Chương 99: Trò hay mở màn, ngược tra thức thứ tư ( 1 )
“Cô bé, có tiến bộ đó, còn biết giúp anh trai lấy lòng.”\nChờ đến khi sự chú ý của mọi người tan đi, Phó Cảnh Hành liền thoáng cúi sát gần Tần Sanh vài phần, đè thấp giọng nói.\nTần Sanh nuốt thịt dê nướng, cô vẫn lạnh lùng nói: “Em chỉ không muốn ba mẹ lo lắng.”\nDứt lời, vươn một ngón tay chặn mặt Phó Cảnh Hành lại, ghét bỏ nói: “Cách xa em một chút.”\nPhó Cảnh Hành: “…”\nKhông nhịn được mà nghiến răng, bắt lấy bàn tay đang rũ của cô gái, kéo xuống dưới bàn rồi xoa bóp: “Không.”\nDừng một chút, mang chút dụ dỗ nói: “Trừ khi em cũng làm nũng với anh.”\nTần Sanh: “…”\nKhông muốn nuôi chó nữa, bán đổi tiền đi.\nKhông ai chú ý tới động tác nhỏ của hai người, chờ ăn xong, mọi người cũng chuẩn bị rời đi.\nĐúng lúc này, một người người giúp việc vội vàng chạy vào, tầm mắt quét một vòng liền chạy tới trước mặt Tần Tranh: “Nhị gia, bên ngoài trang viên đã xảy ra chuyện.”\nTần Tranh hơi cau mày: “Chuyện gì?”\n“Là… Là…” Người giúp việc ngập ngừng không dám nói lời nào, mãi đến khi Tần Tranh lạnh lùng liếc qua, người đó đột nhiên run rẩy một cái rồi mới tiếp tục đứt quãng nói: “Bảo vệ bên phòng bảo vệ tới đây, bảo vệ nói, nói bên ngoài trang viên một người phụ nữ mang theo một đứa nhỏ, tìm… Nói là tìm… Tìm…… nhà họ Tần.”\nCòn là người nhà họ Tần nào thì người phụ nữ kia cũng không nói rõ ràng, người truyền lời như bọn họ lại càng không biết.\nNhưng toàn bộ nhà họ Tần cũng chỉ có mấy người, ba thiếu gia của chi thứ hai chỉ có Tần Thời An ở nhà, vẫn là vừa trở về không lâu, khả năng tìm bọn họ cũng không lớn, ông cụ lại càng không có thể, vậy chỉ có thể là Tần Tranh hoặc là Tần Hạo.\nSau đó để người giúp việc đi tìm người…\nÁnh mắt của Hồ Mạnh Linh ánh mắt chợt lóe, trong mắt xẹt qua vui mừng.\nPhụ nữ, đứa nhỏ.\nHai từ này cũng đủ nhạy cảm, chẳng lẽ nói Tần Tranh có phụ nữ và con riêng ở bên ngoài sao, lúc này bị người ta tìm tới cửa?\nHồ Mạnh Linh rất muốn nhân cơ hội này châm ngòi vài câu, nhưng chuyện lần trước bị vả mặt do nghĩ lầm Tần Sanh là con gái riêng của Cố Nguyệt Minh vẫn còn rõ ràng ngay trước mắt, hơn nữa hiện tại bọn họ còn có nhược điểm đang bị Tần Tranh nắm trong tay, lúc này cho dù trong làm bà ta có muốn làm vậy cũng không dám tùy tiện nói chuyện.\nTròng mắt xoay chuyển, liền nói: “Phụ nữ mang theo đứa nhỏ, chẳng là thân thích bà con xa nào đó của nhà họ Tần chúng ta tới cửa đến thăm, nếu người cũng đã ở cửa, vậy bỏ cứ cho vào xem thử.”\nÁnh mắt Tần Hạo cũng lóe lóe, đồng ý nói: “Phu nhân nói đúng, tôi nhớ rõ nhà của chúng ta có nấy người bà con xa ở bên Sơn Thành, không chừng là người ở bên đó, trước tiên cứ mang người tiến vào nhìn một cái đi.”\nNgười giúp việc không nhúc nhích, ngước mắt lên Tần Tranh.\nTần Tranh không nói chuyện, mà nghiêng đầu nhìn Tần Hạo một cái, đương nhìn đến ông ta vẫn có vẻ bình tĩnh, nhưng ánh mắt lại như có sóng ngầm mãnh liệt, liền mơ hồ đoán được cái gì đó.\nNghĩ nghĩ, quay đầu lại nhìn về phía Tần Ngu: “Ba, thân thể của ba còn chưa khoẻ hoàn toàn, nếu không cứ lên lầu nghỉ ngơi trước đi.”\nNgồi khoảng một giờ, Tần Ngu thật sự cũng có chút mệt mỏi, liền gật gật đầu: “Được.”\nDứt lời liền chống quải trượng đi lên lầu.\nSắc mặt Tần Hạo và Hồ Mạnh Linh đồng thời biến đổi, gần như là theo bản năng, hai người đồng thời tiến lên ngăn cản ông.\nTần Ngu nhíu mày: “Các con muốn làm gì?”\nHai người Tần Hạo cũng thấy được phản ứng của mình quá lớn, vội vàng thu lại sắc mặt, cười nói: “Không phải có người tới nhà hay sao, ba không lưu lại xem à?”\nTần Ngu vẫy vẫy tay, không thèm để ý nói: “Chỉ là hai người mà thôi, các con có nhiều người như vậy mà còn không xử lý được, vậy ba ở lại có ích gì?”\nTuy rằng mục đích không giống nhau, nhưng lúc này cho dù là Tần Hạo hay là Hồ Mạnh Linh cũng đều tuyệt đối không muốn để Tần Ngu rời đi, nếu không thì trò hay tiếp theo chẳng phải sẽ mất đi người xem quan trọng nhất hay sao.\nHai người liếc nhau, cuối cùng Hồ Mạnh Linh mở miệng nói: “Thân thích ở quê quán, mấy vãn bối như chúng con cũng không quen biết, liền có gặp được cũng không biết ai là ai, vẫn cần ba ở lại nhận ra người, kiểm tra.”\nKhông phải còn có mẹ con sao?\nTần Ngu muốn nói vậy, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt lấp lánh của Tần Hạo và Hồ Mạnh Linh, ông dừng một chút, rút lại lời nói: “Được, vậy để ba xem thử bọn họ là họ hàng nào!”\nVừa dứt lời liền hừ lạnh một tiếng, lại lần nữa ngồi về.\nSắc mặt Tần Tranh trầm xuống, nghĩ nghĩ, đi vài bước tới chỗ Tần Sanh: “Lát nữa nếu cảm xúc của ông nội con quá kích động, con có biện pháp giúp ông ấy khống chế một chút được không?”\nTần Sanh quét mắt nhìn Tần Hạo và Hồ Mạnh Linh ở cách đó không xa đang âm thầm chờ mong, không nói gì một lát, cuối cùng gật gật đầu: “Để con trở về lấy ngân châm.”\nTần Tranh cũng an tâm rồi, quay đầu nhìn người giúp việc: “Đi mang người mang vào đi.”\nTrang viên nhà họ Tần chiếm diện tích rất lớn, bởi vậy chờ người giúp việc một đi một về mang người tiến vào cũng đã qua hơn nửa giờ, hơn nữa lúc tiến vào chỉ có một người phụ nữ.\nTần Tranh hơi cau mày: “Không phải nói là mang theo một đứa nhỏ sao sao, người đâu?”\nVốn dĩ chính là hỏi chuyện, ai ngờ giọng của ông ấy vừa dứt, người phụ nữ kia lập tức quỳ gối trên mặt đất: “Đứa nhỏ… Đứa nhỏ vô tội, cầu xin các người, cầu xin các người cứu con tôi với!”\n“Tôi thật sự không cố ý tìm tới cửa, tôi thật không muốn lấy gì cả, chỉ là con trai tôi, thằng bé… Thằng bé…” Người phụ nữ khóc không nói nên lời, lập tức dập đầu mấy cái, lại bắt đầu lặp lại: “Cầu xin các người cứu con tôi! Cứu con tôi với!”\nSắc mặt của tất cả mọi người trong phòng đều là hơi đổi.\nỞ đây đều không phải là kẻ ngu dốt, đối phương thoạt nhìn chưa nói cái gì, thật ra cũng đã nói rất rõ ràng, rất hiển nhiên, đây căn bản không phải là “Bà con họ hàng của nhà họ Tần”!\nTần Ngu tức giận hung hăng gõ quải trượng xuống sàn nhà: “Rốt cuộc là chuyện như thế nào, nói rõ ràng cho tôi!”\nSự vui mừng trong mắt Hồ Mạnh Linh càng sâu, lập tức tiến lên đỡ người phụ nữ, còn nhẹ giọng nói: “Cô đừng sợ, có chuyện gì thì cứ nói rõ ràng, nhà họ Tần chúng tôi không phải là người không nói lý, cô có chuyện gì khó xử chỉ cần nói ra, ông cụ nhà chúng tôi nhất định sẽ giúp cô làm chủ!”\nNgười phụ nữ liên tục cảm kích, nhưng ở nơi mà Hồ Mạnh Linh không thấy được, sự oán độc chợt loé lên trong mắt cô ta.\nChính là người phụ nữ này, nếu không phải do bà ta quá cường thế bá đạo không nói đạo lý, với sự coi trọng của anh Hạo đối với Tần Chiêu, sợ là sáng sớm đã đón hai mẹ con bọn họ về nhà họ Tần rồi!\nNhưng không sao, cô ta đã tới rồi.\nTừ hôm nay về sau, người phụ nữ ác độc này cuối cùng cũng không còn cản được đường của cô ta!\nNhà họ Tần, nhà họ Tần đệ nhất hào môn An Thành, Tăng Mạn cuối cùng cũng tới rồi!\nTrong lòng xẹt qua vô số cảm xúc, nhưng trên mặt Tăng Mạn vẫn là bộ dáng đau khổ lúc trước, cô ta không có nương theo Hồ Mạnh Linh để đứng lên, mà là xoay người quỳ gối ở trước mặt bà ta, vẻ mặt cảm kích nói: “Cảm ơn phu nhân đã thành toàn, phu nhân thật sự là người tốt nhất trên đời này!”\nHồ Mạnh Linh ngơ ngác.\nBà ta thành toàn, bà ta thành toàn cái gì?\nĐột nhiên, Hồ Mạnh Linh giật mình, sắc mặt lập tức trầm xuống: “Cô nói cho rõ ràng, rốt cuộc cô là ai, tới nhà họ Tần chúng tôi là có mục đích gì?!”