Ngày hôm nay, Tần Vi chịu kích thích quá nhiều, đang muốn tìm người trò chuyện đâu, lại hiếm khi được con gái chủ động dò hỏi, bà ấy lập tức nói như máy hát.\n“Là mợ hai của con, lúc trước không cậu hai của con mang bà ấy về cũng đã nói bà ấy từ nhỏ đã lớn lên một mình ở trong núi, không biết ba mẹ là ai, cũng thần kỳ, cũng đã hơn hai mươi năm, đột nhiên nói bà ấy tìm được cha mẹ ruột của mình.”\nSắc mặt Tạ Trăn khựng lại: “Ai?”\n“Là ông cụ nhà họ Phó, ông nội của Tiểu Phó, hôm nay mẹ gặp được Tiểu Phó ở nhà họ Tần, cậu ấy đi theo anh con tới nhà họ Tần.”\nTạ Trăn lại khựng lại, cô nhớ rằng, trước đây Tần Vi đều là theo ba cô ta gọi là Phó thiếu, mới có bao lâu mà sao lại đổi thành Tiểu Phó rồi?\nÁnh mắt của Tạ Trăn tối lại.\n“Mẹ, tuy mấy năm nay nhà họ Tạ chúng ta phát triển không tồi, đã thay thế được gia tộc Âu Dương để trở thành một trong tứ đại ở Thiên Đô, người ngoài không biết, nhưng hẳn là mẹ biết đến, nhà của chúng ta có thể có được địa vị như hôm nay, đều là dựa vào nhà họ Phó.”\n“Nhà họ Tạ nền tảng mỏng manh, chỉ có ông cụ Phó nể mặt anh trai chơi thân với Phó thiếu nên mới nâng đỡ một chút, lúc này mới có được vài cơ hội không tồi, nhanh chóng phát triển lên.”\n“Nói lại trắng ra, nhà họ Tạ thực chất chỉ là một gia tộc phụ thuộc của nhà họ Phó mà thôi.”\n“Phó thiếu là người thừa kế mà ông cụ Phó nhắm tới, mẹ gọi anh ấy như vậy, không thích hợp.”\nTần Vi ngẩn người, muốn giải thích, nhưng vừa nói ra đã thành: “… Mẹ biết rồi.”\nTạ Trăn gõ nhẹ ngón tay lên bàn, nhẹ “Ừm” một tiếng, lúc này mới hỏi đến chuyện mà mình quan tâm: “Phó thiếu anh ấy… Sao anh ấy lại tới nhà họ Tần?”\nTuy rằng Tần Vi đã giải thích mối quan hệ giữa Phó Cảnh Hành và nhà họ Tần, nhưng Tạ Trăn nhưng không cảm thấy Phó Cảnh Hành người sẽ vì một người cô mới vừa nhận mà chạy tới nhà họ Tần.\nPhải biết rằng anh có hai người dì và một người cậu ở Thiên Đô, nhưng theo như cô ta biết, trong 5 năm Phó Cảnh Hành trở lại nhà họ Phó này, anh cũng chưa từng chủ động đi thăm bọn họ.\nNhưng lúc này nghe ý của mẹ mình, Phó Cảnh Hành không mời mà tự đến nhà họ Tần, chuyện này quá khác thường.\nTần Vi cũng biết điểm này, nhưng bởi vì biết đến, nên mới càng thêm kinh ngạc, lúc này nhớ lại cách mà Phó Cảnh Hành và Tần Sanh ở chung, trong lòng bà ấy vẫn cảm thấy như đang mơ.\nKhông khỏi mang theo chút cảm thán nói: “Tiểu… Phó thiếu nói là tới xem cô gái nhỏ nhà mình.”\nNgón tay đang đặt trên bàn sách của Tạ Trăn chợt buộc chặt: “Cô… Cô gái nhỏ?”\nTần Vi cười tủm tỉm: “Đúng vậy, tên là Tần Sanh, con gái ruột mà cậu hai và mợ hai vừa đưa về, Trăn Trăn mẹ nói với con…”\nTần Vi blah blah khen Tần Sanh nào là ngoan ngoãn hiểu chuyện, đương nhiên, trọng điểm là xinh đẹp, đẹp ngang với Phó Cảnh Hành.\nCuối cùng cảm thán nói: “Con không biết đâu, Phó thiếu không những gắp thức ăn cho Sanh Sanh, mà con bưng trà đổ nước, đây hoàn toàn chính là cưng chiều như em gái ruột!”\nKhông đúng…\nTần Vi nhớ lại có vài lần nhìn thấy Phó Cảnh Hành và Phó Nhàn ở chung, sửa miệng: “Còn tốt hơn em gái ruột.”\n“Mẹ chưa bao thấy cậu ấy thích…”\nChữ “Một người” dừng lại ở trong miệng, một tiếng “Đủ rồi” như không nhìn được nữa đột nhiên truyền ra, Tần Vi ngây ngẩn cả người.\nMột hồi lâu sau, nhẹ giọng mở miệng: “Trăn Trăn, con sao vậy?”\nVừa dứt lời, trong đầu hình như có cái gì đó chợt lóe qua, nghĩ đến một loại khả năng, đồng tử Tần Vi run lên, giọng nói càng thấp: “Trăn Trăn, đừng nói là con… Thích cậu ấy?”\nĐầu ngón tay Tạ Trăn phát run, một hồi lâu, bình tĩnh nói: “Mẹ, mẹ đang đùa gì vậy?”\n“Con chỉ mới gặp Phó thiếu vài lần, sao có thể thích anh ấy được, con chỉ cảm thấy với thân phận của Phó thiếu, chúng ta ở chỗ này tùy ý nghị luận anh ấy, là không tốt.”\nDừng một chút, tiếp tục nói: “Mẹ, những lời vừa rồi, nói với con cũng được, nhưng đừng nói với người khác, nếu truyền tới nhà họ Phó sợ là không tốt với nhà họ Tạ.”\nTần Vi phục hồi tinh thần lại, vội vàng đồng ý: “Mẹ biết rồi, sẽ không nói với anh.”\nThực ra bà ấy cũng không định nói nhiều như vậy, đây là lần đầu tiên hiếm hoi mà con gái có thời gian trò chuyện với bà ấy lâu như vậy, cộng thêm trong lòng cũng không thấy đây là chuyện gì bí mật, nên không nghĩ nhiều.\nTạ Trăn “Ừm” một tiếng, bình tĩnh nói: “Vậy không nói nữa, con còn vài bài luận phải sửa, con cúp máy đây.”\n“À à à, vậy con bận đi, mẹ cũng chuẩn bị đi ngủ rồi.”\nDo dự một chút, vậy em bận đi, mẹ cũng chuẩn bị đi ngủ rồi: “Trăn Trăn, con còn nhớ lời ông nội nói trước khi con đi nước ngoài không?”\nTạ Trăn: “… Nhớ rõ.”\nTạ Trăn siết chặt đầu ngón tay, chậm rãi nói: “Mẹ yên tâm, con đều nhớ rõ.”\nNói thật, Tần Vi không quá yên tâm, chủ yếu là, phản ứng vừa nãy của Tạ Trăn thật sự quá khác thường.\nTuy rằng cô ta đã giải thích, nhưng Tần Vi cũng không phải là người chưa trải sự đời, làm sao lại không cảm nhận được sự bất thường mấy lần như vậy của con gái chứ.\nNhưng những gì có thể nói bà ấy cũng đã nói rồi, nếu tiếp tục nói nữa thì với tính cách của Tạ Trăn, hai người chắc chắn sẽ cãi nhau, vì vậy bà ấy chỉ có thể lo lắng cúp điện thoại. \nDo dự mãi, lại lần nữa cầm di động gọi đi: “A Phóng, mẹ vừa gọi điện cho Trăn Trăn, con bé…”\n*\nTrong một biệt thự nhỏ ở Mỹ.\nTạ Trăn nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại đen ngòm, một hồi lâu cũng không nhúc nhích, mãi đến một khắc kia, cô ta vung tay, điện thoại trong tay lập tức bay ra ngoài, đập xuống sàn đá cẩm thạch bóng loáng, ngay lập tức vỡ tan tành.\nCảnh tượng hơn ba năm trước lại không kiểm soát được mà tràn vào tâm trí.\nKhi đó cô ta còn chưa tới nước Mỹ, có một lần, khi cả nhà đều có mặt, ba cô ta đột nhiên nhắc đến chuyện hôn nhân của cô ta.\nLời của ba cô ta lúc đó là: “Trăn Trăn nhà chúng ta đã mười tám rồi, cũng đến tuổi có thể đính hôn, ba đã xem qua một vòng các thanh niên có độ phù hợp với con ở Thiên Đô, vẫn thấy cậu ba nhà họ Phó là thích hợp nhất, ba, ba với ông cụ Phó có mối quan hệ tốt với nhau, hay là ba tìm cơ hội nào đó nói bóng gió một chút, định ra chuyện kết hôn của hai đứa trẻ được không?”\nKhi đó tâm trạng của cô ta thế nào?\nMờ mịt, kinh ngạc, sau đó một niềm vui kín đáo từ từ lan tỏa trong lòng.\nĐôi tay không vô thức đan vào nhau, cô ta rũ mắt nói: “Ba, con với tam thiếu chỉ mới gặp vài lần, còn chưa với nhau được mấy câu, sợ là không thích hợp.”\nTạ Triều hơi hơi mỉm cười: “Đứa nhỏ ngốc, có gì đâu, chưa nói chuyện cũng còn cơ hội mà, không quen thì từ từ quen, Trăn Trăn nhà chúng ta giỏi giang như vậy, ba tin chắc chỉ cần ông nội con mở lời, bên nhà họ Phó chắc chắn sẽ đồng ý thôi.”\nĐáp lại Tạ Triều chính là một gậy của ông cụ Tạ, ông ấy lạnh lùng nhìn Tạ Triều một cái, nói: “Đem mấy cái suy nghĩ lộn xộn của con cất kỹ đi, chuyện hôn sự của Phó tam gia còn không tới lượt con làm chủ đâu!”\nNgay sau đó lại nhìn về phía Tạ Trăn, dịu giọng lại: “Trăn Trăn, cháu nghĩ như vậy là tốt, cháu nhớ kỹ, tam thiếu của nhà Phó không phải là người mà nhà chúng ta gia, thậm chí là những gia tộc khác ở Thiên Đô có thể mơ ước, đừng nói là ông, cho dù là ông cụ Phó cũng không thể làm chủ được.”\n“Cháu với cậu ấy không phải là người cùng một thế giới.”\nKhoảnh khắc đó, Tạ Trăn gần như đã dùng toàn bộ sức lực để kiểm soát biểu cảm của mình, nở một nụ cười ngoan ngoãn: “Cháu biết rồi, ông nội.”