Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Cảm ơn bạn đã ủng hộ nhóm dịch. Có những bộ truyện hay khác mong bạn cũng ủng hộ nhiều cho chúng mình nhé
1. Yêu Kẻ Bắt Cóc
✨️Cuộc sống của Eve có thể không hoàn hảo, nhưng đó là cuộc sống của cô. Cô có tiền, tự do và danh sách khách hàng mà cô đã đích thân lựa chọn trong nhiều năm. Nên đôi khi cô đã hơi vượt quá giới hạn với những khách hàng đó?
✨️Vâng, đó là vấn đề của cô.
✨️Sau một ngày căng thẳng, cô mong chờ bữa tối và một đêm dài với Azazel… cho đến khi anh ta yêu cầu cô ký hợp đồng dưới vỏ bọc hợp đồng hôn nhân và sau đó bắt cóc cô đến một thế giới khác.
✨️Azazel đã yêu Eve trong nhiều năm, nhưng anh biết vị trí của mình. Để cho mình có một cơ hội trở thành bạn trai của cô. Vì vậy anh đưa cô đi theo cách duy nhất anh có thể. Đó chính là làm khách hàng của cô.
✨️Thời gian cứ trôi qua cho đến khi một trong những kẻ thù của anh nhận ra chính xác Eve có ý nghĩa quan trọng như thế nào đối với anh… buộc anh phải nói dối cô để bảo vệ cô.
✨️Thật không may cho Azazel, Eve không biết ơn vì sự bảo vệ đó. Cô có thể bị mắc kẹt trong thế giới quỷ dữ với kẻ bắt cóc mới của mình, nhưng cô sẽ khiến anh nghẹn ngào trong từng khoảnh khắc họ dành cho nhau.
✨️Thật tệ là khi trái tim cô lại đập loạn nhịp hơn những gì cô từng thừa nhận…
2. Truyền Thuyết Rồng Thiêng.
✨️Trong nhiều thế kỷ, mọi phụ nữ trong gia đình tôi đều biến mất vào đêm sinh nhật thứ 21 của họ. Khi những người phụ nữ ấy không thể tránh khỏi việc đó thì họ đã để bị bắt đi và khi họ quay trở lại, họ thêu dệt nên những câu chuyện khó tin về rồng, quái vật và những sinh vật đáng sợ, nhưng có một điều vẫn không thay đổi với tất cả bọn họ. Họ luôn trở về như một cái xác, họ không còn là chính họ trước đây.
✨️Trong nỗi sợ hãi, tôi đã chạy trốn. Tôi đã đặt một vé tàu đi xa nhà, khóa chặt mọi cửa ra vào và trốn khỏi số phận, nhưng tất cả đều vô vọng. Không có cách nào thoát khỏi số phận của tôi.
✨️Dù sao thì anh ấy cũng đã đến tìm tôi và lần này sẽ khác. Vua rồng sẽ không bao giờ để tôi đi. Bởi vì cuối cùng anh ấy cũng đã tìm thấy bạn đời của mình.
✨️Đây là một tiểu thuyết lãng mạn pha chút kỳ ảo. Tin tôi đi bạn sẽ không thất vọng khi đọc nó đâu.
3. Người Đẹp Và Quái Vật
✨️Cô ấy sẽ trả món nợ của gia đình mình bằng cách này hay cách khác…
✨️Nhiều năm trước, cha của cô ấy đã đánh cắp mọi thứ của tôi và đã đến lúc tôi trả thù.
✨️Tôi sẽ đưa cô ấy đi đến lâu đài hiện đại của tôi. Nhốt cô ấy trong tòa tháp của tôi.
✨️Biến cô ấy thành của tôi theo mọi cách.
✨️Cô ấy là Người đẹp, và tôi là Quái thú.
✨️Một câu chuyện tình lãng mạn thời hiện đại. Hãy cùng nhà Mây Xanh đọc nhé. Mong rằng các bạn sẽ ủng hộ mình.
4. Khiêu Vũ Cùng Kỵ Sĩ Bóng Đêm
✨️Eleanor Carver biết những rủi ro khi rời khỏi nhà vào đêm Hallows Eve. Tất cả phụ nữ ở Autumntun đều biết. Tuy nhiên, để thoát khỏi một cuộc hôn nhân sắp đặt, cô không còn lựa chọn nào khác ngoài việc chạy trốn vào đêm Hallows Eve.
✨️Osiris không tin tưởng con người. Cụ thể hơn, anh sợ họ. Vì vậy, khi một tai nạn khiến anh phải đối mặt với một người phụ nữ loài người, anh phải đối mặt trực diện với nỗi sợ hãi của mình. Nhưng anh có thể phớt lờ những cảm xúc bắt đầu nảy nở trong lồng ngực mình không?
✨️Khiêu vũ cùng kỵ sĩ bóng đêm là một tiểu thuyết lãng mạn về quái vật trong lễ Halloween, vừa ngọt ngào vừa rùng rợn. Đừng quên nhấn chuông theo dõi để ủng hộ chúng mình nha
5. Vật Hiến Tế
✨️Một bộ truyện mang hơi thở của sự hắc ám nhưng không kém phần lãng mạn đâu nhé.
✨️Với những ai đam mê truyện trinh thám xen lẫn vào trong đó là khía cạnh tâm linh thì không nên bỏ qua "Vật Hiến Tế" đâu nha.
✨️Nhưng fan của team lãng mạn đừng nản lòng vì đây là một bộ khá là kích thích đấy nhé. Nói trước là mang phong cách phương tây nên sự lãng mạn nó cũng tương đối là cháy bỏng lắm nhé.
✨️Với các bạn yếu tym thì mình khuyên đừng nhào vô. Nhưng nếu các bạn muốn thử cảm giác mạnh thì mình khuyên nên đọc thử một lần.
✨️Câu cửa miệng của nhà Mây Xanh là "Đừng quên nhấn chuông theo dõi tụi mình để cập nhập những bộ truyện mới nhất nhé".
6. Khi Nhà Sinh Vật Học Yêu
Nora:
✨️Khi tôi nhận việc tại trường đại học với tư cách là giáo sư tâm lý học, tôi đã gặp phải một điều gì đó - một ai đó - không thể giải thích được. Nó Hấp dẫn và chết người.
✨️Alec Briar có đôi mắt của một kẻ giết người.
✨️Anh ta là một nhà sinh vật học thà chết trong nhà kính của mình một mình còn hơn phải đối phó với sinh viên, giáo sư hoặc tôi. Khi một con quái vật rình rập tôi, mối quan hệ của chúng tôi trở nên bại hoại theo những cách khiến chúng tôi gần nhau hơn, dù tốt hay xấu. Anh ta có những bí mật, tuy nhiên những bí mật sẽ hủy hoại anh ta nếu anh ta phát hiện ra sự thật…
✨️Tâm trí chúng ta vặn vẹo để bảo vệ tâm hồn mình, và tâm hồn của Alec là méo mó nhất. Cách duy nhất để cứu anh ta là làm tổn thương anh ta và chấp nhận sự nguyền rủa mà việc đó sẽ mang lại.
Alec:
✨️Cô ấy còn nguy hiểm hơn cả belladonna, nhưng tôi không thể cưỡng lại cô ấy.
✨️Cô ấy đã trở thành sự mê đắm của tôi. Khi cô ấy đẩy tôi đến giới hạn chịu đựng, khi đó nó sẽ là sự sụp đổ của chúng tôi. Một con quái vật đang cố gắng đánh cắp thứ gì đó của tôi, và tôi sẽ săn đuổi nó đến cùng. Ngay cả khi tôi phải sử dụng cô ấy để dụ nó ra…
7. Đóa Hoa Của Quỷ
Anh phiền não: "Tôi đã yêu một người, nhưng mà không biết nói thế nào với cô ấy."
Tôi đề nghị: "Đơn giản thôi mà! Không phải cứ nói thẳng với cô ấy anh yêu em là được sao?"
Anh rầu rĩ: "Thế nhưng mà...tôi sợ cô ấy sẽ từ chối."
Tôi an ủi: "Làm gì có chuyện đó, anh là người đàn ông ưu tú, tài giỏi như vậy, ai bị cửa kẹp đầu mới không đồng ý thôi!"
Anh gật đầu: "Vậy được, anh yêu em!"
Tôi: "... À, đầu của tôi đúng lúc bị cửa kẹp..."
Anh: "..."
Chuông điện thoại di động vang lên...
Tôi: "Alo, ai thế?"
Anh: "Lee-yeon, chúng ta kết hôn đi."
Tôi: "Alo alo, ai đầu dây thế?"
Anh: "Là anh."
Tôi: "Alo? Nói chuyện đi chứ, sao im lặng vậy?"
Anh: "Sao? Em không nghe được à?"
Tôi: "Đúng đúng! Tôi cái gì cũng không nghe được."
Anh: "... Lee-yeon, em giỏi lắm."
Tôi: "... = = "
***
Ánh sáng của cô ấy bao bọc tôi trong sự ấm áp, bao phủ tôi trong ánh sáng.
“Chúng ta không còn nhiều thời gian. Mẹ có nhiều điều muốn nói với von. Con không còn an toàn nữa, con yêu của mẹ. Cái chết đang đến với con và ngay cả mẹ cũng không thể bảo vệ con. Con phải tìm một nửa kia của mình. Người bạn đời thực sự của con. Thằng bé sẽ bảo vệ con khi đến lúc.”
Tôi vật lộn để xử lý những lời bà ấy nói. Tôi cần phải quay lại West. Mắt tôi nặng trĩu và tôi buông tay, không còn đấu tranh để ở lại hiện tại nữa. Tôi trôi vào cõi vô định.
“Ngủ đi, con của ta.”
Tôi thức dậy với tiếng ồn và ánh sáng chói chang, không phải sự im lặng và cảm giác nặng nề của cái chết và sự mục nát mà tôi đã quen trong vài ngày qua. Tôi vẫn còn ở Rừng Bắc chứ? Chim hót líu lo và mặt trời chiếu rọi xuống tôi. Có rất nhiều sự sống ở đây. Tôi đấu tranh với sương mù trong não khi ngồi dậy. Tay tôi ấn vào những bông hoa vàng mềm mại. Tôi hẳn đã nằm trên một đám hoa. Sắc vàng độc đáo của chúng lấp lánh dưới ánh mặt trời. Tôi nhổ một trong những bông hoa vàng từ mặt đất và nhìn nó tan rã với vẻ cau có.
“Hoa vĩnh cửu,” một giọng nói vang lên bên cạnh tôi. “Cái tên buồn cười cho thứ gì đó không tồn tại lâu lắm.” Giọng nói đó thuộc về một người phụ nữ ngồi đối diện tôi, dựa vào một cái cây. Mái tóc nâu của cô ấy được tết thành một sợi dây thừng dày, dài qua vai và ngang đùi. Tôi cá là nó sẽ dài tới tận mặt đất khi cô ấy đứng. Đôi mắt màu hoa oải hương nhìn ra từ khuôn mặt cô ấy, làn da lấm tấm tàn nhang trên từng inch. Quần áo của cô ấy trông mềm mại và cũ kỹ, một loại vải cotton. Gia tộc Loveridge.
"Cô ở đó bao lâu rồi?" Tôi hỏi người lạ.
“Đủ lâu để trông chừng cô thay mặt cho Nữ thần. Tôi được giao nhiệm vụ đảm bảo không có điều gì nguy hiểm xảy ra với cô.” Ánh mặt trời phản chiếu trên con dao trong tay cô khi cô đặt nó trở lại vỏ kiếm ở thắt lưng.
Giấc mơ trở lại với tôi. Không phải là mơ. Zara đâm tôi. Nữ thần chữa lành cho tôi. Hai tay tôi đưa lên hông và bụng, tìm kiếm bằng chứng của cuộc tấn công. Áo tôi rách và đen vì máu khô. Nhưng không có vết thương. Cũng không có sẹo.
Người phụ nữ đi tới, hái một trong những bông hoa bên cạnh tôi. "Tôi lấy một ít nhé? Bột này có sức mạnh chữa lành mạnh mẽ. Cô không thường thấy những thứ này đâu."
"Được thôi," tôi nói một cách lơ đãng, đứng dậy khỏi mặt đất và tránh đường để cô ấy hái hoa. Tôi cúi xuống và vặn mình, kiểm tra cơ bụng nơi lưỡi dao vừa đâm vào. Cơ thể tôi cứng đờ, nhưng không đau hay nhức.
"Tôi có thể hỏi tên cô không?" Tôi hỏi, nhìn cô ấy hái những bông hoa trên mặt đất, xúc phần bột còn lại mà chúng tạo ra vào túi.
"Tôi là Lara," cô ấy trả lời trong khi cúi xuống lấy một bông hoa khác.
“Cảm ơn cô đã trông chừng tôi, Lara.”