Chương 101: Cuộc đời giống như một vở kịch, đều dựa vào kỹ thuật diễn, ngược tra thức thứ tư ( 3 )
Ngoại trừ Vương Thục Quân đỡ Tần Ngu ngồi không nhúc nhích, những người khác đều lục tục đi theo ra ngoài.\nTuy rằng mọi chuyện còn chưa rõ ràng, nhưng nếu người đã vào nhà họ Tần, bọn họ cũng không thể để người ta xảy ra chuyện ở nhà họ, nếu không sẽ càng khó nói rõ.\nTần Tranh để tất cả người giúp việc trong nhà đi tìm.\nNgay cả Tần Sanh cũng đi, ánh mắt Phó Cảnh Hành khẽ nhúc nhích, đi theo.\nÁnh mắt của Tần Sanh đảo qua chỗ đất trống ở trước cửa, cuối cùng tạm dừng ở một chỗ, không chút do dự, cô lập tức đi ra ngoài.\nVòng qua biệt thự, dọc theo con đường uốn lượn trong sân, đi vào vườn hoa sau nhà, Tần Sanh nhìn khối núi giả bị cắt đứt ở cách đó không xa, có chút trầm mặc.\nNgay cả sắc mặt của Phó Cảnh Hành cũng khựng lại, ánh mắt trầm xuống: “Sanh Sanh…”\n“Câm miệng.”\nTần Sanh ném xuống hai chữ không có chút tình cảm nào, đi nhanh tới phía trước.\nGió trưa thổi qua mái tóc dài của cô gái, lộ ra cái cổ trắng nõn, nhưng lại nhiễm chút màu hồng phấn, bị ánh sáng ấm áp đầu mùa đông chiếu xuống, trong suốt như pha lê, giống như một món đồ sứ màu hồng xinh đẹp nhất.\nPhó Cảnh Hành mím môi, ánh mắt sâu thẳm.\nLần sau…\n*\nNhìn cậu thiếu niên đang nhắm mắt lại dựa ở trong một lỗ trống bên trong núi giả, Tần Sanh trầm mặc một lát, nghiêng đầu nhìn Phó Cảnh Hành: “Ngủ rồi.”\nPhó Cảnh Hành: “…”\nCũng là kẻ tàn nhẫn.\nCuối cùng tiến lên một bước, đang chuẩn bị xách người ra, liền nhìn thấy lông mi cậu ấy run lên, chậm rãi mở mắt.\nTần Chiêu không nghĩ tới sẽ nhìn thấy Tần Sanh ở đây, ngẩn người, chậm rãi đứng dậy.\nMột đôi mắt phượng sạch sẽ, trong veo của thiếu niên, lúc lẳng lặng nhìn người khác dường như có thể nhìn thấu đáy lòng người đó.\nCậu ấy bình tĩnh nhìn Tần Sanh, một hồi lâu sau, chậm rãi mở miệng: “Cảm ơn.”\nPhát âm cứng đờ, còn có chút khàn khàn, nhưng Tần Sanh cảm thấy, cũng khá dễ nghe.\nLà loại giọng trầm pha trộn giữa giọng trẻ con và thiếu niên, mang theo chút trẻ con.\nĐầu ngón tay cô giật giật, cũng không hỏi cậu ấy cảm ơn cái gì, chỉ thấp nói: “Không có gì.”\nTần Chiêu lại nhìn cô một cái, sau đó chậm rãi rũ mắt, lại khôi phục bộ dáng ngăn cách với thế giới.\nTần Sanh mím môi, đang muốn nói gì đó, liền nghe được tiếng bước chân từ xa truyền đến, sau đó là một tiếng kinh hô: “Tìm được rồi! Nhị tiểu thư đã tìm được người!”\nLông mi đang rũ xuống của Tần Chiêu run rẩy, chậm rãi nâng lên.\nNhị… Tiểu thư…\nSắc mặt Tần Sanh không đổi: “Đi thôi.”\nVừa dứt lời liền dẫn đầu đi ra ngoài.\nPhó Cảnh Hành đi sau vài bước, chờ Tần Sanh đi xa một chút, anh mới nhìn về phía thiếu niên, giọng điệu lạnh nhạt: “Cậu phải phối hợp với bọn họ sao?”\nTần Chiêu nhìn anh một cái, lại lần nữa rũ mắt.\nSau một lúc lâu, lâu đến mức Phó Cảnh Hành cho rằng anh sẽ không mở miệng, giọng nói khàn khàn của thiếu niên mới vang lên.\n“Không cần.” Tần Chiêu nói.\nVậy được rồi.\nPhó Cảnh Hành không nói cái gì nữa, xoay người đuổi theo Tần Sanh.\nTần Chiêu cũng chỉ tạm dừng một chút liền đi theo.\nChờ đến lúc ba người Tần Sanh trở lại phòng, mọi người đều đã nhận được tin tức mà trở lại, bọn họ trước tiên nhìn sang thiếu niên đứng phía sau.\nVừa nhìn thấy, tất cả mọi người đều sửng sốt, lập tức xác định, đứa nhỏ này chắc chắn là con cháu của nhà họ Tần bọn họ.\nPhản ứng lớn nhất phải kể tới Vương Thục Quân, bà ta nhìn Tần Chiêu, một hồi lâu sau mới hồi phục tinh thần lại, nhịn không được mà đi đánh giá Tần Ngu bên cạnh.\nCuối cùng nhịn không được nói: “Hoá ra thật sự có chuyện di truyền cách đời.”\nTần Ngu: “…”\nĐúng vậy, đứa nhỏ này giống hệt ông lúc còn trẻ!\nTần Hạo vẫn luôn quan sát phản ứng của cha mẹ mình, lúc này thấy bọn họ hơi bớt giận, khóe môi không khỏi gợi lên một nụ cười.\nÔng ta biết mà.\nCó thể nói ông ta khá hiểu cha mẹ mình.\nYêu thương con cháu, đặc biệt là thích những đứa nhỏ xinh đẹp.\nTần Chiêu không chỉ nhỏ tuổi, xinh đẹp, mấu chốt nhất chính là, đứa nhỏ này lại lớn lên giống như bộ dạng lúc trẻ của ba ông ta, không nói là giống nhau như đúc, nhưng ít nhất cũng giống bảy tám phần, tóm lại chính là liếc mắt một cái là có thể nhìn ra sự giống nhau này.\nĐây cũng là nguyên nhân vì sao ông ta vẫn luôn che giấu Tần Chiêu kín đến vậy.\nMột mặt là lo lắng bị Hồ Mạnh Linh phát hiện, một mặt khác chính là vì tình hình hiện giờ.\nPhải ra tay bất ngờ mới có thể đánh bại được kẻ địch.\nÔng ta tin rằng, chỉ cần có Tần Chiêu ở đây, tuy ông ta không dám nói đến việc từ bại thành thắng, nhưng ít nhất cũng có thể thoát khỏi tình thế hiện tại!\nCho dù vì đứa cháu trai trông giống hệt ba ông ta, ba mẹ ông ta cũng sẽ không để Tần Tranh đối xử với ông ta như!\nĐặc biệt là…\nTần Hạo dường như bị một cú sốc lớn, lùi lại một bước, thốt lên: \"Sao lại là cậu!”\nVương Thục Quân và Hồ Mạnh Linh bừng tỉnh, đồng thời nhíu mày nhìn về phía ông ta: “Ông biết đứa nhỏ này?”\nHồ Mạnh Linh lại giận dữ: “Hay lắm, quả nhiên là ông biết nó! Trước đây còn giả bộ vô tội, giờ thì sao, cuối cùng không giả vờ được nữa à?!”\n“Tần Hạo à Tần Hạo, ông giỏi thật đấy, giấu giếm suốt hơn mười năm! Ông lừa tôi khổ quá!”\nNói xong lại muốn động thủ, nhưng lần này Tần Hạo lại né tránh.\nÔng ta vừa lùi lại vừa nói: “Không phải, tôi thật sự không biết, bà nhìn kỹ đứa trẻ này đi, bà không cảm thấy quen mắt sao?!”\n“Đâu phải tôi sinh ra nó, tôi quen cái gì, Tần Hạo tôi nói cho ông biết, chỉ cần ta còn sống một ngày, chỉ cần tôi còn sống một ngày, ông đừng hòng đưa hai mẹ con này về nhà họ Tần, tôi…”\nNói một nửa, trong đầu bà ta chợt lóe lên điều gì đó.\nHồ Mạnh Linh dừng lại, một lần nữa nhìn về phía Tần Chiêu.\nLần này thật sự nhìn ra được điều gì đó.\nĐầu ngón tay bà ta phát run, chỉ vào nói: “Nó nó nó, nó không phải chính là tên nhóc đã cứu Sanh Sanh sao!”\nCơn tức giận lập tức dâng lên, bà ta xắn tay áo: \"Hóa ra là mày! Hóa ra chính mày, thằng nhóc này đã phá hoại...\"\nNói còn chưa dứt lời đã bị Tần Hạo kéo trở về, bịt chặt miệng.\nTần Hạo vừa kéo bà ta lùi lại, vừa ghé sát tai bà ta, hạ giọng nói: “Bà bình tĩnh nghe tôi nói đã.”\n“Về chuyện của đứa trẻ, chúng ta sẽ từ từ nói sau, nhưng bây giờ, đứa trẻ này chính là cơ hội của chúng ta, chúng ta có thể thắng Tần Tranh hay không đều dựa vào đứa nhỏ này!”\nHồ Mạnh Linh cũng không có ngu đến nước này, mắt bà ta chớp chớp, cuối cùng đã phản ứng lại, vừa khóc lóc vừa đưa tay kéo tay Tần Hạo.\nTần Hạo quan sát sắc mặt bà ta, thấy bà ta dần dần kiềm chế được cơn giận, trong lòng nhẹ nhõm một chút, mới buông tay bà ta ra.\nTrong đại sảnh lại trở nên yên tĩnh.\nMọi người chỉ cảm thấy thế giới này thật kỳ diệu, một lúc lâu cũng không biết nên nói gì.\nHôm nay Tần Vi mới về nhà, hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra trước đó, bây giờ nhìn thấy mọi người im lặng, bà ấy không nhịn được nữa.\nTiến lên một bước liền nói: “Rốt cuộc chuyện này là sao, cứu Sanh Sanh cái gì, phá hoại cái gì, ai có thể giải thích cho tôi biết chuyện này là sao không?!”\nTần Vi cảm thấy trong đầu đầy dấu chấm hỏi.\nKhông phải bà ấy chỉ không về nhà mẹ đẻ hơn nửa năm thôi sao, vậy mà đã xảy ra bao nhiêu chuyện, sao lại lộn xộn thế này!