Ngày hôm nay Tần Vi mới biết được chính mình có một cô cháu gái, đương nhiên, cũng là lần đầu tiên nhìn thấy cô cháu gái này.\nChỉ có một cảm giác.\nCô cháu gái này thật đẹp.\nPhó Cảnh Hành ở Thiên Đô cũng nổi danh là đẹp trai, từ sau khi anh trở về nhà họ Phó, tất cả những công tử nổi tiếng là đẹp trai trước kia ở Thiên Đô lập tức bị anh làm lu mờ.\nAnh đẹp, không phải chỉ dùng từ đẹp là có thể hình dung được, anh thật sự là người được trời đất yêu mến, hội tụ linh khí của vạn vật.\nKhí chất cổ xưa, tựa như thần thánh.\nNhưng giờ này khắc này, cháu gái đứng ở bên cạnh Phó Cảnh Hành lại không bị lù mờ đi.\nNếu như không phải đã biết bọn họ có quan hệ bà con, Tần Vi sợ là sẽ nhịn không được tán thưởng một câu, thật sự là một cặp đôi đẹp!\nĐối với những thứ đẹp đẽ, con người sẽ có hảo cảm trời sinh, bởi vậy sau khi Tần Vi dò hỏi ý kiến của Tạ Phóng xong liền cầm một tấm thẻ ngân hàng đưa cho cháu gái làm lễ gặp mặt, không để ý đến ánh mắt bất mãn của anh hai và chị dâu, kéo cháu gái ngồi xuống cạnh mình.\nVì thẻ ngân hàng, Tần Sanh không từ chối.\nMới vừa ngồi xuống, liền nhìn thấy Phó Cảnh Hành chậm rãi đi tới, lại chậm rãi ngồi xuống cạnh cô.\nTần Sanh cùng với Tạ Phóng không thể ngồi ở sát bên cạnh mẹ mình đang lùi lại ngồi bên cạnh cô: “…”\nĐược rồi.\nTạ Phóng chuyển người, thành thật ngồi ở bên cạnh Phó Cảnh Hành.\nTần Ngu nhìn con cháu ngồi đầy một bàn lớn, tâm trạng nặng nề trong khoảng thời gian này cũng chuyển biến tốt đẹp hơn một ít, trên mặt cũng có chút tươi cười.\nMắt thấy đồ ăn đã được bưng lên gần xong, ông gắp một đũa đồ ăn gần mình xem như là chính thức bắt đầu, mọi người cũng sôi nổi bắt đầu động đũa.\nCả nhà Tần Hạo hiếm khi thành thật như vậy, chỉ cúi đầu ăn cơm, không có mượn cơ hội kiếm chuyện, mọi người cũng vui mừng.\nPhó Cảnh Hành không có nhu cầu quá nhiều đối với chuyện ăn uống, chỉ ăn một lát liền buông đũa, cầm lấy đũa chung bắt đầu gắp thức ăn cho Tần Sanh.\nTần Thời An là người đầu tiên chú ý tới, đôi mắt lập tức híp lại.\nDừng một chút, giống như vô tình nói: “Lần trước đã quên hỏi, không biết em họ nhà họ Phó quen biết với Sanh Sanh như thế nào?”\nPhó Cảnh Hành đặt cánh gà vừa mới gắp vào trong chén Tần Sanh, lúc này mới ngẩng đầu, mặt mày mang theo ý cười: “Sanh Sanh đã cứu mạng em.”\nỪm?\nSắc mặt mọi người đều khựng lại, nhìn Phó Cảnh Hành và Tần Sanh với ánh mắt có chút kỳ lạ, không nghĩ tới giữa hai người còn có câu chuyện như vậy.\nTần Ngu lập tức có hứng thú: “Nói xem nào, tình huống lúc ấy như thế nào?”\nPhó Cảnh Hành liền ho nhẹ một tiếng, đang chuẩn bị mở miệng, lại bị Tạ Phóng cướp lấy.\n“Cái này cháu biết!”\n“Thật ra lúc ấy Phó Gia… Ý cháu là Phó Cảnh Hành gặp phải chút phiền toái, Sanh Sanh đi ngang qua thấy vậy, giúp cậu ấy báo cảnh sát, sau đó cậu ấy được em gái Sanh Sanh mang về nhà chữa thương, không phải là cứu mạng cậu ấy hai sao, còn cứu tới hai lần!”\nĐừng trách Tạ Phóng cướp lời, anh ta sợ Phó Cảnh Hành sẽ nói ra loại lý do tào lao “Cô đã cứu anh lúc 300 năm trước khi anh vừa mới tới trái đất” ở trước mặt nhiều người như vậy, sẽ trực tiếp bị người nhà họ Tần đuổi ra ngoài.\nVậy chẳng phải sẽ khó coi lắm sao.\nCho nên vẫn nên để anh ta ra mặt cứu vớt vị Phó tam gia thỉnh thoảng lại bị động kinh này.\nLại không nghĩ rằng, anh ta trực tiếp bán bạn mình.\nTần Tranh nhạy bén nắm bắt được trọng điểm, lập tức nheo mắt lại: “Mang về nhà chữa thương, nhà nào vậy?”\nTạ Phóng: “…”\nKhông xong!\nNói lỡ miệng!\nĐầu óc anh ta nhóc chóng suy nghĩ lý do cứu cánh, nhưng đợi anh ta nghĩ ra, Phó Cảnh Hành đã mở miệng.\nSắc mặt anh vẫn như thường, nói: “Chính là nhà của Sanh Sanh lúc ấy, ở hơn một tuần.”\nMọi người: “!!!”\nNhững người khác vừa khiếp sợ hoặc vừa mừng thầm, mà ba người Tần Tranh, Cố Nguyệt Minh, Tần Thời An lại lập tức thay đổi sắc mặt.\nPhải biết rằng bọn họ chỉ mới biết được quan hệ họ hàng giữa Tần Sanh và Phó Cảnh Hành hơn một tuần trước, nhưng hiển nhiên hai người bọn họ đã có quen biết trước đó.\nVậy nói cách khác, lúc ấy bọn họ ở cùng một chỗ với quan hệ nam nữ!\nCố Nguyệt Mình hiểu rõ mọi chuyện thì thiếu chút nữa là oà khóc.\nQuả nhiên con gái nhà bà ấy có nuôi chó!\nCòn là chó có liên quan đến di truyền!\nCái này xong đời!\nNếu nói Cố Nguyệt Minh chỉ là đau buồn, vậy thì Tần Tranh và Tần Thời An lại là phẫn nộ.\nPhải biết rằng Sanh Sanh nhà bọn họ mới 17 tuổi thôi, còn chưa có thành niên!\nPhó Cảnh Hành… Phó Cảnh Hành cái tên súc sinh này!\nTần Tranh lập tức đập mạnh chiếc đũa ở trên mặt bàn, đang muốn nổi bão, liền nghe thấy người đàn ông đối diện thở dài một hơi, sau đó nhìn sang hướng ông ấy.\nPhó Cảnh Hành khó hiểu nói: “Chú không biết chuyện này sao? Cháu cho rằng Tạ Phóng đã nói với mọi người rồi.”\nTần Tranh nhíu nhíu mày: “Chuyện này có liên quan gì tới Tạ Phóng?”\nPhó Cảnh Hành cười cười: “Đương nhiên là có liên quan, lúc ấy cậu ấy cũng ở chung mà.”\nKhông đợi bọn họ hỏi, anh liền tiếp tục nói: “Ngày đó sau khi cháu được Sanh Sanh cứu trở về, đã lập tức liên hệ Tạ Phóng, cậu ấy liền tới đó chăm sóc cháu.”\n“Sanh Sanh lại khá giống cô, cũng có vài phần tương tự với chú, bởi vậy Tạ Phóng vừa nhìn thấy Sanh Sanh đã đoán được mối quan hệ giữa cô ấy và hai người, còn nhắc mãi rất nhiều lần là muốn tới nói cho hai người, cháu cho rằng cậu ấy đã nói rồi chứ.”\nAnh giải thích rất kỹ càng tỉ mỉ, lại trật tự rõ ràng, Tần Tranh cũng đã tin hơn phân nửa, nhưng vẫn nhìn về phía Tạ Phóng, chứng thực với anh ta: “Là như thế này sao?”\nTrong lòng Tạ Phóng giật mình, lập tức gật gật đầu: “Đúng vậy, cháu liếc mắt một cái liền cảm thấy Sanh Sanh là em họ của cháu, lúc ấy liền muốn đến nhà họ Tần nói cho mọi người.”\n“Nhưng cháu cũng không rõ đầu đuôi mọi chuyện, sợ không cẩn thận sẽ làm hỏng chuyện, đang cân nhắc nên xử lý chuyện này như thế nào, ai mà biết cháu còn chưa nghĩ ra cách giải quyết mà hai người cũng đã đón em gái Sanh Sanh về nhà rồi.”\nSắc mặt Tần Tranh cũng dịu lại hơn một chút: “Nói như vậy lúc ấy cháu cũng ở chỗ Sanh Sanh sao?”\nTạ Phóng lại gật đầu, khoa trương nói: “Đúng vậy, lúc ấy Phó Cảnh Hành bị thương rất nặng, nằm trên giường không động đậy nổi, một mặt là cháu đến chăm sóc cậu ấy, còn về mặt khác cũng là lo lắng một cô gái như Sanh Sanh ở bên ngoài không an toàn, nên cũng dứt khoát ở lại.”\nAnh ta nghĩ nghĩ, lại bổ sung một câu: “Lúc ấy chính là lúc Sanh Sanh mới vừa rời khỏi nhà họ Tần, cháu lo lắng nhà họ Bùi sẽ đến gây chuyện cho cô ấy.”\nLúc này không còn ai phản bác.\nĐặc biệt là bà người nhà họ Tần.\nNói đi nói lại, vẫn là bọn họ sai.\nNếu không phải từ lúc bắt đầu bọn họ đưa ra quyết định, cũng sẽ không có nhà họ Bùi, vậy sẽ không có chuyện sau đó.\nLúc này, giọng nói lạnh lùng của cô gái chậm rãi vang lên: “Anh Phó cũng giúp con, anh ấy giúp con mua thuốc.”\nĐược rồi.\nTia nghi ngờ cuối cùng trong lòng ba người Tần Tranh cũng biến mất, quay đầu đối diện Phó Cảnh Hành, lộ ra nụ cười có chút xin lỗi cùng với sự biết ơn, nhưng còn chưa kịp nói xin lỗi cảm ơn, liền nghe Tần Sanh tiếp tục nói: “Đồ ăn khá ngon, mọi người không ăn sao?”\nNói xong còn chỉ chỉ món sườn dê nướng ở trước mặt Tần Tranh nói: “Ba, con muốn ăn cái kia.”\nGiọng nói của cô gái vừa trong trẻo vừa mềm mại, mang theo sự nhẹ nhàng tinh tế chỉ có ở thiếu nữ, Tần Tranh lập tức vứt hết mọi thứ ra sau đầu, gắp cả tảng sườn dê nướng ở trước mặt đưa tới chỗ Tần Sanh: “Đều là của con!”\nTần Sanh: “…”\nThật sự, cô chỉ muốn một miếng mà thôi.