Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Ông ta nhấp một ngụm rượu, nhấp trong miệng theo cách khoa trương mà những người đam mê rượu thường làm trước khi nuốt chất lỏng xuống. Tôi cố tỏ ra kiên nhẫn trong khi chờ đợi phản ứng của ông. Cuối cùng, đặt lại ly rượu xuống tấm vải lanh trắng tinh trước mặt, ông ta cười khúc khích và ngả người ra sau ghế.
“Tôi là một người đàn ông giàu có, Ryan. Tôi không cần thêm tiền. Tôi chỉ thiếu một người bạn đồng hành. Và vì bây giờ em đang ở một mình và rõ ràng là không thể tự chăm sóc bản thân, nên việc em cần một người như anh hướng dẫn và chăm sóc em là điều hoàn toàn hợp lý về mặt chuyên môn.”
"Tôi có thể thuê một luật sư khác." Giọng tôi khàn khàn. Khả năng giả vờ tôn trọng và kiên nhẫn của tôi tan biến. Những ngón tay tôi nắm chặt khăn ăn dưới gầm bàn, vắt nó trong tay. Tôi muốn lau đi vẻ tự mãn trên khuôn mặt ông ta.
"Nhưng em có thể chứ?" Chuông báo động reo lên trong đầu tôi. Điều đó có nghĩa là gì? Cách ông ta nói khiến tôi căng thẳng. Tôi không biết điều gì sao? "Em thực sự nên đọc giấy tờ trước khi ký."
Chết tiệt. Giấy tờ.
Ông ta lại mỉm cười khi thấy mặt tôi đỏ bừng vì tức giận.
“Như anh đã nói… em cần một người như anh để chăm sóc em. Và bây giờ anh có thể làm điều đó một cách hợp pháp. Em chính thức là người được anh bảo vệ.”
Mặt tôi tái mét. "Nhưng tôi là người lớn mà!"
“Một người trưởng thành hoàn toàn bất lực, theo tiểu bang Massachusetts. Và em đã tự nguyện ký từ bỏ quyền của mình mà không hề phản đối. Điều đó cho thấy em thực sự cần anh hướng dẫn em đến mức nào.” Ông ta lại xoay ly rượu, chẳng quan tâm gì đến thế giới này. Ông ta đã đánh bại tôi trong một trò chơi mà tôi không hề biết mình đang chơi.
Tôi thật là ngu ngốc vầ ngây thơ. Tôi hoàn toàn bị sỉ nhục. Làm sao tôi có thể ký từ bỏ quyền của chính mình? Tôi quá bận tâm với việc chìm đắm trong đau khổ đến nỗi tôi đã tự đào huyệt chôn mình. Đầu tôi đau như búa bổ khi tôi với lấy chai rượu chưa đụng đến trước mặt, nuốt thứ chất lỏng giống như siro ho kinh khủng để làm dịu thần kinh. Tâm trí tôi tìm kiếm bất kỳ cách nào thoát khỏi cơn ác mộng này, nhưng chỉ có thể tập trung vào vẻ mặt tự mãn của Fred. Ông ta không còn che giấu con người thật của mình nữa, vẻ ngoài quyến rũ và kiên nhẫn của ông ta đã bị lột bỏ để lộ ra bản chất độc ác thuần túy ẩn giấu bên dưới. Ông ta không còn cần phải giả vờ nữa. Tôi đã tự mình hiến dâng bản thân mình cho ông ta dù đó là việc bất đắc dĩ.
Tôi phải làm gì đây? Giọng ông ta nghe xa xăm khi ông ta vẫy tay ra hiệu cho người phục vụ đến để yêu cầu tính tiền và thanh toán hóa đơn.
"Để anh đưa em về nhà nhé. Em có vẻ không ổn lắm."