Chương 106: Ngược tra thức thứ tư ( 6 ) ( phần hai )
Mọi chuyện giờ đã rất rõ ràng.\nMười bốn năm trước, Tần Hạo say rượu đã ép buộc mẹ của Tần Chiêu là Tống Tích, xong việc Tần Hạo định đưa một ít tiền để che giấu chuyện này, nhưng tính tình của Tống Tích mạnh mẽ nên không chấp nhận, hơn nữa thừa dịp Tần Hạo không chú ý đã chuẩn bị báo cảnh sát.\nLại không cẩn thận bị Tần Hạo phát hiện.\nTần Hạo lo sợ rằng chuyện này sẽ gây rối cho gia đình mình, cũng như lo sợ rằng nếu bà ấy kiên quyết báo cảnh sát thì danh tiếng của ông ta sẽ bị hủy hoại, cuối cùng ông ta đã trực tiếp giam lỏng bà ấy, dự định chờ một thời gian rồi từ từ thuyết phục bà ấy.\nLại không nghĩ rằng, Tống Tích mang thai.\nTần Hạo và Hồ Mạnh Linh kết hôn suốt bảy năm vẫn không có con, cũng không chỉ là bởi vì cơ địa của Hồ Mạnh Linh không giữ được con, mà thực ra Tần Hạo cũng đã âm thầm kiểm tra tình trạng của mình và phát hiện ra rằng tinh trùng của ông ta yếu, rất khó có để có con.\nKhi biết được Tống Tích mang thai, ông ta vừa bất ngờ vừa vui mừng, lập tức từ bỏ kế hoạch ban đầu, thuê người chăm sóc và giám sát bà ấy 24 giờ.\nTrong lúc đó Tống Tích cũng làm ầm ĩ vài lần, nhưng cuối cùng vẫn không thể thoát khỏi sự kiểm soát của Tần Hạo, cho đến chín tháng rưỡi sau, bà ấy sinh ra một bé trai, chính là Tần Chiêu.\nMặc dù đã có con, nhưng lòng căm ghét của Tống Tích đối với Tần Hạo vẫn không hề giảm bớt, mà ngược lại, vì bị giam lỏng suốt hơn chín tháng, lòng thù hận của bà ấy càng trở nên mãnh liệt hơn. Bà ấy đã nhiều lần cố gắng trốn thoát, nhưng đều bị Tần Hạo bắt trở về.\nCảnh đối đầu như vậy trôi qua suốt 5 năm, thái độ của Tống Tích cũng dần dần dịu lại, không còn nghĩ đến việc trốn chạy, mà ngược lại, trở nên ngoan ngoãn chăm sóc con mình.\nNgay từ đầu Tần Hạo vẫn còn hoài nghi, nhưng sau hơn nửa năm, bà ấy vẫn rất ngoan ngoãn, Tần Hạo cũng chậm rãi buông bỏ phòng bị, thỉnh thoảng cũng cho phép bà ấy đưa con ra ngoài một lần.\nThêm nửa năm nữa, có một ngày Tống Tích theo thường lệ ra cửa, lại đột nhiên mất liên lạc, Tần Hạo ngay lập tức nhận ra có điều không ổn, lập tức cử người đi tìm, cuối cùng đã kịp thời chặn bà ấy lại ngay cửa cục cảnh sát.\nHai người đã nhau một trận nảy lửa.\nTần Hạo vừa tức giận vừa sợ hãi, cuối cùng cũng nhận ra rằng tính cách của Tống Tích thực sự quá mạnh mẽ, có lẽ bà ấy sẽ không bao giờ quên được nỗi đau đã trải qua.\nSau nhiều ngày trằn trọc, ông ta cuối cùng đã quyết định, nghĩ ra một cách giải quyết triệt để.\nVào ngày quyết định giải quyết Tống Tích, Tần Hạo đã cử người canh chừng Tần Chiêu, à, người kia chính là Tăng Mạn, lúc ấy Tần Hạo đã bắt đầu qua lại với cô ta.\nNhưng không biết tại sao, trong lúc Tăng Mạn chợp mắt,Tần Chiêu đã lặng lẽ ra khỏi nhà, cũng trùng hợp thấy cảnh Tống Tích bị xe tông.\nChờ sau khi xong việc, Tần Hạo tìm thấy cậu ấy ở cửa sau nhà, cậu ấy cũng đã trở thành bộ dạng như bây giờ.\nNhưng Tần Hạo thật sự không biết cậu ấy đã thấy tất cả, chỉ nghĩ rằng cậu ấy bị cái xác của Tống Tích doạ sợ còn nghĩ trẻ con có trí nhớ kém, một thời gian sau sẽ quên đi.\nLại không nghĩ rằng cậu ấy lại bệnh suốt nhiều năm như vậy, càng không biết cậu ấy đã học được kỹ năng hacker từ đâu, mà âm thầm gửi chuyện của Tần Sanh vào máy tính của Tần Ngu, từ đó gây ra rất nhiều chuyện sau này.\nTần Hạo nằm mơ cũng không nghĩ tới, ông còn chưa có thua ở dưới tay Tần Tranh, lại bị chính con trai ruột của mình tính kế, ngay cả kế hoạch nhận con mà ông ta dày công chuẩn bị hơn một tuần cũng bị cậu ấy lợi dụng, hợp tác với cả nhà Tần Tranh ép ông ta vào ngõ cụt, không còn đường quay lại.\nTrong lúc nhất thời, Tần Hạo cũng không biết nên tức giận vì Tần Chiêu phản bội, hay là nên tự hào vì con trai mình lại thông minh đến vậy, ngay cả ông ta cũng không đấu lại.\nNhưng dù tâm trạng ông ta ra sao, mọi chuyện đã an bài, Tần Ngu lập tức thu hồi cổ phần của công ty nhà họ Tần trong tay ông ta, ngay cả hai công ty Quang Đạt Bác Quán cũng bỏ qua ông ta mà đưa cho Tần Nghiên Xu.\nCăn nhà cũ của nhà họ Tần cũng thu hồi, chỉ để lại một căn biệt thự bên sông cho ông ta làm chỗ ở.\nHồ Mạnh Linh vốn đã vô cùng tức giận, bây giờ lại tức đến mức ngất xỉu.\nTần Ngu mặc kệ bà ta.\nMặc dù chuyện Tống Tích và Tăng Mạn là Tần Hạo có lỗi với Hồ Mạnh Linh trước, nhưng nói về việc bà ta xúi giục Tần Hạo mưu hại Tần Sanh này, cả nhà Tần Tranh không đưa bà ta và Tần Hạo vào tù đã là nể mặt chút quan hệ huyết thống này rồi.\nCòn những chuyện khác thì đừng hòng nghĩ đến.\nTần Ngu thật sự không muốn nhận đứa con trai Tần Hạo này nữa, đương nhiên cũng sẽ không tiếp tục nghĩ cách giúp ông ta giải quyết hậu quả.\nCả hai đều không phải người tốt, cứ để họ tự giải quyết đi.\nÀ, là ba người.\nCòn phải thêm Tăng Mạn nữa.\nCòn Tần Nghiên Xu…\nTần Ngu nhìn về phía Tần Nghiên Xu vẫn chưa nói lời nào từ lúc xảy ra chuyện đến bây giờ, cảm thấy có chút đau lòng, vẫy tay gọi cô ta lại gần.\nTần Nghiên Xu bị Tần Ngu kéo tay, ánh mắt dại ra, biểu tình mờ mịt.\nCho đến khi giọng nói cố gắng nhẹ nhàng của Tần Ngu vang lên, cô ta mới từ từ tỉnh táo lại.\n“Nghiên Nghiên, con đã biết hết mọi chuyện rồi, ông cũng không nói nhiều nữa, ý của ông là, con chuyển đến ở với ông và bà nội, con thấy thế nào?”\nChuyển đến ở với bọn họ…\nTần Nghiên Xu im lặng một lúc lâu, cuối cùng chuyển ánh mắt sang Tần Chiêu, ánh mắt bình tĩnh: “Con dọn đến ở với mọi người, còn nó thì sao?”\nTần Ngu trầm mặc một lát, cuối cùng chậm rãi nói: “Nghiên Nghiên, Chiêu Nhi vô tội.”\nNgay cả Chiêu Nhi cũng gọi rồi, phải chăng đã hoàn toàn chấp nhận đứa cháu trai này rồi?\nTần Nghiên Xu chỉ cảm thấy buồn cười.\nÁnh mắt cô ta trở nên lạnh lẽo, cô ta nhìn thẳng vào Tần Ngu: “Con là đại tiểu thư đường đường chính chính của nhà họ Tần, ông nội, bây giờ ông muốn sống cùng một đứa con riêng hèn hạ, một đứa con ngoài giá thú, dựa vào cái gì chứ?!”\n“Không đồng ý”\nTần Ngu nhíu mày: “Nghiên Nghiên…”\nTrong mắt Tần Nghiên Xu thoáng hiện vẻ tàn nhẫn, cô ta đột nhiên nắm lấy con dao gọt trái cây trên bàn trà, lập tức đưa lên cổ tay mình, hung hăng nói: “Trong nhà này, có nó thì không có con, có con thì không có nó! Ông tự chọn đi!”\nTần Ngu không ngờ cô ta lại làm ra hành động cực đoan như vậy, hoảng hốt đứng dậy: “Nghiên Nghiên con đừng làm chuyện bốc đồng, ông nội biết con chịu uất ức, có chuyện gì chúng ta từ từ bàn bạc, con hãy bỏ dao xuống trước đã!”\nNước mắt của Tần Nghiên Xu không kìm được mà rơi xuống,vừa khóc vừa nói: “Ba là kẻ giết người, mẹ thì bạo lực không nói lý lẽ, còn có một đứa em trai ngoài giá thú tự dưng xuất hiện, ông nói nó vô tội, vậy còn con, con không vô tội sao?!”\n“Con làm sai cái gì, tại sao con phải chịu đựng những chuyện này, tại sao con phải chấp nhận nó!”\n“Con không chịu!”\nÁnh mắt cô ta tràn đầy hận ý, đột nhiên chĩa mũi dao vào Tần Sanh: “Đều do cậu, rõ ràng là cậu sai!”\n“Cậu đã làm con nuôi của nhà họ Bùi mười bảy năm rồi, tiếp tục làm không phải tốt hơn sao, tại sao cậu phải trở về?!”\n“Nếu không phải cậu trở về, mẹ tôi sẽ tức giận mà muốn hại cậu sao?”\n“Nếu không phải họ nhất thời không kiềm chế được mà làm ra chuyện đó, thì có xảy ra nhiều chuyện phía sau không?!”\n“Đều là cậu sai!”\n“Tần Sanh! Tại sao cậu phải trở về, sao cậu không bị xe đâm chết luôn đi, sao cậu không chết đi chứ?!!”\n“Tại sao cậu phải trở về để hại người chứ!”\nLiên tục nhiều chuyện như vậy, tinh thần của Tần Nghiên Xu đã ở bên bờ vực sụp đổ, lúc này cuối cùng cũng nói ra những điều giấu kín trong lòng, cô ta không thể chịu đựng thêm nữa.\nCon dao gọt trái cây trong tay cô ta vung lên, cô ta mạnh mẽ nhào về phía Tần Sanh!