Chương 95: Mười tên tổng tài bá đạo là có chín tên bị liệt
Cô ta ghét Tần Sanh.\nChưa bao giờ lại ghét một người đến vậy.\nGhét đến nỗi hận không thể muốn cô chết đi!\nKhông thể nói cho bất kỳ kẻ nào, lúc cô ta nhìn thấy chứng cứ ba mẹ cô ta mua chuộc giết người, phản ứng đầu tiên của cô ta không phải sợ hãi hoặc lo lắng, mà là tiếc nuối.\nTiếc nuối tại sao Tần Sanh không bị đâm chết.\nChỉ cần cô chết đi, sẽ không có ai có thể chiếm mất sự chú ý của mọi người, sẽ không có ai đối đầu với cô ta.\nTần Nghiên Xu rũ mắt, che lại sự tối tăm và oán hận trong mắt.\nTần Ngu không biết tâm lý của cô ta đã nguy hiểm tới tình trạng này, tiếp tục nói lời thấm thía: “Nghiên Nghiên, trên đời này, không ai có thể làm khiến cho tất cả mọi chuyện đều đi theo ý mà mình muốn được, con không làm được, Sanh Sanh không làm được, cho dù là ông nội, cũng không làm được.”\n“Chú hai thím hai con là cha mẹ của Sanh Sanh, bọn họ thương con bé, yêu con bé, đó là thiên tính cho phép, con không có quyền ngăn cản, con cũng không ngăn cản được.”\n“Con cũng có cha mẹ của chính mình…” Tần Ngu nghĩ tới đứa con trai và con dâu cả của mình, trong lòng thở dài một tiếng, sửa lời nói: “Con còn có ông nội và bà nội.”\nÔng vỗ vỗ đầu cô ta, nhẹ giọng nói: “Nếu con cảm thấy mình không thể sống cũng với ba mẹ con được, cứ nói cho ông nội, chỉ cần ngày nào ông nội còn sống, thì ông sẽ chăm sóc cho con ngày đó.”\nỞ trước giọng nói vẫn luôn ôn hoà của ông lão, tất cả uất ức, sợ hãi, sợ hãi đã từng chịu trong khoảng thời gian này đều tràn ra, nước mắt của Tần Nghiên Xu rơi xuống từng giọt: “Ông nội…”\nTần Ngu yên lặng nhìn cô ta, chờ cảm xúc của cô ta bình phục lại một ít, mới tiếp tục nói: “Hôm nay ông nội nói với con những lời này, không chỉ là vì muốn làm dịu mối quan hệ giữa con và Sanh Sanh, ông nội là thương con, lo lắng cho con, không hy vọng con sẽ giống ba mẹ mình, chỉ vì nhất thời bất bình trong lòng mà đi lên con đường sai trái.”\n“Nghiên Nghiên, hứa với ông, không làm khó Sanh Sanh, cũng đừng làm khó chính mình nữa. Con, thậm chí là cả ông nội và bà nội con cũng không phải là người cùng thế giới với Sanh Sanh và cả nhà chú hai con.”\n“Bọn họ có bầu trời của chính mình, cho dù không có chuyện lần này, sớm hay muộn gì bọn họ cũng sẽ rời đi.”\nTuy Tần Nghiên Xu không hiểu những lời phía sau, nhưng cô ta thấy được sự quan tâm và yêu thương trong mắt ông.\nCô ta rũ mắt, thật lâu sau, nghẹn ngào mở miệng: “Con biết rồi ạ.”\nTần Ngu nhìn cánh môi bị cô ta cắn đến mức trắng bệch, thở dài.\nChỉ hy vọng cô ta thật sự nghe lọt.\n*\nLúc Tần Sanh tìm thấy Tần Tranh là lúc ông ấy đang đứng đối diện với cô, trong tay cầm vài tờ biên lai, có một người đàn ông đang chặn ở trước mặt ông ấy.\nCũng không biết người đàn ông đó nói cái gì, liền nhìn thấy Tần Tranh lập tức cau mày lại.\nĐang muốn nói chuyện, ánh mắt lại nhìn thấy Tần Sanh mới từ trong thang máy bước ra, ông ấy lập tức lướt qua người đàn ông: “Sao con xuống đây?”\nTần Sanh lắc lắc đầu: “Không có việc gì, con chỉ tùy tiện đi dạo thôi.”\nThấy cô không muốn nói, Tần Tranh cũng không hỏi thêm, chỉ nói: “Vậy thì đi thôi, lên đón ông nội con là có thể về nhà.”\nTần Sanh gật gật đầu, đi theo bên cạnh Tần Tranh lại lần nữa vào thang máy.\nNhưng ngay trước khi cửa thang máy khép lại, một bóng người nhanh chóng vọt lại đây.\nTần Tranh lập tức cau mày lên, trên mặt mang theo vẻ không vui: “Kiều thiếu, tôi cho rằng mình đã rõ ràng với cậu rồi, cậu như vậy là có ý gì?”\nLúc này Tần Sanh mới chú ý tới, người lúc nãy cản đường ba cô hoá ra là Kiều Dịch Hàn.\nSắc mặt của cô cũng lạnh xuống.\nKiều Dịch Hàn lại dường như không thấy được sự không chào đón của hai cha con, đầu tiên là anh ta gật đầu với Tần Tranh, sau đó chuyển tầm mắt tới Tần Sanh, lộ ra tươi cười: “Sanh Sanh, đã lâu không gặp.”\nThật ra, Kiều Dịch Hàn cũng không tính là xấu, mà ngược lại, còn có ngũ quan đoan chính góc cạnh rõ ràng, nếu không cũng sẽ không được các quý nữ ở An Thành theo đuổi như vậy.\nĐặc biệt là anh ta luôn xụ mặt, rất ít cười, lúc này cười lên, lại có vài phần giống như “Tổng tài bá đạo lạnh lùng cũng đã tan chảy”.\nTrong thang máy còn có mấy cô gái trẻ, lúc này liền không nhịn được mà liếc nhìn Kiều Dịch Hàn một cái, trong đó còn có một người không nhịn được mà khen ngợi “Thật đẹp trai”.\nNụ cười trên mặt Kiều Dịch Hàn càng sâu, nhìn cô gái cách đó không xa: “Sanh Sanh, tôi…”\n“Tốt nhất là anh nên câm miệng.” Tần Sanh ngắt lời anh ta, không lạnh không nhạt nói: “Nếu không tôi sợ mình sẽ nhịn không được mà làm anh câm miệng vĩnh viễn.”\n“Còn có.” Tầm mắt Tần Sanh đảo qua bản đồ bệnh viện ở phía bên trái, nhìn một tầng trong đó, nói, “Kiến nghị anh nên đi lên lầu tám tìm bác sĩ.”\nLầu tám…\nNgười trong thang máy theo bản năng nhìn theo tầm mắt của cô, sau đó sắc mặt dần trở nên kỳ lạ.\nLầu tám chỉ có bốn khoa, khoa ngoại tiết niệu, khoa ngoại sinh sản, còn có khoa giải phẫu thần kinh và khoa nội thần kinh.\nKhụ khụ khụ.\nHình như cho dù là cái nào, thì cũng rất phiền toái.\nSắc mặt Kiều Dịch Hàn đen thui, anh ta siết chặt nắm tay, một hồi lâu sau mới áp được lửa giận trong lòng, miễn cưỡng nặn ra một câu: “Sanh Sanh, em đừng nói giỡn.”\nTần Sanh liền liếc mắt đánh giá anh ta một cái: “Không nói giỡn, bệnh liệt thần kinh mặt rất phiền toái, nếu anh không tin tưởng bệnh viện, ở chỗ của tôi cũng có thể trị cho anh, nhưng giá cả chắc chắn cao hơn bệnh viện không ít.”\nÁnh mắt của Kiều Dịch Hàn lập tức sáng ngời.\nCô trị cho anh ta, vậy nói cách khác, sau này anh ta sẽ có lý do quang minh chính đại để đi tìm cô, tiếp cận cô, đến lúc đó…\nCũng không thèm để ý đến bệnh liệt thần kinh mặt gì đó, lập tức đồng ý nói: “Được, em trị cho tôi!”\nLúc này Tần Sanh mới nghiêm túc đánh giá anh ta, vài giây sau, có kết luận: “Bệnh cũ mười mấy năm, không dễ trị, ba ngày một lần, ít nhất phải châm cứu một tháng, uống thuốc nửa năm mới có thể nhìn thấy hiệu quả, tránh mối quan hệ bác sĩ bệnh nhân, phiền Kiều thiếu thanh toán trước một nửa tiền đặt cọc.”\nKiều Dịch Hàn lập tức móc ra một tấm thẻ ngân hàng đưa cho Tần Sanh: “Nơi này có 500 vạn, mật mã chính là sinh nhật em, cũng không cần một nửa, thanh toán hết một lần là được, phần dư ra coi như cho em tiền tiêu vặt.”\nTần Sanh: “…”\nBảng treo thưởng giá cả mời cô ra tay trên thế giới đã kêu lên hai ngàn vạn một lần, chỉ khi nào cô thật sự rất nghèo mới có thể nhận một hai đơn kiếm tiền tiêu xài cho gia đình thôi.\n500 vạn liền muốn để cô châm cứu một tháng, sợ là không phải anh ta bị liệt mặt mà là bị liệt não đúng không?\nTần Sanh rất không vui, vì thế quay đầu cáo trạng với ba mình: “Cho tiền tiêu vặt, ba, đây hẳn chính là loại đàn ông cặn bã muốn dùng ân huệ nhỏ để lừa gạt con mà ba với mẹ từng nói đúng không?”\nTần Tranh lập tức gật đầu: “Đúng! Loại đàn ông cặn bã này, ba mà thấy sẽ đánh cho một trận!”\nVừa vặn thang máy cũng dừng lại, cửa thang máy mở ra, Tần Tranh nhấc chân đá một cái, trực tiếp đá Kiều Dịch Hàn bay ra ngoài.\nThuận tiện còn tay mắt lanh lẹ cầm lấy thẻ ngân hàng trong tay anh ta, quay đầu liền đưa cho Tần Sanh: “Phí khám và chữa bệnh, không thể chẩn bệnh không công được.”\nTần Sanh gật đầu, duỗi tay nhận lấy.\nNhững người khác ở trong thang máy nhìn thấy toàn bộ hành trình: “…”\nTheo bản năng liền lùi lại vài bước.\nHai cha con này, cũng đủ tàn nhẫn, không thể trêu vào không thể trêu vào.\nNhưng cũng không nghĩ tới, người đang ông trông giống con người kia, vậy mà lại bị liệt mặt sao?\nQuả nhiên, mười tên tổng tài bá đạo là có chín tên bị liệt!\nThời buổi này ngay cả tổng tài bá đạo cũng không dễ làm!