Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Cảm ơn bạn đã ủng hộ nhóm dịch. Có những bộ truyện hay khác mong bạn cũng ủng hộ nhiều cho chúng mình nhé
1. Yêu Kẻ Bắt Cóc
2. Truyền Thuyết Rồng Thiêng.
3. Người Đẹp Và Quái Vật
4. Ép Hôn Nàng Hầu
5. Vật Hiến Tế
6. Khi Nhà Sinh Vật Học Yêu
7. Kẻ Săn Và Con Mồi
8. Đóa Hoa Của Quỷ
9. Lạc Vào Xứ Sở Thần Tiên.
10. Cướp Biển Vùng Caribige
***
“Anh ấy vẫn luôn theo dõi Autumntun, có động tĩnh gì đáng lo ngại sao?”
“Nếu có, anh ấy sẽ nói cho chúng ta biết. Đừng lo lắng, Symphony của anh. Hãy nhìn xem tất cả những gì em đã đạt được trong vòng chưa đầy một năm? Đêm Hallows là đêm nay, và các sinh vật đã rời đi. Anh nghe nói rằng ngay cả một số con người cũng không trốn tránh đêm này. Tất cả, người yêu dấu của tôi, đều nhờ em cả đó.”
Eleanor mỉm cười nhưng anh có thể thấy cô muốn thúc đẩy mọi thứ. Cô khao khát hòa bình, sự ổn định giữa người dân của họ và một ngày nào đó, một hiệp ước sẽ được hình thành.
Anh đã thức nhiều đêm, suy nghĩ về cách khôi phục sự hòa hợp từng tồn tại trong ngôi nhà ẩn dật của mình. Nhưng mỗi lần anh cố gắng anh đều thất bại. Anh đã học được rằng đây không phải là thứ có thể ép buộc được.
Mọi việc rồi sẽ ổn thỏa theo thời gian.
Đôi tay của Osiris bóp chặt chiếc túi một cách đầy ẩn ý.
Khoảng thời gian mà anh hy vọng họ sẽ có được bên nhau .
“Eleanor.” Anh khàn giọng nói khi lùi lại một bước, quỳ xuống một chân, thực hiện theo chỉ dẫn mà Eddy đã đưa cho anh khi tim anh đập thình thịch trong lồng ngực.
Anh đã chiếm hữu cô theo cách của riêng anh. Bây giờ, đã đến lúc chiếm hữu cô theo cách của con người.
Mắt Eleanor mở to khi bản giao hưởng màu hồng tuyệt đẹp đó phủ lên má cô.
“Anh đã dành vô số năm lang thang trên thế giới này, và anh không còn khao khát những ký ức đã mất nữa. Thay vào đó, anh thấy mình háo hức với những ký ức mới mà anh hy vọng sẽ tạo ra.” Anh bắt đầu khi anh mở chiếc cặp để lấy món đồ ra và giữ nó trong tay: “Một điều anh đã học được trong cuộc đời dài này của mình, là chúng ta phải luôn hướng về tương lai. Đối với một sinh vật như anh, tương lai là vĩnh hằng. Không có ai anh muốn dành vĩnh hằng cùng hơn em, Symphony yêu dấu của anh." Anh kết thúc, giọng anh khàn khàn ở câu cuối. Hít một hơi thật sâu, anh mở tay ra để lộ chiếc nhẫn vàng có gắn viên đá quý màu đen lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời.
Eleanor hít một hơi thật sâu khi mắt cô bắt đầu ngấn lệ.
“Nếu em đeo nó.” Anh tiếp tục: “Cuộc sống của em sẽ dài bằng anh, chừng nào em còn đeo nó. Nhưng nếu sự vĩnh hằng không phải là điều em muốn, Eleanor, thì anh sẽ vẫn tận tụy với em, anh sẽ trân trọng em và khoảng thời gian chúng ta bên nhau, cho đến hơi thở cuối cùng của em. Anh yêu em, Eleanor. Và bất kể câu trả lời của em là gì, trái tim anh sẽ không bao giờ dao động vì điều này. Vì vậy, nếu câu trả lời của em là không...”
Eleanor đập mạnh vào Osiris, khiến anh ngã ngửa ra sau khi cô vừa khóc vừa cười: "Vâng, vâng." Cô nói trong tiếng cười: "Bất kể tương lai mang đến điều gì..." Cô thì thầm khi ngồi dậy, nhìn xuống anh khi cô ngồi lên chân anh: "Em biết rằng nếu em ở bên anh, em sẽ rất hạnh phúc. Và anh biết không, em đã chờ đợi ngày này từ lâu lắm rồi."
Bóng anh luồn lách quanh eo cô khi anh lấy chiếc nhẫn từ tay cô, đeo vào ngón tay đang chờ đợi của cô.
Vào khoảnh khắc đó, khi khuôn mặt đẫm nước mắt của cô nhìn xuống anh, đôi mắt cô sáng lên rực rỡ phản chiếu tương lai mà anh biết mình cần phải mở đường, Osiris đã tự thề với chính mình.
"Dù không biết mình đã tìm thấy cô ấy như thế nào, nhưng mình tuyệt đối sẽ không bao giờ quên mình may mắn như thế nào."