Chương 107: Nhận nuôi, đánh gãy chân Tần Hạo ( phần ba )
“Sanh Sanh!”\n“Nghiên Nghiên!”\nVài tiếng kêu hoảng hốt vang lên cùng một lúc, ba người Cố Nguyệt Minh Tần Tranh Tần Thời An, người thì bảo vệ Tần Sanh, người thì đi cản Tần Nghiên Xu, ai ngờ họ còn chưa kịp bảo vệ hay ngăn cản gì, thì đã thấy thân hình Tần Sanh nhoáng lên liền lướt qua bọn họ, nhấc chân đá một cái.\nTần Nghiên Xu lập tức bay ngược ra ngoài, con dao gọt trái cây trong tay cũng rơi xuống đất loảng xoảng.\nBa người: “…”\nCon gái ( em gái ) quá mạnh mẽ thì phải làm sao, họ hoàn toàn không giúp được gì cả!\nTần Sanh cũng đã đi tới trước mặt Tần Nghiên Xu.\nCô nhìn Tần Nghiên Xu đang ngồi dưới đất đang nhìn mình với vẻ mặt hận thù, đột nhiên cười khẽ một tiếng: “Mạnh mẽ như vậy, sao không đi chém chết ba của cậu luôn đi?”\n“Loại này rác rưởi, lưu trữ ăn tết sao?”\nNói xong, cô như vô tình nâng chân lên, khi hạ xuống thì đúng lúc đạp lên đầu gối của Tần Hạo bên cạnh. \nRắc\n“Á!”\nTần Hạo bỗng nhiên tỉnh lại, vừa đau vừa tức vừa hoảng: “Tần Sanh! Mày làm gì vậy?!”\nTần Sanh liếc ông ta một cái, giọng điệu lạnh nhạt: “Không phải đã nói rồi sao, dọn dẹp rác rưởi.”\nTần Hạo tức đến đỏ cả mắt: “Tao là bác cả của mày!”\nTần Sanh lại nâng chân lên: “Chú bác của tôi nhiều vô số, thêm một người không nhiều, bớt một người không ít, mà rất nhanh sẽ không còn nữa.”\nLại một tiếng “Rắc” một tiếng, xương bánh chè ở chân còn lại của Tần Hạo cũng bị cô đạp gãy.\nĐối diện với ánh mắt ngây ngẩn của bố mẹ, anh trai và cô của mình, Tần Sanh không hề thay đổi sắc mặt: “Dọn dẹp cặn bã, ai cũng có trách nhiệm.”\nMọi người: “…”\nĐúng là tàn nhẫn!\nNhưng không thể không nói, thật sự rất hả giận.\nSau khi hủy hoại một cô gái đang ở độ tuổi đẹp nhất và làm hại đến hai đứa trẻ vô tội, Tần Hạo có quyền gì để tiếp tục sống cuộc sống an nhàn thoải mái chứ?\nChỉ cần giảm bớt một chút tài sản của ông ta rồi đuổi ra khỏi nhà họ Tần, cũng quá là dễ dãi cho ông ta rồi.\nNhưng không nói Tần Ngu và Vương Thục Quân tuổi lớn không chịu nổi cảnh người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, những vãn bối như bọn họ cũng không thể cứng rắn xử lý Tần Hạo, chỉ riêng việc người trong cuộc là Tần Chiêu cũng chỉ muốn cắt đứt quan hệ với ông ta, không chuẩn bị truy cứu nữa, họ có thể nói gì chứ?\nĐánh gãy hai chân, vừa lòng.\nVừa trong khả năng chịu đựng của hai người lớn tuổi, lại phần nào giải tỏa được cơn tức.\nCó hai người phụ nữ Hồ Mạnh Linh và Tăng Mạn này ở đây, chắc chắn cuộc sống của ông ts sau khi rời khỏi nhà họ Tần cũng sẽ rất thú vị.\nTần Nghiên Xu không ngờ rằng mâu thuẫn giữa cô và Tần Sanh lại dẫn đến việc cô đánh gãy chân ba mình, khi hồi phục lại thì càng tức giận hơn: “Tần Sanh!!”\n“Không có điếc.” Tần Sanh nhàn nhạt nói, quay lại vấn đề ban đầu: “Tôi có về nhà họ Tần hay không, cậu có tư cách quản không?”\n“Tôi là người bị hại, ba mẹ cậu tâm địa không ngay thẳng suốt ngày nghĩ cách hại người, cậu lại trách nạ nhân như tôi là không nên về, đầu óc có vấn đề à?”\n“Chỉ có mạng của cậu sinh ra đã cao quý, còn mạng của người khác là cỏ rác à?”\n“Chẳng học được gì khác, chỉ học được tính cách vô lý của mẹ cậu và sự tự phụ của ba cậu, đúng là học được tận gốc.”\n“Tần Nghiên Xu, tôi thấy cậu cũng đừng đi học nữa, để anh ba của tôi dẫn cậu đi diễn vai công chúa nhé, đảm bảo sẽ nổi tiếng.”\n“Diễn đúng bản sắc luôn, không phải sao”\nGiọng nói của cô gái vẫn lạnh lùng như thường, ngay cả ngữ điệu cũng không nhanh không chậm, rất ổn định, nhưng những gì cô nói thì…\n“Nói hay lắm!”\nCố Nguyệt Minh không thể kiềm chế, lập tức cổ vũ cho cô con gái của mình!\nTrời ơi, không thể tin được!\nSanh Sanh nhà mình lại là một tay đối đáp siêu đỉnh, nhìn những câu nói này đi, sắc bén và đi thẳng vào vấn đề!\nCó ba mẹ như vậy, Tần Nghiên Xu thật sự vô tội, thật sự khiến người ta thương xót, nhưng như Sanh Sanh nói, mạng của ai cũng là mạng\nKhông lẽ chỉ vì để cô ta vui vẻ, để cô ta tiếp tục làm công chúa được yêu chiều, mà người khác phải hy sinh bản thân sao??\nNgười sai là Tần Hạo cùng Hồ Mạnh Linh, sao có thể trách Tần Sanh không nên về nhà họ Tần, dựa vào cái gì mà đuổi Tần Chiêu ra ngoài?\nKhông có đạo lý như vậy.\nDù Tần Ngu có đau lòng cho Tần Nghiên Xu, nhưng lúc này cũng không cho rằng lời của Tần Sanh có gì sai.\nÔng đau lòng cho Tần Nghiên Xu, ông sẽ dùng cách của mình để đối xử tốt với cô ta, chứ không phải hy sinh Tần Sanh hay Tần Chiêu để bù đắp cho cô ta.\nĐây hoàn toàn là hai chuyện khác nhau.\nTần Sanh tùy ý đá đá, đá con dao rơi trên mặt đất về tầm tay Tần Nghiên Xu: “Mệnh là của cậu, cậu cứ tùy ý.”\nTần Ngu phản ứng lại, khiếp sợ, đang muốn tiến lên ngăn cản, thì bắt gặp ánh mắt của Tần Tranh đang nhìn về phía mình.\nTần Tranh lắc đầu với ông.\nTần Ngu siết chặt tay cầm quải trượng, cắn chặt răng, nhịn xuống xúc động muốn tiến lên.\nTần Nghiên Xu run rẩy nhặt dao gọt hoa quả, nhưng khi đầu ngón tay vừa chạm vào cán dao thì như bị điện giật, lập tức rụt lại, sau đó òa khóc.\nThấy thế, Tần Ngu và Vương Thục Quân đồng thời nhẹ nhàng thở ra.\nSau đó định tiến lên đỡ người, nhưng chân còn chưa bước đi đã nghe Tần Sanh lạnh lùng tiếp tục nói: “Thật vô dụng.”\nMọi người: “…”\nQuả thật, không châm chọc thì thôi, đã châm chọc thì chọc tới chết!\nMọi người nhìn Tần Nghiên Xu khóc không ra hơi, có chút đồng tình.\nTần Ngu vừa tức giận lại vừa buồn cười, đợi một lát, đoán rằng Tần Nghiên Xu đã phát tiết cảm xúc đủ rồi mới tiến lên kéo cô ta dậy.\nLần này ông không còn nhẹ nhàng an ủi như trước nữa, mà hạ giọng nghiêm túc nói: “Những lời vừa rồi, ông nội coi như không nghe thấy, Nghiên Nghiên, không có lần sau.”\nTần Nghiên Xu xuyên qua đôi mắt sưng húp nhìn Tần Ngu, thấy ông lão không còn vẻ hiền hòa như thường, mà là vẻ mặt nghiêm túc hiếm thấy, cô ta không khỏi siết chặt nắm tay, nghẹn ngào đáp một tiếng.\nTần Nghiên Xu hiểu rõ, ba mẹ cô ta đã hoàn toàn không thể cậy vào nữa, trong những ngày tới, Tần Ngu và Vương Thục Quân chính là chỗ dựa duy nhất của cô ta, cô ta có thể khóc, có thể gây chuyện, nhưng không thể để họ thực sự chán ghét cô ta.\nNếu không, cô ta sẽ không còn bất kỳ vốn liếng nào để đấu với Tần Sanh.\nNhưng là…\n“Con sẽ không đồng ý ở chung với một đứa con ngoài giá thú… Tần Chiêu!”\nKhi đối diện với ánh mắt của Tần Ngu, giọng Tần Nghiên Xu khựng lại, không tình nguyện mà sửa lời, nhưng về điểm này, cô ta tuyệt đối sẽ không nhượng bộ!\nNếu nói Tần Sanh có trở về nhà họ Tần hay không thì cũng là chuyện của cả nhà Tần Tranh, cô ta không có quyền phản đối, còn việc có chấp nhận Tần Chiêu hay không lại chính là chuyện của nhà cô ta, thân là người bị hại, cô ta hoàn toàn có quyền bày tỏ sự không hài lòng và bảo vệ quyền lợi của mình!\nThực ra ngay cả khi cô ta không nói, Tần Ngu cũng không dám để Tần Chiêu sống chung với cô ta, nếu không may hai người xảy ra xung đột mà Tần Nghiên Xu lại động dao thì làm sao bây giờ?\nĐến lúc đó sợ là tới không kịp.\nTần Ngu chần chờ, nhìn về phía Tần Tranh: “A Tranh con xem, có thể tạm thời thay ba chăm sóc Chiêu Nhi một thời gian được không?”\nTần Tranh đã sớm thương lượng với cả nhà khi quyết định vạch trần hành vi phạm tội của Tần Hạo, bởi vậy lúc này ông ấy không do dự liền gật gật đầu: “Có thể.”\nNói xong, ông ấy quay sang Tần Chiêu, cẩn thận quan sát một lượt, rồi mới nghiêm túc nói: “Chú và thím hai của cháu muốn nhận cháu làm con nuôi, cháu có đồng ý không?”\nCâu nói vừa thốt ra, bất kể là Tần Ngu, Vương Thục Quân hay là Tần Vi, hoặc là Tần Nghiên Xu, thậm chí cả Tần Hạo đang bị sốc không nói nên lời cũng đều đồng loạt ngẩng đầu lên.\nVẻ mặt khó có thể tin.