Dưới mấy lời nói bậy của người đàn ông, cái đầu nhỏ vốn không quá thông minh của Cố Nguyệt Minh bị dỗ đến mức mặt mày hớn hở, lập tức đẩy Tần Sanh: “Đi, anh Phó của con chưa bao giờ tới nhà của chúng ta, con dẫn thằng bé đi dạo đi.”\nTần Sanh:… Thật ra cô cũng không quá quen thuộc với nhà mình.\nNhưng chỉ tạm dừng một chút, cô liền gật gật đầu: “Dạ.”\nSau đó liền vòng qua biệt thự đi tới vườn hoa sau nhà.\nMãi cho đến khi hai người đều đi xa, Tần Thời An mới thu hồi ánh mắt đánh giá, hô một tiếng: “Mẹ.”\nCố Nguyệt Minh “Ừm?” một tiếng, quay đầu lại nhìn anh ấy: “Làm sao vậy?”\nTần Thời An hơi cau mày, có chút chần chờ mở miệng: “Sau này, hạn chế để Phó Cảnh Hành ở riêng với Sanh Sanh.”\nTrái tim Cố Nguyệt Minh lộp bộp một chút: “Này… Không phải mẹ xem thằng bé là cháu trai của ông nội hai của con sao, hơn nữa hiếm khi có người nói chuyện hợp với Sanh Sanh, mẹ liền… Liền…”\nLiền không tiếp tục được.\nCũng không biết như thế nào, Cố Nguyệt Minh vốn dĩ đã không cảm thấy có gì, nhưng lúc này bị Tần Thời An nói như vậy, loại cảm giác kỳ lạ này lại dâng lên.\nTần Thời An cau mày chặt hơn.\nNgay cả người có IQ thấp như mẹ anh ấy còn nhận thấy được không đúng, Phó Cảnh Hành này, quả nhiên là không thích hợp.\nAnh ấy đè đè giữa mày, nói: “Tóm lại, tận lực tránh để cậu ta ở riêng với Sanh Sanh là được.”\nDừng một chút, bổ sung: “Cũng không cần cố tình quá.”\nCố Nguyệt Minh: “…”\nVừa muốn tránh lại không cần quá cố tình, cứ cảm thấy con trai đang cố tình làm bà ấy khó xử.\nTần Thời An vừa nhìn đã hiểu ánh mắt của mẹ mình, chỉ cảm thấy huyệt Thái Dương hơi đau, cuối cùng vẫn đưa ra ý kiến cho bà ấy: “Lúc bọn họ đơn độc ở chung, mẹ cứ tùy tiện tìm một lý do đi theo là được.”\nCố Nguyệt Minh mới hiểu ra.\nCái này đơn giản, bà ấy làm được.\n“Vậy bây giờ…”\nBà ấy hất cằm về phía hai người vừa mới rời đi, xin ý kiến của con trai.\nTần Thời An liền nhìn đồng hồ, nghĩ nghĩ nói: “Chờ mười phút đi, nếu mười phút sau không trở về thì mẹ đi tìm.”\n“Kêu bọn họ về ăn cơm.”\nCố Nguyệt Minh liên tục gật đầu.\nPhó Cảnh Hành không biết “Kế hoạch giải quyết mẹ vợ trước tiên” của chính mình đã bị anh hai vợ nhà mình vô tình đánh vỡ, lúc này anh đang không nhanh không chậm đi theo phía sau cô gái nhỏ nhà mình.\nTinh thần lực ra bên ngoài xem xét, xác định chung quanh không ai sau, hắn lập tức duỗi tay bắt được tiểu cô nương tay.\nVừa trắng vừa mềm vừa mịn, Phó Cảnh Hành thấy vậy, duỗi tay kéo lên, cúi xuống cắn một ngụm.\nTần Sanh: “?”\nCô vô cảm nhìn anh: “Anh là chó à?”\nPhó Cảnh Hành liền “Ừm” một tiếng, buông răng ra, liền thấy chỗ vị trí hổ khẩu của cô gái có thêm một dấu vết nhợt nhạt, trên da thịt trắng tuyết của cô, vừa bắt mắt lại vừa đẹp.\nÁnh mắt của Phó Cảnh Hành trầm xuống, lại lầni nữa cúi xuống.\nTần Sanh lạnh lùng nói: “Cắn nữa là nhổ răng.”\nPhó Cảnh Hành liền cong mắt cười: “Không cắn.”\nSau đó Tần Sanh liền cảm nhận được sự ướt át.\nKhông cắn, chỉ đổi thành hôn mà thôi, thuận tiện lấy đầu lưỡi liếm liếm.\nTần Sanh: “…”\nVô cùng ghét bỏ.\nCô tránh khỏi người đàn ông đang muốn tìm chỗ rửa tay, còn chưa tìm ra, liền nghe thấy anh chậm rãi kêu cô: “Sanh Sanh.”\nĐộng tác của Tần Sanh khựng lại.\nMi mắt của Phó Cảnh Hành cong cong, tiếp tục nói: “Em làm vậy là không được.”\nTần Sanh: “… Làm sao?”\nPhó Cảnh Hành liền nhìn đôi môi hồng hào của cô gái, ánh mắt tối sầm: “Lần sau…”\nKhông có lần sau.\nTần Sanh động đậy, nhấc chân đá một cái.\nPhó Cảnh Hành phản ứng cực nhanh, duỗi tay ngăn lại.\nTần Sanh theo lực của anh mà thả người lui về phía sau, lộn một vòng liền dừng ở trên sườn giữa của núi giả.\nĐộng tác của cô không dừng lại, mũi chân nhún một cái, thân hình mảnh khảnh lập tức nhảy lên giữa không trung, lại đạp thẳng xuống.\nÁnh mắt của Phó Cảnh Hành giật giật, xoay người né sang một bên, nhưng mà còn chưa kịp đợi anh làm ra động tác tiếp theo, cái chân thon dài thẳng tắp của cô gái đã quét lại đây.\n…\nHai người đánh gần mười phút, cuối cùng Phó Cảnh Hành bị Tần Sanh dùng cánh tay đè ở phía sau núi giả.\nĐôi mắt hạnh của cô gái hơi híp lại, giọng nói vốn dĩ lạnh lùng lại trở nên hơi khàn vì vừa đánh nhau, cô nói: “Lần sau, đánh thắng em thì nói tiếp.”\nPhó Cảnh Hành kêu lên một tiếng, ngoan ngoãn gật đầu: “Được.”\nTần Sanh liền thu hồi cánh tay.\nĐang chuẩn bị lùi lại, liền nghe được một tiếng xé gió rất nhỏ hướng tới, chờ cô phản ứng lại đã dừng ở trong lòng ngực người đàn ông.\nMột tay Phó Cảnh Hành kiềm chặt đôi tay của cô gái ở sau lưng, một cái tay khác chế trụ cái ót của cô, một khuôn mặt xinh đẹp trời ban, cười cong mặt mày.\nAnh khàn giọng nói: “Được… Cái gì.”\nDứt lời, cúi người.\nÁnh mắt Tần Sanh run lên, nhịp tim dần dần loạn nhịp.\n*\nCố Nguyệt Minh nhìn trái nhìn phải cũng không thấy được gì, cuối cùng thật sự là ngồi không yên, chỉ để lại một câu “Tôi đi kêu Sanh Sanh và Tiểu Phó về ăn cơm” rồi nhanh như chớp chạy tới vườn hoa sau nhà.\nLúc bà ấy đến, Phó Cảnh Hành và Tần Sanh đã từ sau núi giả đi ra, Cố Nguyệt Minh liếc mắt một cái liền thấy được bọn họ.\nChỉ là có chút không thích hợp.\nBà ấy nhìn Phó Cảnh Hành một cái, lại nhìn con gái mình một cái, lúc nhìn thấy khuôn mặt hồng hào hơn lúc trước của con gái mình, sắc mặt bà ấy biến đổi: “Các con…”\n“Chúng con, so tài một chút.” Phó Cảnh Hành cướp lời nói trước Cố Nguyệt Minh.\nAnh quét mắt vườn hoa bừa bộn, trong mắt mang theo sự xin lỗi: “Xin lỗi cô, nhất thời không khống chế được lực đạo, đã phá hư vườn hoa nhà mọi người rồi.”\nỒ, hoá ra là so tài.\nTầm mắt của Cố Nguyệt Minh lướt qua một khối núi giả đã bị cắt ra, lá cây rơi đầy đất, cùng một đống mái ngói rơi rụng trên đất, mặt đen lại, nhưng trái tim lại cũng thả lỏng: “Không có việc gì không có việc gì, lát nữa tìm người dọn dẹp một chút là được.”\nMắt Phó Cảnh Hành trần đầy vẻ xin lỗi: “Là do nhất thời hứng khởi nên mới phá hư, sao lại để cô lo lắng được, để cháu tìm người xử lý.”\nCố Nguyệt Mình còn muốn từ chối, Tần Sanh đã mở miệng: “Anh ấy làm, cứ để anh ấy chịu trách nhiệm.”\nPhó Cảnh Hành cũng tán đồng: “Ừm, anh chịu trách nhiệm.”\nLiếc nhìn cô một cái, bổ sung: “Chịu trách nhiệm đến cùng.”\nTần Sanh: “…”\nĐúng là không muốn nói chuyện với anh.\nĐồ đàn ông chó.\nCố Nguyệt Minh ngơ ngác bị Tần Sanh mang về biệt thự, mãi đến khi Tần Thời An thừa dịp Tần Sanh đi rửa tay lại đây nói chuyện với bà ấy, bà ấy mới chậm rãi phục hồi tinh thần lại.\nTần Thời An: “Lúc mẹ đi tới, bọn họ đang làm gì vậy?”\nCố Nguyệt Minh: “… Đánh một trận, đánh cho vườn hoa sau nhà chúng ta tan nát.”\nTần Thời An: “… Chỉ vậy thôi sao? Vậy tại sao mẹ lại hốt hoảng như vậy?”\nNhìn biểu cảm này của bà ấy, anh ấy thiếu chút nữa đã cho rằng em gái nhà mình đã bị người ta ăn mất.\nVẻ mặt của Cố Nguyệt Minh rối rắm, cuối cùng lắc lắc đầu: “Mẹ cũng không biết.”\nTần Thời An: “…”\nCố Nguyệt Minh đã bị cảm giác kỳ lạ ở trong lòng làm cho ngơ ngác, lúc này vẫn nghĩ không rõ, cũng không muốn nghĩ, dứt khoát vỗ mặt bàn: “Nghĩ nhiều như vậy làm gì, nếu con thật sự cảm thấy không đúng, lát nữa kêu ba con gọi điện thoại cho ông nội hai hỏi một chút là rõ rồi sao?”\n“Chỉ cần xác định Phó Cảnh Hành thật sự là cháu của ông nội hai của con, vậy con cũng không cần nhọc lòng nữa, bọn họ cũng không thể qua Đức phẫu thuật chỉnh hình được”\nU.\nKhoa chỉnh hình của nước Đức mà cũng biết biết, mẹ cũng rất tiến bộ chứ.\n“Nếu bọn họ cứ một hai phải làm thì sao?”\nCố Nguyệt Minh cũng đã nghĩ tới cái này: “Không phải còn có các con sao, ba anh em các con còn không thể thắng được Phó Cảnh Hành sao?”\nTần Thời An: “!!!”\nAnh ấy chưa bao giờ thấy người mẹ nào thái quá như vậy!