Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Cảm ơn bạn đã ủng hộ nhóm dịch. Có những bộ truyện hay khác mong bạn cũng ủng hộ nhiều cho chúng mình nhé
1. Yêu Kẻ Bắt Cóc
✨️Cuộc sống của Eve có thể không hoàn hảo, nhưng đó là cuộc sống của cô. Cô có tiền, tự do và danh sách khách hàng mà cô đã đích thân lựa chọn trong nhiều năm. Nên đôi khi cô đã hơi vượt quá giới hạn với những khách hàng đó?
✨️Vâng, đó là vấn đề của cô.
✨️Sau một ngày căng thẳng, cô mong chờ bữa tối và một đêm dài với Azazel… cho đến khi anh ta yêu cầu cô ký hợp đồng dưới vỏ bọc hợp đồng hôn nhân và sau đó bắt cóc cô đến một thế giới khác.
✨️Azazel đã yêu Eve trong nhiều năm, nhưng anh biết vị trí của mình. Để cho mình có một cơ hội trở thành bạn trai của cô. Vì vậy anh đưa cô đi theo cách duy nhất anh có thể. Đó chính là làm khách hàng của cô.
✨️Thời gian cứ trôi qua cho đến khi một trong những kẻ thù của anh nhận ra chính xác Eve có ý nghĩa quan trọng như thế nào đối với anh… buộc anh phải nói dối cô để bảo vệ cô.
✨️Thật không may cho Azazel, Eve không biết ơn vì sự bảo vệ đó. Cô có thể bị mắc kẹt trong thế giới quỷ dữ với kẻ bắt cóc mới của mình, nhưng cô sẽ khiến anh nghẹn ngào trong từng khoảnh khắc họ dành cho nhau.
✨️Thật tệ là khi trái tim cô lại đập loạn nhịp hơn những gì cô từng thừa nhận…
2. Truyền Thuyết Rồng Thiêng.
✨️Trong nhiều thế kỷ, mọi phụ nữ trong gia đình tôi đều biến mất vào đêm sinh nhật thứ 21 của họ. Khi những người phụ nữ ấy không thể tránh khỏi việc đó thì họ đã để bị bắt đi và khi họ quay trở lại, họ thêu dệt nên những câu chuyện khó tin về rồng, quái vật và những sinh vật đáng sợ, nhưng có một điều vẫn không thay đổi với tất cả bọn họ. Họ luôn trở về như một cái xác, họ không còn là chính họ trước đây.
✨️Trong nỗi sợ hãi, tôi đã chạy trốn. Tôi đã đặt một vé tàu đi xa nhà, khóa chặt mọi cửa ra vào và trốn khỏi số phận, nhưng tất cả đều vô vọng. Không có cách nào thoát khỏi số phận của tôi.
✨️Dù sao thì anh ấy cũng đã đến tìm tôi và lần này sẽ khác. Vua rồng sẽ không bao giờ để tôi đi. Bởi vì cuối cùng anh ấy cũng đã tìm thấy bạn đời của mình.
✨️Đây là một tiểu thuyết lãng mạn pha chút kỳ ảo. Tin tôi đi bạn sẽ không thất vọng khi đọc nó đâu.
3. Người Đẹp Và Quái Vật
✨️Cô ấy sẽ trả món nợ của gia đình mình bằng cách này hay cách khác…
✨️Nhiều năm trước, cha của cô ấy đã đánh cắp mọi thứ của tôi và đã đến lúc tôi trả thù.
✨️Tôi sẽ đưa cô ấy đi đến lâu đài hiện đại của tôi. Nhốt cô ấy trong tòa tháp của tôi.
✨️Biến cô ấy thành của tôi theo mọi cách.
✨️Cô ấy là Người đẹp, và tôi là Quái thú.
✨️Một câu chuyện tình lãng mạn thời hiện đại. Hãy cùng nhà Mây Xanh đọc nhé. Mong rằng các bạn sẽ ủng hộ mình.
4. Khiêu Vũ Cùng Kỵ Sĩ Bóng Đêm
✨️Eleanor Carver biết những rủi ro khi rời khỏi nhà vào đêm Hallows Eve. Tất cả phụ nữ ở Autumntun đều biết. Tuy nhiên, để thoát khỏi một cuộc hôn nhân sắp đặt, cô không còn lựa chọn nào khác ngoài việc chạy trốn vào đêm Hallows Eve.
✨️Osiris không tin tưởng con người. Cụ thể hơn, anh sợ họ. Vì vậy, khi một tai nạn khiến anh phải đối mặt với một người phụ nữ loài người, anh phải đối mặt trực diện với nỗi sợ hãi của mình. Nhưng anh có thể phớt lờ những cảm xúc bắt đầu nảy nở trong lồng ngực mình không?
✨️Khiêu vũ cùng kỵ sĩ bóng đêm là một tiểu thuyết lãng mạn về quái vật trong lễ Halloween, vừa ngọt ngào vừa rùng rợn. Đừng quên nhấn chuông theo dõi để ủng hộ chúng mình nha
5. Vật Hiến Tế
✨️Một bộ truyện mang hơi thở của sự hắc ám nhưng không kém phần lãng mạn đâu nhé.
✨️Với những ai đam mê truyện trinh thám xen lẫn vào trong đó là khía cạnh tâm linh thì không nên bỏ qua "Vật Hiến Tế" đâu nha.
✨️Nhưng fan của team lãng mạn đừng nản lòng vì đây là một bộ khá là kích thích đấy nhé. Nói trước là mang phong cách phương tây nên sự lãng mạn nó cũng tương đối là cháy bỏng lắm nhé.
✨️Với các bạn yếu tym thì mình khuyên đừng nhào vô. Nhưng nếu các bạn muốn thử cảm giác mạnh thì mình khuyên nên đọc thử một lần.
✨️Câu cửa miệng của nhà Mây Xanh là "Đừng quên nhấn chuông theo dõi tụi mình để cập nhập những bộ truyện mới nhất nhé".
6. Khi Nhà Sinh Vật Học Yêu
Nora:
✨️Khi tôi nhận việc tại trường đại học với tư cách là giáo sư tâm lý học, tôi đã gặp phải một điều gì đó - một ai đó - không thể giải thích được. Nó Hấp dẫn và chết người.
✨️Alec Briar có đôi mắt của một kẻ giết người.
✨️Anh ta là một nhà sinh vật học thà chết trong nhà kính của mình một mình còn hơn phải đối phó với sinh viên, giáo sư hoặc tôi. Khi một con quái vật rình rập tôi, mối quan hệ của chúng tôi trở nên bại hoại theo những cách khiến chúng tôi gần nhau hơn, dù tốt hay xấu. Anh ta có những bí mật, tuy nhiên những bí mật sẽ hủy hoại anh ta nếu anh ta phát hiện ra sự thật…
✨️Tâm trí chúng ta vặn vẹo để bảo vệ tâm hồn mình, và tâm hồn của Alec là méo mó nhất. Cách duy nhất để cứu anh ta là làm tổn thương anh ta và chấp nhận sự nguyền rủa mà việc đó sẽ mang lại.
Alec:
✨️Cô ấy còn nguy hiểm hơn cả belladonna, nhưng tôi không thể cưỡng lại cô ấy.
✨️Cô ấy đã trở thành sự mê đắm của tôi. Khi cô ấy đẩy tôi đến giới hạn chịu đựng, khi đó nó sẽ là sự sụp đổ của chúng tôi. Một con quái vật đang cố gắng đánh cắp thứ gì đó của tôi, và tôi sẽ săn đuổi nó đến cùng. Ngay cả khi tôi phải sử dụng cô ấy để dụ nó ra…
7. Đóa Hoa Của Quỷ
Anh phiền não: "Tôi đã yêu một người, nhưng mà không biết nói thế nào với cô ấy."
Tôi đề nghị: "Đơn giản thôi mà! Không phải cứ nói thẳng với cô ấy anh yêu em là được sao?"
Anh rầu rĩ: "Thế nhưng mà...tôi sợ cô ấy sẽ từ chối."
Tôi an ủi: "Làm gì có chuyện đó, anh là người đàn ông ưu tú, tài giỏi như vậy, ai bị cửa kẹp đầu mới không đồng ý thôi!"
Anh gật đầu: "Vậy được, anh yêu em!"
Tôi: "... À, đầu của tôi đúng lúc bị cửa kẹp..."
Anh: "..."
Chuông điện thoại di động vang lên...
Tôi: "Alo, ai thế?"
Anh: "Lee-yeon, chúng ta kết hôn đi."
Tôi: "Alo alo, ai đầu dây thế?"
Anh: "Là anh."
Tôi: "Alo? Nói chuyện đi chứ, sao im lặng vậy?"
Anh: "Sao? Em không nghe được à?"
Tôi: "Đúng đúng! Tôi cái gì cũng không nghe được."
Anh: "... Lee-yeon, em giỏi lắm."
Tôi: "... = = "
***
Cuối cùng cô ta cũng xong, dùng cánh tay cũng đầy máu quệt vào khuôn mặt đầy máu của mình. Cô ta có vẻ bình tĩnh. Hoặc có thể là tôi. Tôi biết mình sắp chết.
Zara ra hiệu cho người lính thả tôi xuống đất. "Để cô ả ở đây để khu rừng giết chết cô ta."
Thời gian trôi đi khác biệt. Đây chính là cảm giác khi chết. Tôi tự hỏi liệu đây có phải là cảm giác của mẹ tôi không. Đối với bà, nó diễn ra rất nhanh. Không phải như thế này. Cơ thể tôi lạnh ngắt, nhưng tôi không cảm thấy đau đớn. Máu tôi thấm vào đất xung quanh tôi. Tôi tự hỏi bao lâu nữa thì khu rừng sẽ lấy mất tôi. Tôi tự hỏi liệu tôi có nhận thức được những gì sẽ xảy ra không. Liệu tôi có phải là người dõi theo những người khác từ trên cây không?
Nỗi buồn về tất cả những điều tôi muốn làm chiếm lấy. Để du lịch và ngắm nhìn thế giới. Tôi muốn có một gia đình. Con cái. Tây. Tây với đôi mắt ngọc lục bảo. Tây, người bảo vệ tôi. Tôi không muốn rời xa anh ấy. Tôi đã không thể phá bỏ lời nguyền. Tôi đã không học được cách sử dụng hết sức mạnh của mình.
Nhưng tình yêu. Trái tim tôi tràn đầy. Tôi đã được trải nghiệm tình yêu. Tôi biết tình yêu đẹp đến thế nào.
Tôi nằm trên sàn rừng, nước mắt chảy ra khỏi mắt khi sức sống của tôi chảy vào lòng đất bên dưới. Thế giới trở nên tươi sáng hơn ở phía bên kia mí mắt khép chặt của tôi. Mặt trời đang mọc. Tôi mở mắt ra để ngắm bình minh cuối cùng của mình. Những quả cầu ánh sáng nhỏ xoay tròn qua những tán cây. Không phải mặt trời. Những đốm sáng.
Chúng trôi nhẹ nhàng trên cơ thể tôi. Lướt gần khuôn mặt. Đến để thu thập linh hồn tôi, tôi nghĩ vậy. Những làn khói lấp đầy tầm nhìn của tôi, hội tụ cho đến khi chỉ còn ánh sáng. Một người phụ nữ bước ra khỏi màu trắng tinh khiết, hiện ra rõ nét. Mái tóc vàng đỏ của cô ấy buông dài xuống lưng. Một chiếc váy hoa trắng phủ lên hình dáng nhợt nhạt của cô ấy.
“Con gái." bà nói với vẻ buồn bã. Giọng nói của bà là giai điệu đẹp nhất mà tôi từng nghe, trôi nổi trong đầu tôi. Bà quỳ xuống bên tôi, lau nước mắt cho tôi. “Con hơn cả những gì mẹ có thể hy vọng trong suốt thời gian qua và cuối cùng con đã trở về với mẹ.” Bà dõi theo khuôn mặt tôi trong sự kinh ngạc trước sáng tạo của chính bà.
Người phụ nữ thật xinh đẹp. Một thiên thần đưa tôi đến với mẹ. Một nỗi đau ngọt ngào xen lẫn đắng cay trong lồng ngực nhắc nhở tôi rằng tôi đã nhớ mẹ nhiều đến thế.
“Không con gái. Không phải thiên thần. Ta là Nữ thần Mùa hè và Sự sống.” Bà âu yếm ôm má tôi. “Im lặng nào con. Đây không phải là sự nghỉ ngơi cuối cùng của con. Bây giờ chưa phải lúc của con.”