Chương 104: Tần Hạo như bị sét đánh, ngược tra thức thứ tư ( 4 )
Phó Cảnh Hành và Tạ Phóng đã rời đi trước.\nDù sao cũng là chuyện của nhà họ Tần, không phải là điều gì sáng sủa cho lắm. Trước kia, vì chuyện xảy ra đột ngột, nên họ chỉ đứng xem, nhưng bây giờ ở lại thì không còn thích hợp nữa.\nTần Sanh vốn dĩ cũng không định đi, nhưng vừa ngước mắt liền thấy lưng của cậu thiếu niên căng cứng, cô chần chờ một chút rồi cũng quyết định đi theo.\nRa khỏi biệt thự chính, Tần Sanh giảm tốc độ lại, cho đến khi Tần Chiên ở phía sau đuổi kịp, cô mới đưa bình giữ nhiệt trong tay qua.\nTần Chiêu chớp chớp mắt, một hồi lâu sau, mới chậm rãi nhận lấy.\nTần Sanh không chút để ý nói: “Trà sữa của chị dâu Lý làm, không ngon như ở bên ngoài, nhưng cũng khá được.”\nTần Chiêu siết chặt bình giữ nhiệt, sau một lúc, môi mấp máy: “Cảm ơn.”\nVẫn là một câu nói rất vụng về, âm thanh thấp đến mức gần như không nghe thấy, đầu cúi thấp, lộ ra đỉnh đầu có hai lọn tóc xoắn.\nTần Sanh mím môi, nhẹ giọng đáp lại, rồi nhanh chóng bước nhanh đuổi theo kịp ba mẹ mình.\nTần Chiêu vẫn cúi đầu, bước đi dưới chân có vẻ như không có gì thay đổi, nhưng luôn duy trì khoảng cách với người phía trước.\n*\nTần Tranh ăn cơm xong mới ra ngoài, lúc đến nhà của hai bậc phụ huynh đã hơn 6 giờ.\nTần Ngu đã nghỉ ngơi cả buổi chiều, tinh thần khá hơn nhiều, nhưng khi nhìn thấy Tần Hạo mang theo vợ con và Tăng Mạn bước vào, ông cảm thấy huyệt Thái Dương lại nhói lên.\nHơn hai mươi năm trước, lúc Tần Tranh và Tần Hạo chỉ mới hơn hai mươi tuổi, Tần Ngu luôn cảm thấy đứa con trai lớn này tuy không bằng Tần Tranh ở nhiều mặt nhưng lại thành thật; suốt bao nhiêu năm qua, ngoài việc tranh cãi trong chuyện cưới Hồ Mạnh Linh, những việc khác đều làm rất nghiêm túc.\nNhưng cũng không biết bắt đầu từ khi nào, ông lại không nhận ra rằng con trai mình đã thay đổi, sự thành thật đã trở thành gian xảo, sự nghiêm túc đã chuyển thành phù phiếm hảo lợi, tranh quyền đoạt lợi, lúc nào cũng so sánh với Tần Tranh.\nĐặc biệt là trong khoảng thời gian này, ông không biết nên đánh giá những chuyện khốn nạn mà con mình làm như thế nào!\nMột chuyện còn chưa xong, giờ lại xuất hiện thêm một chuyện rắc rối tương tự, Tần Ngu cảm thấy, nếu cứ tiếp tục như vậy, ông không cần phải lo lắng về việc mình có thể bị xuất huyết não mà chết đi, mà sẽ bị tức đến mức giảm thọ vài năm! \nCho nên, ông đập tài liệu đang để bên cạnh xuống bàn trà, bình tĩnh nói: “Chia nhà đi.”\nTần Hạo và Hồ Mạnh Linh ngay lập tức bị một đập này của ông cụ làm cho ngu ngơ, cả đống lý lẽ đã chuẩn bị sẵn đều bị mắc nghẹn trong cổ họng.\nHai người liếc nhau, lập tức cầm lấy văn kiện trên bàn lên xem.\nXem xong, sắc mặt hoàn toàn thay đổi!\nTần Hạo hoàn toàn không dám tin, đột ngột ngẩng đầu nhìn Tần Ngu: “Ba!”\nTần Ngu bình thản: “Không cần kêu ba, ba đã cho con những gì con đáng được nhận, thậm chí còn hơn nhiều, con còn không hài lòng điều gì nữa?”\nTần Hạo thiếu chút nữa là bật cười thành tiếng.\nÔng lại hỏi ông ta còn có gì không hài lòng sao?!\nVẫn là hai công ty Quang Đạt và Bác Quán, vẫn nhà cũ của nhà họ Tần và biệt thự ven sông, cũng tăng tỷ lệ cổ phần của công ty nhà họ Tần từ 3% lên 6% mà thôi, chỉ vậy mà ba ông ta dám hỏi ông ta còn có gì không hài lòng?!\nTất cả bất bình và ghen ghét tích tụ nhiều năm đã bùng nổ, Tần Hạo giơ tay xé tan đi thỏa thuận trong tay: “Con không phục!”\n“Cũng đều là con trai của ba, con còn là con trưởng, tại sao toàn bộ nhà họ Tần lại giao cho Tần Tranh, còn con thì chỉ nhận được 6% cổ phần cùng hai công ty nhỏ!”\n“Cho dù chỉ là dựa theo số lượng thì bên chi thứ nhất cũng có ba người họ Tần, tính bình quân xuống cũng không nên chỉ có chút đồ như vậy!”\nTần Hạo vô cùng thất vọng và buồn bã: “Ba, ba thật sự thiên vị quá rồi!”\nTần Ngu cũng vừa buồn vừa thất vọng, nhưng ông không biểu hiện ra ngoài, chỉ nhàn nhạt nói: “Con cảm thấy ba bất công?”\nTần Hạo: “Chẳng lẽ không phải sao?”\nTần Ngu gật gật đầu: “Ba thật sự thiên vị, và suốt thời gian qua ba luôn thiên vị, nhưng không phải ba thiên vị Tần Tranh, mà là con, Tần Hạo!”\nÔng cầm một tập tài liệu khác từ trong tay, ném xuống trước mặt Tần Hạo: “Con tự xem đi!”\nTần Hạo thay đổi sắc mặt, sau một lúc mới nhặt tài liệu lên, đọc từng trang từng trang, càng đọc sắc mặt càng khó coi, cho đến cuối cùng, cơ mặt cũng run run: “Sao… sao có thể như vậy?”\nTần Ngu liền hừ lạnh một tiếng: “Sao lại không thể chứ.”\n“Ba mươi năm trước, nhà họ Tần chúng ta cũng chỉ là một trong những gia tộc xếp cuối ở An Thành mà thôi, cậu có còn nhớ từ lúc nào thì nhà họ Tần bắt đầu quật khởi không, từ khi nào mới dần dần vượt qua các gia tộc khác để trở thành gia tộc số một An Thành không?!”\n“Là sau khi A Tranh tiếp quản công ty nhà họ Tần!”\n“Nói một câu khó nghe, công ty nhà họ Tần bây giờ gần như là do A Tranh tự tay gây dựng, đừng nói là con, ngay cả ba và mẹ con cũng không đến lượt!”\n“Hai công ty Quang Đạt, Bác Quán này là hai công ty lớn nhất của nhà họ Tần trước khi A Tranh tiếp quản công ty nhà họ Tần, trong những năm qua, dưới sự điều hành của A Tranh, quy mô của hai công ty này tăng gấp mười lần, lợi nhuận hàng năm cũng vượt một trăm triệu, chỉ như vậy, con còn cho rằng ba cho con quá ít sao?”\n“Còn có nhà cũ của nhà họ Tần, biệt thự bên sông, những cái này mới là tài sản ban đầu của nhà họ Tần trước khi A Tranh tiếp quản, ba đã cho con hết, con còn không biết đủ sao?!”\nTần Hạo thậm chí còn run cả tay.\nMấy năm nay mỗi lần ông ta bước vào công ty nhà họ Tần, công nhân đều sẽ cung kính khom lưng với ông ta, lại cung kính gọi ông ta là giám đốc Tần.\nGiám đốc Tần, danh xưng giống như Tần Tranh.\nTừ lúc ban đầu chưa quen, đến sau này thì coi đó là điều hiển nhiên.\nDần dần, ông ta thật sự cảm thấy mình là tổng giám đốc nhà họ Tần, có vị trí ngang bằng với Tần Tranh, nhà họ Tần là tài sản chung của ông ta và Tần Tranh.\nVì thế ông ta bắt đầu kéo bè kéo cánh, bắt đầu tranh quyền đoạt lợi, bắt đầu bon chen, chỉ để sau này tranh giành vị trí người thừa kế nhà họ Tần với Tần Tranh khi phân chia tài sản.\nLại không nghĩ rằng, công ty nhà họ Tần, đã sớm không phải công ty của nhà họ Tần nữa rồi.\nTần Hạo nhìn biểu đồ phân phối cổ phần trong tay [Tần Tranh 52%, Tần Ngu 20%, Kim Quyền 8%, Nguyễn Hải Nham 6%, Thi Bảo Quốc 5%, Hứa Quốc Dân 3%, Tần Hạo 3%, Hứa Vĩnh An 2%, Khương Vân Long 1%], cả người đều ngơ ngác.\n“Nhưng… Nhưng cho dù như vậy… Cổ phần của ba…”\nTần Ngu liền liếc mắt nhìn ông ta: “Con quên 3% cổ phần mà con có lúc này là từ đâu ra rồi sao?”\nToàn thân Tần Hạo run lên, lúc này mới phản ứng lại.\n3% cổ phần trên tay ông ta vốn chính là do Tần Ngu chuyển cho ông ta vào năm mà Nghiên Nghiên sinh ra.\nNói cách khác, cộng thêm 3% sắp tới sẽ cho ông ta, toàn bộ 6% này thật ra đều là Tần Ngu cho ông ta…\nTần Hạo nắm chặt tài liệu mà tay còn run rẩy.\nÔng ta tưởng rằng những thứ mình xứng đáng nhận được, là do nỗ lực của bản thân mà có, thực ra từ đầu tới giờ đều không có liên quan gì tới ông ta, vậy thì những nỗ lực suốt mười mấy năm qua của ông ta là gì?\nChê cười sao?\nTần Ngu lại một lần mở miệng: “Trên thực tế, từ lúc công ty nhà họ Tần được thành lập ba cũng chỉ có 6% cổ phần này, 17% còn lại đều là do A Tranh lục tục chuyển cho ba trong mười mấy năm qua, hiện tại cũng chỉ là trả lại mà thôi.”\n“Hiện tại, con còn cảm thấy ba thiên vị không?”\nTần Hạo như bị sét đánh.