Trong lúc Tần Vi và Tạ Trăn trò chuyện, Tần Sanh cũng đang gọi video với Phó Cảnh Hành.\nTần Sanh mới vừa tắm rửa xong, tóc vẫn còn ướt, vừa cầm khăn lông khô lau tóc vừa dựa điện thoại ở trên bàn sách: “Có việc gì?”\nPhó Cảnh Hành: “… Không có việc gì.”\nĐầu ngón tay phất đôi môi hồng hào hơn bình thường do vừa mới tắm của cô gái trên màn hình di động, cổ họng chợt thắt lại: “Chỉ là… Nhớ Sanh Sanh của anh.”\nCâu “Vậy thì em cúp máy đây” của Tần Sanh đột nhiên dừng lại, cô nhẹ nhàng “ừ” một tiếng.\nNhớ lại lời thoại của nam nữ chính trong bộ phim mà cô và mẹ từng xem, cô đáp: “Em cũng nhớ anh.”\nPhó Cảnh Hành ngẩn người, không nhịn được mà bật cười.\nNhịn không được mà cách màn hình gõ gõ trán cô: “Nào, để anh dạy em, cong khóe miệng và đôi mắt lên, ánh mắt… Ừm, giống như khi em uống trà sữa vậy, khẽ điều chỉnh giọng một chút, nói lại lần nữa nào.”\nTần Sanh: “… Nhiều chuyện ghê.”\nGiơ tay định cúp máy, nhưng đã bị Phó Cảnh Hành chuẩn bị sẵn gọi lại: “Chuyện nhà em giải quyết thế nào, có cần anh giúp không?”\nTần Sanh liếc nhìn anh một cái: “Giúp như thế nào?”\nChuyện này đơn giản.\n“Anh có một nơi, chuyên dùng để trừng phạt những người phạm sai lầm, nếu em không tiện ra tay với bác cả và bác gái cả thì anh sẽ tìm lý do đưa họ vào đó.”\nCòn việc họ có thể ra khỏi đó hay không thì còn tuỳ thuộc vào ý của Sanh Sanh nhà anh.\nNếu cô không muốn để họ chết vì cố kỵ hai ông bà nhà họ Tần, vậy chờ đến khi người của anh dạy dỗ xong sẽ thả họ ra, nếu không muốn gặp… Vậy không gặp nữa.\nNghe cũng không tệ lắm.\nNhưng: “Cứ như vậy trước đi.”\nĐối với loại người như Tần Hạo và Hồ Mạnh Linh mà nói, kết quả hiện tại thực sự không khác gì việc đưa họ vào tù, Tần Sanh cũng không muốn lãng phí thêm thời gian với bọn họ.\nNhưng nếu đã như vậy mà vẫn không biết điều, vậy cứ để Phó Cảnh Hành mang đi đi.\nPhó Cảnh Hành hiểu rồi, cũng mặc kệ, ngược lại hỏi một vấn đề khác: “Đứa em họ kia của em thì sao, em nhận lấy rồi à?”\nCái gì mà nói cô nhận lấy?\nTuy rằng cũng gần như là vậy, nhưng sao nghe anh nói ra lại thấy kỳ lạ?\nCô “Ừm” một tiếng, nói: “Nhận nuôi dưới danh nghĩa của ba mẹ em.”\nLiếc mắt nhìn anh một cái, sửa lại: “Hiện tại là em trai.”\nĐối với kết quả này, Phó Cảnh Hành cũng đã đoán được, nên cũng không quá kinh ngạc, thứ anh để ý chính là: “Em trai quan trọng hay bạn trai quan trọng?”\nTần Sanh: “…”\nSau một lúc lâu, mặt không biểu cảm mà dỗ dành: “Anh quan trọng nhất.”\nPhó Cảnh Hành liền cười: “Thật ngoan.”\nNgoan đến mức khiến anh muốn ấn cô lên giường mà hôn thật mạnh.\nNhắm mắt kìm nén ham muốn đang dâng trào, Phó Cảnh Hành dùng ngón tay xoa khuôn mặt trắng nõn của cô gái trên màn hình: “Lau khô tóc rồi ngủ sớm nha.”\nTần Sanh liếc anh một cái, dừng một chút, không nhịn được: “Không dùng linh lực hong khô được sao?”\nPhó Cảnh Hành: “… Nói rất có lý, vậy sao em lại dùng khăn lau vậy?”\nTần Sanh: “…”\nTại sao lại như vậy?\nCó vẻ như cô càng ngày càng mơ hồ.\n*\nMặc dù Tần Hạo và Hồ Mạnh Linh rất muốn hấp hối giãy giụa một chút, nhưng thủ đoạn của Tần Tranh quá quyết đoán, bọn họ chỉ chống đỡ được đến buổi chiều ngày hôm sau, cả hai người phải miễn cưỡng dọn ra khỏi trang viên nhà họ Tần, đồng thời hoàn tất thủ tục nhận nuôi Tần Chiêu.\nĐến ngày thứ ba, lúc Tần Sanh và Tần Chiêu ngồi trên xe do Tần Tranh chở đi học, biệt thự phụ ở bên cạnh đã hoàn toàn trống rỗng, ngay cả Tần Nghiên Xu cũng đã dọn tới biệt thự của hai ông bà.\nĐầu của Tần Chiêu từ đầu tới đuôi đều không hề nâng lên, mãi đến khi Tần Tranh lái xe tới cổng trường trung học số 1 Xuân Hoà, cậu ấy mới chậm rãi mở miệng: “… Ba, con muốn học lớp chính.”\nTần Tranh mới vừa dừng xe, nghe vậy thì ngẩn ra một chút: “Nhưng tuổi của con…”\nTần Chiêu mím môi.\nTần Sanh nhìn cậu ấy một cái, hỏi cậu ấy: “Học đến đâu rồi?”\nTần Chiêu ngẩng đầu nhìn cô, đối diện với ánh mắt lạnh lùng bình tĩnh của cô, mím môi: “Đã xem hết sách cấp 2 rồi.”\nTần Sanh nghĩ ngợi một lúc, quay đầu nhìn Tần Tranh: “Dẫn em ấy đi tìm chủ nhiệm giáo dục của khối trung học để kiểm tra thử, nếu không có vấn đề thì trực tiếp học lớp 9.”\nTần Tranh: “… Được.”\nĐến lúc xuống xe, Tần Tranh mới chậm rãi phục hồi tinh thần lại, nhịn không được mà kéo con gái mình lui về phía sau vài bước, thấp giọng nói: “Tài liệu mà chúng ta tra được nói rằng mấy năm nay Chiêu Nhi không đi học, vốn dĩ ba định cho thằng bé bắt đầu học từ tiểu học, nhưng anh hai con nói cứ để thằng bé học lớp tương đồng với tuổi của mình, nếu theo không kịp thì cứ chậm rãi bổ túc, nên ba mới đưa thằng bé tới trường trung học phụ thuộc Xuân Hoà, bây giờ nếu nhảy thẳng lên lớp 9… Thì có phải không quá phù hợp hay không?”\nTần Sanh nhìn ông ấy một cái: “Chứng cứ trên máy tính của ông nội là do Tần Chiêu gửi tới.”\nTrong lòng Tần Tranh chấn động: “Ý của con là?”\n“Một người chưa từng đi học thì làm sao có thể lấy được chứng cứ từ camera của cơ quan giao thông và biệt thự phụ của nhà họ Tần, sau đó lại lặng yên không một tiếng động gửi đến máy tính của ông nội được?”\nTần Tranh: “… Chẳng lẽ không phải bỏ tiền thuê hacker sao?”\nTần Sanh chỉ về phía Tần Chiêu: “Là em ấy tự làm.”\nTần Tranh: “… Sao con biết được?”\nLần này thì Tần Sanh không trả lời hắn, chỉ nhìn ông ấy với vẻ mặt phức tạp, để lại một câu “Ba, gần mực thì đen, ba kiềm chế một chút”, sau đó liền đi vào vào cổng trường.\nTần Tranh bị con gái xem thường chỉ số thông minh: “…”\nÔng ấy chỉ không nhịn được mà muốn nghe cô chính miệng nói một chút mà thôi, không thể bao dung tâm trạng phức tạp của người già một chút hay sao?\nĐã nói là chiếc áo bông ấm áp mà lại bị gió lùa vào rồi sao?\nMột giờ sau, Tần Tranh mang theo tâm tình càng thêm phức tạp rời khỏi trường dưới nụ cười tươi của chủ nhiệm giáo dục trường trung học Xuân Hoà.\nVề đến nhà, Cố Nguyệt Minh khuôn mặt ngơ ngác của Tần Tranh, trong lòng chợt lo lắng, vội vàng tiến lên hỏi: “Thế nào, chuyện không thuận lợi sao, bên phía trường trung học không chịu nhận Chiêu Nhi sao?”\nVừa nói vừa lấy ra hai tấm thẻ ngân hàng từ trong túi nhét vào trong lòng ngực ông ấy: “Em đã nói anh mang nhiều tiền dự phòng mà anh cứ nói không cần, giừo thì hay rồi, mau đi quyên góp thêm một cái thư viện hay phòng thí nghiệm gì đó để mua chuộc hiệu trưởng đi!”\nNhịn không được mà lải nhải.\n“Anh có cầm tiền em cũng không có nghi ngờ anh nuôi bồ nhí đâu, sao anh cứ một hai bắt em giữ tiền làm gì, anh nhìn xem,” Cố Nguyệt Minh túm tóc mình chỉ vào Tần Tranh, ai ngờ không cẩn thận dùng sức làm đứt mất ba sợi, bà ấy ngẩn ngơ, đau lòng đến mức hít thở không thông: “Em quản tới mức sắp hói rồi!!”\nBà ấy bực mình trực tiếp ném thẻ ngân hàng trong tay lên bàn trà: “Bà đây không quản nữa!”\n“Còn có Chiêu Nhi,” Bà ấy nhìn khắp nơi xung quanh, không thấy được người: “Trường trung học không nhận, sao anh lại không đưa thằng bé về, thằng bé…”\nNhững lời còn lại bị chặn lại khi nhìn thấy thẻ ngân hàng được đưa đến trước mặt mình, Cố Nguyệt Minh lại ngẩn ngơ, khi phản ứng lại thì tức giận đá một cái: “Có chút tiền mà anh cũng không nỡ chi ra à!!”\nTần Tranh: “…”\nCon gái cưng nói rất đúng, có lẽ ông ấy nên giữ khoảng cách với đống mực đen này một chút.