Tăng Mạn làm ra vẻ như bị Hồ Mạnh Linh doạ sợ, đôi mắt chớp chớp, nước mắt lập tức chảy xuống, thân mình càng run rẩy không ngừng, sợ tới mức không nói được một câu nào.\nHồ Mạnh Linh lập tức vô cùng tức giận.\nTuy Tăng Mạn không nói, nhưng dựa vào thái độ và những lời cô ta vừa nói, mọi người cũng dần hiểu rõ, sôi nổi quay đầu nhìn về phía Tần Hạo.\nSau đó liền thấy ánh mắt của Tần Hạo nhìn chăm chăm, cả người ngồi ở đằng kia giống như một khúc gỗ, không có chút động đậy.\nĐược rồi, còn gì không rõ nữa chứ.\nTrái tim Hồ Mạnh Linh chìm xuống đáy cốc, ngay sau đó liền bị sự tức giận điên cuồng bao phủ.\nBà ta tiến lên hai bước đi đến trước mặt Tần Hạo, giơ tay hung hăng tát một cái: “Là ông! Vậy mà lại là ông!”\nVừa dứt lời nước mắt liền chảy xuống.\nLà tức giận, là đau lòng, lại càng là xấu hổ buồn bực!\nUổng phí bà ta ở đây khơi mào, lại còn nói là họ hàng bà con xa của nhà họ Tần gì đó, hao hết tâm tư giữ ông cụ lại, chính là vì có thể xem trò cười của Tần Tranh và Cố Nguyệt Minh ở trước mặt mọi người, để ông cụ thất vọng với Tần Tranh, cố gắng lấy thêm nhiều lợi ích!\nBà ta làm như vậy đều là vì ai chứ, còn không phải là vì cái nhà này, vì con gái của bọn họ sao?!\nKết quả hiện thực lại hung hăng tát bà ta một cái!\nVậy mà không phải do Tần Tranh chọc tai họa, mà là Tần Hạo!\n“Súc sinh! Tần Hạo tên súc sinh nhà ông!”\nSự tức giận trong lòng Hồ Mạnh Linh lập tức dân lên, không thèm quan tâm tới thứ gì nữa, giơ tay hung hăng tát thêm một cái.\nTần Hạo rũ mắt không thèm phản kháng, nhưng đôi mắt giấu dưới mi mắt đã là sóng ngầm mãnh liệt, vô cùng âm trầm.\n“Đủ rồi!”\nMột tiếng gầm như tiếng sấm vang lên, đánh gãy sự mắng đá đánh của Hồ Mạnh Linh, cũng kéo lý trí của bà ta về.\nĐôi mắt sắc bén của Tần Ngu đảo qua Tần Hạo và Hồ Mạnh Linh, chỉ cảm thấy thể xác và tinh thần đều mệt mỏi, nhưng chuyện cũng đã xảy ra, bây giờ việc đầu tiên phải làm chính là làm rõ mọi chuyện, rồi giải quyết nó.\nBởi vậy ông chỉ dừng một chút liền nói: “Muốn đánh muốn chửi đều chờ đến khi biết rõ mọi chuyện rồi nói, nhà thằng cả, con bình tĩnh một chút.”\nQuay đầu nhìn về phía Tần Hạo, trầm mặt: “Con nói đi.”\nUy tín của Tần Ngu ở trong nhà vẫn còn, mặc dù dưới tình huống như thế, Hồ Mạnh Linh cũng không dám tùy ý lỗ mãng, bởi vậy khi vừa lau nước mắt xong liền lùi về bên cạnh Tần Nghiên Xu, chỉ dùng một đôi mắt tràn ngập lửa giận trừng Tần Hạo cùng với người phụ nữ còn đang quỳ trên mặt đất kia.\nSắc mặt Tần Hạo trắng bệch, một hồi lâu sau, mới khàn giọng mở miệng: “Con cũng không biết tại sao lại thế này.”\n“Không biết?” Tần Ngu cười lạnh một tiếng: “Người cũng đã tìm tới cửa, con còn ở đây nói là con không biết?”\n“Nói! Con có quan hệ gì với cô ta!”\nTuy thường ngày Tần Ngu luôn xụ mặt, nhưng trong lòng ông lại vô cùng yêu thương con cháu, rất ít khi thật sự tức giận, lúc này chợt hét lớn một tiếng, khiến Tần Hạo sợ tới mức lập tức quỳ gối trên mặt đất.\nKhuôn mặt ông ta trắng nhợt, lắp bắp nói: “Cũng… Cũng rất nhiều năm trước, có lẽ là mười năm trước… Có một lần đi xã giao, con… Con uống nhiều quá… Không cẩn thận… Sau đó…”\nTần Hạo đột nhiên ngẩng đầu, vội vàng nói: “Sau đó liền không có sau đó, từ lần đó về sau con cũng chưa từng gặp qua cô ta, con thật sự cũng không biết gì cả! Ba, ba phải tin con, con thật sự chưa làm gì cả!”\n“Cái gì cũng chưa làm mà đã sinh ra một đứa con hoang! Cái gì cũng chưa làm mà cô ta đã đưa con hoang tìm tới cửa, Tần Hạo, đầu óc ông có vấn đề hay là ông xem chúng tôi đều là đồ ngốc vậy, đều tới lúc này rồi, vậy mà ông còn dám nói chính mình chưa làm cái gì sao?!!”\nHồ Mạnh Linh đã nghe không nổi nữa, lập tức tiến lên một bước chỉ vào mũi Tần Hạo mà mắng.\nLúc này, Tăng Mạn vẫn luôn cố khóc đột nhiên tiến tới, ôm lấy đùi Hồ Mạnh Linh, khóc lóc nói: “Phu nhân, ngài đừng nóng giận, ông Tần thật sự không muốn làm chuyện có lỗi với ngài, lần đó thật sự chỉ là ngoài ý muốn, chúng tôi thật sự không phải cố ý!”\nHồ Mạnh Linh tức giận đến mức đứng không yên, bà ta đá Tăng Mạn ra: “Không phải cố ý, ngay cả con hoang cũng sinh rồi, mày còn ở đây nói với tao là không phải cố ý sao?”\nBà ta cười lạnh một tiếng: “Chuyện của mười mấy năm trước lại giấu tới tận hôm nay, mãi đến hôm nay mày mới mang theo đứa con hoang đó tìm tới cửa, mày dùng trăm phương ngàn kế như vậy, còn không phải là ham muốn gia sản nhà họ Tần bọn tao hay sao, bây giờ còn ở đây giả vờ vô tội đáng thương làm gì?”\n“Mày là con điếm không biết xấu hổ!” Hồ Mạnh Linh tức giận đá vào người Tăng Mạn.\nTăng Mạn bị bà ta đá đến mức sắc mặt tái nhợt, một hồi lâu sau mới bò dậy khỏi mặt đất, cô ta vừa lắc đầu vừa khóc: “Tôi không có, tôi thật không có, phu nhân hiểu lầm tôi rồi.”\n“Là Chiêu Nhi… Là con trai tôi… Chiêu Nhi nửa tháng trước vì cứu người nê suýt chút nữa bị xe đụng trúng, tuy không có việc gì, nhưng lại bị doạ sợ rồi, bác sĩ nói thằng bé bị chứng rối loạn phân ly gì đó bây giờ thằng bé không chịu mở miệng nói chuyện, mỗi ngày đều nhốt chính mình ở trong phòng, có đôi khi thậm chí còn có khuynh hướng tự ngược đãi bản thân.”\n“Tôi chỉ có một đứa con trai như vậy, tôi sợ lắm, sợ một lúc nào đó tôi không để ý đến thằng bé, thằng bé liền có chuyện, tôi từng dẫn thằng bé đi gặp bác sĩ tâm lý, nhưng không có một chút khởi sắc nào, tôi thật sự không còn cách nào khác nên mới tới nhà họ Tần!”\nTăng Mạn đột nhiên dập đầu một cái thật mạnh, nói: “Trên người Chiêu Nhi có chảy dòng máu của nhà họ Tần các người, là con cháu nhà họ Tần, cầu xin các người, cầu xin các người cứu thằng bé!”\n“Chỉ cần… Chỉ cần các người chịu cứu thằng bé, tôi có thể đi, tôi không cần gì cả, tôi chỉ cầu xin các người cứu con trai tôi một mạng!!”\nNửa tháng trước, cứu người, bị xe đâm…\nTrong đầu Tần Thời An có gì đó chợt lóe qua, trước khi Hồ Mạnh Linh tiếp tục mắng mỏ, anh ấy đột nhiên mở miệng nói: “Đứa nhỏ kia đâu?”\nTăng Mạn cẩn thận ngước mắt nhìn, thấy mọi người đều đang nhìn cô ta, cô ta mới mím môi mở miệng: “Ở ngoài phòng.”\n“Chiêu Nhi sợ người lạ, tôi lo lắng thằng bé sẽ sợ hãi khi đột nhiên nhìn thấy nhiều người như vậy, nên để thằng bé ở ngoài chờ.”\nTần Thời An liền nói với người giúp việc bên cạnh: “Đi đưa người vào.”\nTăng Mạn há miệng thở dốc muốn nói cái gì đó, nhưng khi đối diện với ánh mắt âm trầm của mọi người, môi giật giật, cúi đầu xuống.\nAi cũng không nói gì, bởi vì tất cả mọi người đều rõ ràng, người phụ nữ trước mặt này chỉ là thứ yếu, đứa nhỏ, mới là trọng điểm.\nChỉ có gặp người trước, bọn họ mới có thể suy xét tiếp theo nên giải quyết chuyện này như thế nào.\nNgười giúp việc đi rất nhanh, chỉ một phút sau, người giúp việc liền quay lại đây, nhưng chỉ có một mình.\nTần Ngu cau mày lại: “Người đâu?”\nNgười giúp việc run run: “Người… Người không còn nữa.”\n“Cái gì?!”\nMọi người, đặc biệt là Tần Hạo và Tăng Mạn, sắc mặt hai người lập tức biến đổi.\nHai người nhanh chóng trao đổi một cái ánh mắt, Tăng Mạn hiểu ý, lập tức bò dậy khỏi mặt đất, nghiêng ngả lảo đảo chạy ra bên ngoài, vừa chạy vừa kêu: “Chiêu Nhi!”