Chương 105: Chân tướng, ngược tra thức thứ tư ( 5 ) ( phần một )
“Con không đồng ý.”\nTrong lúc Tần Hạo còn đang mơ màng hồ đồ, một giọng nam trầm từ phía đối diện bàn trà vang lên, ông ta vô thức ngẩng đầu nhìn về phía đó.\nLiền thấy Tần Tranh xụ mặt, thấy ông ta ta nhìn qua, sắc mặt càng thêm nặng nề: “Con yêu cầu thu hồi 6% cổ phần của Tần Hạo.”\nKhông đợi Tần Ngu kinh ngạc, Tần Tranh đã lạnh mặt tiếp tục nói: “Công ty nhà họ Tần không cần một cổ đông là kẻ giết người, vì vậy con yêu cầu thu hồi 6% cổ phần trong tay Tần Hạo.”\n“Cái gì?!”\nTần Ngu, Vương Thục Quân, Tần Vi, bao gồm Hồ Mạnh Linh và Tăng Mạn đều sợ hãi cả kinh, đồng thời quay đầu nhìn về phía Tần Tranh.\nTần Hạo lại đột nhiên run lên, trong khoảnh khắc đồng tử lập tức co chặt lại!\nTần Thời An tiến lên một bước, đặt tài liệu đã được sắp xếp cả buổi chiều lên bàn trà, ngẩng đầu nhìn Tần Ngu: “Ông nội, đây là tài liệu mà em ba điều tra được, ông… xem thử đi.”\nTrong lòng Tần Ngu dâng lên một nỗi bất an, ông từ từ đưa tay ra cầm lấy túi tài liệu.\nTần Hạo muốn ngăn cản, nhưng Tần Tranh đang nhìn chằm chằm ông ta, Tần Hạo có thể xác định, một khi ông ta có động thái gì, đối phương nhất định sẽ ngăn cản ngay lập tức.\nQuan trọng hơn là, nếu những tài liệu này thật sự như những gì ông ta nghĩ, thì cho dù bây giờ ông ta có ngăn cản cũng chẳng ích gì, có lẽ Tần Tranh sẽ lập tức lấy ra thêm mười, một trăm bộ tài liệu khác.\nVì vậy, ông ta chỉ có thể ngồi cứng đờ, trong lòng cầu nguyện đừng là những thứ mà ông ta nghĩ đến!\nTần Ngu chậm chạp mở túi tài liệu, lấy ra tài liệu, có tài liệu giấy, có ảnh, và còn một chiếc USB.\nTần Ngu lần lượt xem qua, ngón tay không tự chủ được mà run rẩy.\nVương Thục Quân ngồi bên cạnh cũng nhìn thấy, sắc mặt bà ta cũng trắng bệch, cuối cùng bà ta trực tiếp ngất xỉu.\nTần Sanh không biết từ lúc nào đã xuất hiện bên cạnh hai người, cô lập tức đỡ lấy Vương Thục Quân, và nhanh chóng cho hai ông bà uống một viên thuốc và châm vài mũi.\nSau một lúc, tình trạng của hai người cuối cùng cũng có chút cải thiện, mặc dù mặt mày vẫn còn tái nhợt, nhưng ít nhất hơi thở đã ổn định lại.\nTần Ngu run rẩy đưa tay đập tất cả tài liệu xuống trước mặt Tần Hạo, rống giận: “Súc sinh! Sao Tần Ngu này lại sinh ra một đứa súc sinh như mày!”\nMười mấy bức ảnh bay lả tả, Tần Hạo nhìn qua, lúc nhìn thấy bức ảnh một người phụ nữ nằm trong vũng máu, chết không nhắm mắt, sắc mặt ông ta biến đổi, lập tức ngã nhào từ ghế sofa xuống đất.\nChỉ còn miệng vẫn đang vô ý thức lẩm bẩm: “Không phải con… Không phải con sai… Là cô ta không nghe lời, là cô ta muốn làm lớn chuyện, con đều vì Chiêu Nhi và công ty nhà họ Tần, con là vì Chiêu Nhi và công ty nhà họ Tần…”\nTần Nghiên Xu đứng gần đó, nghe thấy được.\nCảnh tượng cách đây nửa tháng lúc Tần Hạo và Tần Nghiên Xu ngồi bệt ở cửa nhà lại một lần nữa ùa vào tâm trí, kèm theo những tiếng lầm bầm vô thức tương tự, đồng tử của Tần Nghiên Xu co lại.\nHoá ra ông ta đã sớm bại lộ từ lâu, là cô ta và mẹ cô ta quá ngu ngốc, đến nỗi không hề nhận ra điều gì!!\nNước mắt của Tần Nghiên Xu tuôn rơi như mưa, cô ta chỉ cảm thấy toàn thân như sắp sụp đổ!\nHồ Mạnh Linh cũng đang sụp đổ không kém .\nNhững lời ngọt ngào hứa hẹn trước đó còn văng vẳng bên tai, nhưng giờ phút này, sự thật hiện ra trước mắt, người chồng mà bà ta tưởng rằng trung thực của mình lại là một kẻ giết người!\nTất cả những gì chưa bao giờ liên lạc, tất cả những gì hoàn toàn không biết, đều là giả dối!\nTất cả đều là giả!!\n“Á á á á á á!”\nHồ Mạnh Linh thét chói tai, hận không thể lập tức xông lên bóp chết cái kẻ mặt người dạ thú này!\nNhưng một bóng dáng gầy gò đã đến trước mặt Tần Hạo, chậm rãi ngồi xổm xuống trước khi bà ta kịp làm gì.\nTần Chiêu duỗi tay, nhặt từng bức ảnh rơi vãi trên đất lên, vẫn là giọng nói rất chậm và cứng nhắc, từng chữ một, nhưng những gì cậu ấy nói ra lại khiến người nghe không khỏi chấn động trong lòng.\n“Lúc ấy, tôi ở phía bên kia đường.”\n“Tôi thấy bà ấy.”\n“Bà ấy cũng thấy tôi.”\nTần Chiêu nghiêng đầu suy nghĩ, bắt chước hình dáng của người phụ nữ trong ký ức, môi mấp máy bốn chữ không thành tiếng: Hãy sống thật tốt.\nCậu ấy nhìn thẳng vào ánh mắt của Tần Hạo ánh mắt, nghiêm túc lặp lại: “Bà ấy bảo tôi phải sống thật tốt.”\n“Nhưng, tôi không làm được.” Cậu ấy đặt những bức ảnh đã sắp xếp lên bàn trà, ngẩng đầu lên, chậm rãi nói: “Tôi ngủ không được.”\n“Cho nên, tôi tới đây.”\n“… Ba.”\nKể từ khi mẹ Tần Chiêu khi cậu ấy mới 6 tuổi, suốt bảy năm Tần Hạo chưa từng nghe qua tiếng ba này, nhưng lúc này nghe thấy, Tần Hạo chỉ cảm thấy toàn thân từ trong ra ngoài lạnh toát, môi mấp máy nhưng không thể nói được câu nào.\nTần Chiêu đứng lên, đổi thành tư thế từ trên cao nhìn xuống Tần Hạo: “Những bằng chứng đó, là tôi gửi đi.”\nCậu ấy nghiêng đầu nhìn về phía Tần Ngu, đọc từng chữ chậm rãi và rõ ràng: “Xin lỗi.”\nThiếu chút nữa đã hại chết ông.\nTần Ngu và Vương Thục Quân nhìn thiếu niên đang rũ mắt an tĩnh, nước mắt thiếu chút nữa đã rơi xuống.\nTần Ngu run rẩy, Vương Thục Quân cũng run rẩy chỉ vào Tần Hạo, nhưng mãi không nói ra được một câu, cuối cùng chỉ thốt lên với giọng nghẹn ngào: “Tạo nghiệt mà!”\nBà ta bước vài bước tới, kéo Tần Chiêu về phía mình, vừa khóc vừa không nhịn được ôm lấy thân hình gầy guộc của cậu ấy, nhưng ngoài một câu xin lỗi nhạt nhẽo và vô lực, bà ta không biết phải nói gì thêm.\nLà do bà ta không dạy dỗ tốt con trai mình, mới để nó làm ra những chuyện tán tận thiên lương như vậy!\nĐều là bà ta sai!\nHơn mười phút trôi qua, mọi người mới dần bình tĩnh lại.\nTrong lòng Tần Ngu tràn đầy mỏi mệt, ông nhìn Tần Hạo, nhìn Tần Chiêu đang đứng yên tĩnh bên cạnh ghế sofa, cuối cùng lại nhìn Tần Sanh, vẫy vẫy tay: “Báo cảnh sát đi.”\nTần Hạo đột nhiên ngẩng đầu: “Ba!”\nTần Ngu dùng gậy đánh mạnh xuống đất, giọng nói đầy tức giận: “Đừng gọi tao! Tao không có đứa con trai không bằng cầm thú như!”\nNhắm chặt hai mắt lại: “Báo cảnh sát!”\nTần Tranh không nhúc nhích.\nChờ Tần Ngu ổn định hơn một chút, ông ấy mới lên tiếng: “Ba, chuyện này, để Tần Chiêu quyết định đi.”\nDù sao, người bị hại là mẹ cậu ấy, còn người hại bà ấy lại là ba cậu ấy, trong chuyện này, không ai có quyền lên tiếng hơn cậu ấy cả.\nTần Ngu ngẩn người, phản ứng lại, lập tức nhìn về phía Tần Chiêu: “Đúng đúng, cháu chỉ cần nói, bất kể cháu muốn làm gì, ông… Ông nội nhất định sẽ giúp cháu làm chủ!”\nTần Chiêu lắc lắc đầu, chậm rãi nói: “Không cần.”\nCâu trả lời của anh khiến tất cả mọi người bất ngờ, đặc biệt là Tần Hạo, ánh mắt ông ta run lên, theo bản năng kêu: “Chiêu Nhi…”\nTần Chiêu cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, cậu ấy nhìn thẳng Tần Hạo, nghiêm túc nói: “Tôi không còn liên quan gì đến ông nữa.”\nQuay đầu nhìn về phía Tần Ngu, lặp lại: “Tôi không còn liên quan gì đến ông ta.”\nTần Hạo chỉ ngẩn người một chút đã hiểu ý cậu ấy, trong lòng chấn động, thốt lên: “Tôi không đồng ý!”\nSắc mặt vừa mới tốt lên của Tần Ngu lập tức trở nên trầm xuống, ông cười lạnh: “Mày có tư cách gì mà không đồng ý!”