Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Cảm ơn bạn đã ủng hộ nhóm dịch. Có những bộ truyện hay khác mong bạn cũng ủng hộ nhiều cho chúng mình nhé
1. Yêu Kẻ Bắt Cóc
2. Truyền Thuyết Rồng Thiêng.
3. Ép Hôn Nàng Hầu
4. Khiêu Vũ Cùng Kỵ Sĩ Bóng Đêm
5. Vật Hiến Tế
6. Khi Nhà Sinh Vật Học Yêu
7. Kẻ Săn Và Con Mồi
8. Đóa Hoa Của Quỷ
9. Lạc Vào Xứ Sở Thần Tiên.
10. Cướp Biển Vùng Caribige
***
Anh ta bước xuống thêm vài bậc nữa. Tôi ngã xuống sàn. "Anh muốn tôi trở thành một người mà tôi chưa từng làm ư? Cha tôi đã định hình tôi để đi theo bước chân của ông ấy. Tiếp tục những nghiên cứu của ông ấy. Anh muốn một người trong sáng, không tì vết? Anh nên gặp mẹ tôi."
“Tôi đã làm thế.” Anh ta không di chuyển, không hạ thấp hơn nữa. Khuôn mặt anh ấy ngang bằng với khuôn mặt tôi.
"Anh biết bà ấy à?" Tôi áp mặt vào song sắt, lờ đi cái lạnh. "Nói cho tôi biết anh quen biết bà ấy thế nào!" Đã nhiều năm trôi qua kể từ khi bà ấy mất, nhưng tôi vẫn thèm khát bất kỳ ký ức nào về bà ấy mà tôi có thể có được.
“Bà ấy tử tế với tôi. Khi mà ít người tử tế với tôi.”
"Bà ấy là người như thế đấy." Tôi cố gắng nghiên cứu nét mặt anh ta sau lớp mặt nạ. "Khoan đã. Anh có yêu bà ấy không?"
Trán anh ta nhăn lại. Anh ta mất một lúc để trả lời, như thể đang cân nhắc câu hỏi của tôi. "Tôi yêu bà ấy như một đứa con trai yêu mẹ của mình. Như một đứa con hoang đàng yêu cha mẹ, người đã chào đón mình trở về."
"Vậy thì ai đã làm tổn thương anh? Làm sao tôi biết được mình đã làm gì nếu anh không nói cho tôi biết?" Tôi lẩm bẩm, nhìn chằm chằm xuống sàn nhà. Anh ta muốn khiêm tốn ư? Tôi có thể khiêm tốn. Thật khó để giữ mình đứng vững và những phiến đá lát nền trông thật mềm mại.
Da tôi tê cóng. Có phải bị tê cóng không? Tôi sẽ sớm không còn cảm thấy gì nữa.
"Em đã hứa nhưng rồi em phá vỡ lời hứa đó." Đột nhiên, anh ta xuất hiện trước mặt tôi. Những thanh sắt đã biến mất. "Nhưng giờ đã đến lúc em phải đền bù cho tôi."
Quái thú đang bế tôi. Anh ấy dễ dàng bế tôi vào lòng và sải bước nhẹ nhàng xuống cầu thang xoắn ốc. Tôi đoán kích thước của anh ấy không chỉ để trưng bày. Tôi quá mệt để chiến đấu, vì vậy tôi nép mình vào vòng tay anh ấy, tựa mặt vào lớp vải cashmere mềm mại.
Càng xa tháp, không khí càng ấm áp. Tôi cảm thấy thư giãn.
"Tôi đã đúng." anh ta lẩm bẩm. "Em không có khả năng chịu đựng đau khổ".
“Tôi đã đau khổ. Anh không biết đâu.”
"Em đã lớn lên trong nhung lụa, công chúa à." Anh ta chế giễu khi đưa chúng tôi qua một cánh cửa khác và xuống một cầu thang khác. "Tôi đã thấy Thornhill."
Anh ta biết nhà của gia đình tôi sao?
“Chỉ vì chúng ta sống trong một ngôi nhà lớn không có nghĩa là chúng ta có phương tiện để sưởi ấm nó.” Chúng tôi đi ngang qua một lò sưởi lớn và tôi vùng vẫy trong vòng tay anh, bị thu hút bởi ngọn lửa như con thiêu thân lao vào ngọn lửa.