Chương 103: Bà ta cũng không tin, bà ta sẽ thua bà ấy!
Hơn hai mươi năm kết hôn, Tần Hạo có thể nói là hiểu rõ Hồ Mạnh Linh, bởi vậy liếc mắt một cái liền nhìn ra bà ta đã mềm lòng, lập tức tiếp tục thuyết phục.\n“Mạnh Linh, bà nghĩ lại đi, lúc trước chúng ta mới vừa kết hôn, suốt bảy năm cũng không có con, ngay cả khi ấy tôi cũng không có ý định làm điều gì có lỗi với bà, thì sao sau này lại có thể đi ra ngoài lăng nhăng được?”\n“Thật sự cũng chỉ là ngoài ý muốn mà thôi, bà hãy tin tôi lần này.”\nHồ Mạnh Linh liền nhớ lại.\nKhi mới kết hôn với Tần Hạo, vì vấn đề sức khỏe của mình, bà ta mang thai nhiều lần nhưng không giữ được, suốt bảy năm cũng không thể sinh được một đứa con.\nLúc ấy, đừng nói là ông cụ và bà cụ buồn rầu, ngay cả cha mẹ đẻ của bà ta cũng nhiều lần khuyên bà ta tìm một người phụ nữ khác cho Tần Hạo, sinh con rồi đứa nhỏ về cho mình nuôi là được.\nSau đó bà ta mang thai, khó khăn lắm mới giữ được đứa bé và sinh ra nó, chuyện này mới thôi không nhắc đến nữa.\nNhưng ngay cả trong tình huống đó, Tần Hạo cũng không có suy nghĩ như vậy, thậm chí còn nói “Nhà họ Tần cũng đâu phải chỉ có mình ông ta là con trai, cứ để Tần Tranh đi nối dõi tông đường là được”.\nKý ức xa xôi tưởng như đã quên bỗng tràn về, sắc mặt của Hồ Mạnh Linh cũng càng dịu lại.\nÁnh mắt Tần Hạo lóe lóe, tiếp tục nói: “Nhưng mặc kệ nói như thế nào, chuyện này thực sự là lỗi của tôi, lúc nãy bà mắng cũng không sai, tôi thật sự kém hơn em hai, không những trí tuệ lẫn thủ đoạn kém, mà ngay cả sự trung thành đối với hôn nhân cũng không bằng, là tôi có lỗi với bà.”\n“Nếu bà một hai phải…”\nNói còn chưa dứt lời đã bị Hồ Mạnh Linh cắt ngang, bà ta cắn răng, hung tợn nói: “Được, tôi có thể đồng ý cho ông rước Tần Chiêu về, nhưng người phụ nữ này,” Bà ta chỉ vào Tăng Mạn: “Ông phải cắt đứt sạch sẽ với cô ta!”\nÁnh mắt Hồ Mạnh Linh tràn đầy tối tăm.\nNgoại hình, chồng, tình cảm, sự yêu thích của cha mẹ chồng, từng cái, từng cái, dựa vào cái gì tất cả mọi thứ của bà ta đều không bằng Cố Nguyệt Minh, hiện tại lại bị bà ấy nắm thóp!\nBà ta cũng không tin, bà ta sẽ thua bà ấy!\nCũng chỉ là một đứa trẻ thôi, chỉ cần có ích, đưa về thì có sao!\nMột đứa con ngoài giá thú không thể công khai, lại còn là một ngốc có bệnh tâm thần, cho dù có đưa về thì cũng chỉ bị bà ta nắm trong tay!\nVới tính cách của ông cụ chắc chắn sẽ để lại cho đứa cháu trai này một phần gia sản không nhỏ, đến lúc đó bà ta hoàn toàn có thể nắm giữ những thứ đó, cho ai cũng là do bà ta quyết định! \nNghĩ vậy tâm trạng của Hồ Mạnh Linh cuối cùng cũng khá lên một chút, nhìn về phía Tần Hạo: “Thế nào, có thể làm được sao?”\nTần Hạo lập tức gật đầu: “Có thể!”\nBây giờ đến lượt Tăng Mạn đổi sắc mặt, cô ta há miệng thở dốc muốn nói chuyện, nhưng ánh mắt cảnh cáo của Tần Hạo đã quét qua, cô ta sợ tới mức rùng mình, nuốt lời định nói vào.\nNhưng đôi tay giấu trong tay áo lại nắm chặt.\nTần Hạo suy tính trong lòng một chút, mỉm cười với Hồ Mạnh Linh: “Một lát nữa còn phải đi bàn bạc với ba mẹ, nếu cô ta chịu hợp tác, mọi chuyện chắc chắn sẽ thuận lợi hơn, tôi đưa cô ta ra ngoài nói chuyện một chút nhé?”\nHồ Mạnh Linh đang muốn nói có chuyện gì mà không thể nói trước mặt bà ta, nhưng quay đầu lại thấy bộ dạng e dè của người phụ nữ, ghét bỏ không chịu nổi, liền vung tay nói: “Đi đi đi, giải quyết cho sạch sẽ!”\nTần Hạo cười đáp lại, quay đầu nhìn Tăng Mạn thì lập tức lạnh mặt: “Đi ra ngoài với tôi.”\nTăng Mạn run rẩy, nhìn Tần Hạo, lại nhìn Hồ Mạnh, cuối cùng cũng đi theo.\nHồ Mạnh Linh thấy vậy, trong lòng càng cười lạnh.\nQuả nhiên là thứ không lên được mặt bàn, thứ hàng này, bà ta không cần phải tốn nhiều sức.\nHồ Mạnh Linh yên tâm, liếc mắt nhìn lần nữa rồi quay về phòng của mình.\nBà ta không nhận ra, ngay khi bà ta vừa đóng cửa phòng, một bóng dáng từ góc cầu thang hiện ta, nhanh chóng chạy ra khỏi nhà.\n*\nPhía bên trái biệt thự của gia đình Tần Hạo là một khu rừng gỗ đàn hương, cành lá tốt tươi, có thể che khuất phần lớn tầm nhìn.\nTần Hạo dẫn Tăng Mạn vào rừng gỗ đàn hương, đi mãi đến tận sâu trong rừng mới dừng lại.\nTăng Mạn đã kiềm chế suốt dọc đường, giờ thì thật sự không nhịn được nữa, cô ta nắm chặt tay Tần Hạo: “Anh Hạo, chúng ta rõ ràng đã nói chỉ cần em phối hợp với anh diễn vở kịch này, thuận lợi đưa Tần Chiêu về cho anh, anh sẽ thuyết phục người lớn trong nhà đưa em về cùng, sao giờ lại…”\nTần Hạo nắm chặt tay cô ta, thở dài nói: “Mạn Mạn, hôm nay em cũng thấy rồi, không phải anh không muốn đưa em về, mà là Hồ Mạnh Linh quá mạnh mẽ, anh cũng không còn cách nào!”\nTăng Mạn cắn môi: “Nhưng…”\nTần Hạo duỗi tay kéo người lại gần lòng ngực, nhẹ giọng nói: “Mạn Mạn em yên tâm, những gì đã hứa với em, anh nhất định sẽ làm được, chỉ là còn phải chờ thêm một chút, em có thể kiên nhẫn chờ thêm không?”\n“Thái độ của ba mẹ anh em cũng thấy rồi, bây giờ có chiêu Nhi, em cũng có cơ hội tranh giành nhà họ Tần, chờ đến khi đuổi được cả nhà Tần Tranh đi, anh nhất định sẽ đưa em về.”\n“Nhưng vợ anh…”\nTần Hạo chỉ vào vết thương trên mặt mình, sắc mặt u ám: “Một người phụ nữ mà chỉ cần có chút việc là đánh đập anh, em nghĩ anh có thể nhịn bà ta được bao lâu?”\n“Bây giờ anh vẫn cần sự hỗ trợ của nhà họ Hồ, nên tạm thời phải nhịn bà ta, chờ đến khi mọi chuyện ổn định…”\nTần Hạo chưa nói hết câu, nhưng Tăng Mạn đã hiểu, ngay lập tức lộ vẻ nhẹ nhõm: “Em biết trong lòng anh Hạo vẫn có em.”\nTần Hạo vỗ lưng cô ta, cười nói: “Ngay cả chuyện mẹ của Chiêu Nhi mà anh cũng không giấu em, anh có nhiều điểm yếu trong tay em như vậy, em còn có gì phải lo lắng chứ?”\nÁnh mắt Tăng Mạn lóe lóe, trêu đùa nói: “Ngay cả người đã sinh con trai cho anh mà anh cũng có thể ra tay quyết đoán như vậy, nói xử lý liền xử lý, lỡ như một ngày nào đó…”\n“Không có lỡ như.” Tần Hạo cắt ngang lời cô ta, sắc mặt trở nên u ám: “Anh chưa bao giờ nghĩ đến việc hại chết cô ta, là do cô ta không nghe lời, chạy đến đồn cảnh sát nói bậy nói bạ rằng anh cưỡng bức cô ta, anh là đại thiếu gia của nhà họ Tần, nếu chuyện này thật sự đến tai cảnh sát, cho dù là thật hay giả cũng sẽ gây tổn hại lớn cho nhà họ Tần, anh không thể để cô ta hủy hoại nhà họ Tần!”\nTrong lòng Tăng Mạn thầm cười khẩy.\nMột lý do thật là đạo đức giả, cô ta có ngu mới tin ông ta.\nNhưng cô ta cũng không bận tâm, cô ta đã chuẩn bị sẵn đường lui, cho dù Tần Hạo thật sự muốn làm gì với cô ta, cô ta cũng tự tin có thể toàn thân trở ra.\nCô ta không sợ ông ta.\nTrong lòng Tăng Mạn suy tính rất nhiều, nhưng trên mặt không hề biểu lộ ra , đồng tình nói: “Anh Hạo nói đúng, là do Tống Tích không biết tốt xấu, muốn tìm cái chết, đáng đời!”\nSắc mặt Tần Hạo u ám, cũng không còn tâm trạng nói chuyện, quay người bước ra khỏi rừng gỗ đàn hương.\nTăng Mạn lập tức theo sau.\nCho đến khi bóng dáng của hai người đã đi xa, một tiếng rơi của vật nặng mới vang lên\nSau một cây gỗ đàn hương to lớn, Tần Nghiên Xu ngã ngồi xuống đất, khuôn mặt xinh đẹp trắng bệch.