Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Tòa nhà Hàng Cảnh, phòng thu âm.
Đạo diễn Thái một lần nữa giơ tay ra dấu với bên trong, làm động tác dừng lại.
Tô Yểm Tinh ở bên trong nhìn thấy, vội gỡ tai nghe xuống, dưới ánh đèn ảm đạm của phòng thu âm, gương mặt trắng nõn của cô lộ rõ vẻ áy náy.
"Ra đây đi." Đạo diễn Thái nói.
Tô Yểm Tinh tháo tai nghe, bước ra ngoài. Cô mặc áo Hoodies phối với quần thể thao màu xám, vừa đơn giản lại nhẹ nhàng, trông cô không giống như một ngôi sao có hàng triệu người hâm mộ mà lại giống như một sinh viên đại học bình thường.
Song, cô sinh viên này lại không hề bình thường chút nào, cô có một khuôn mặt nhỏ trắng nõn, đôi hàng mi cong vút, mà nổi bật nhất trên khuôn mặt cô ấy chính là đôi mắt giống như hoa đào, mỗi khi đến gần người khác cười lên luôn khiến người ta say mê.
Mặc dù đạo diễn Thái và Tô Yểm Tinh đã hợp tác rất nhiều lần nhưng ông vẫn sững sờ một lúc, sau đó mới sai nhân viên công tác phát lại đoạn vừa rồi.
"Cô tự nghe xem."
Tô Yểm Tinh cúi đầu cẩn thận lắng nghe, một sợi tóc đen rơi xuống bàn, cô đưa tay ra sau tai, mái tóc đen cùng ngón tay mảnh khảnh tạo ra một sự tương phản sắc nét.
Nhân viên công tác liếc nhìn cô, nhưng dường như cô không đế ý đến gì cả, đôi mày thanh tú nhíu lại, một lát sau mới cười gượng: "Thầy Thái, thật xin lỗi, tôi sẽ làm lại."
"Vấn đề không phải là làm lại hay không, cô Tô, tôi đã nói với cô rồi, bài hát này nói về tình yêu."
Đạo diễn Thái không bao giờ nghi ngờ tính chuyên nghiệp của Tô Yểm Tinh, trong những người nổi tiếng mà ông biết thì Tô Yểm Tinh là người am hiểu âm nhạc nhất, tính tình khiêm tốn, năng lực tốt lại sở hữu giọng hát đặc biệt.
Ông nhớ lần đầu tiên nghe Tô Yểm Tinh hát, ông được mời đến một bữa tiệc sinh nhật, khi đó cô mặc một chiếc đầm trắng ngồi trước đàn piano vừa đàn vừa hát.
Bài hát chúc mừng sinh nhật được cô hát theo phong cách thoải mái nhàn nhã như nai con rong chơi trên đồng ruộng, thanh khiết như gió thổi trên thảo nguyên bao la.
Lúc đó ông rất ngạc nhiên, đồng thời cũng chắc chắn rằng cô sẽ trở nên nổi tiếng.
Về sau, cô thật sự nổi tiếng, giành giải Tài năng mới cho album đầu tiên, sau đó mỗi năm cô đều giành giải thưởng, càn quét các bảng xếp hạng âm nhạc, nhưng đáng tiếc là… Tô Yểm Tinh không hát được tình ca.
Điều này cũng khiến cô thua bởi một tân binh tại giải thưởng Kim Khúc năm ngoái.
Đại diễn Thái khẽ thở dài: "Cô thử nghĩ xem, tình yêu là gì? Lúc cô tuổi mười tám, mười chín yêu đương như thế nào?"
Tô Yểm Tinh: "Khi tôi mười tám, mười chín tuổi vẫn còn đang đi học."
Đại diễn Thái: “...”
"Vậy thì nghĩ về mối tình đầu đi! Người đầu tiên cô thích ấy, ngẫm lại xem!" Ông dẫn dắt từng bước: "Có phải nó giống như ly kem mùa hè hay vòng đu quay trong công viên giải trí không? Hoặc như hoa tươi, cầu vồng, viên kẹo chua chua ngọt ngọt chẳng hạn?"
Tô Yểm Tinh rũ mi, lặng im như mặt hồ tĩnh lặng.
Một lúc sau, cô ngước lên mỉm cười: "Đạo diễn Thái, nếu không thì chúng ta thử lại lần nữa nhé?"
Đạo diễn Thái gật đầu, thử lại thì thử lại.
Quá trình thử lại cũng giống như trước đó, một bản tình ca bị Tô Yểm Tinh hát như một chiếc bánh kem để lâu ngày bị mốc, không chút hấp dẫn nào.
Đạo diễn Thái thở dài, định nói cô vài câu, nhưng khi nhìn thấy đôi mắt như gợn sóng đó, ông đành ngậm miệng lại, xua tay: "Bỏ đi bỏ đi, cô Tô, hôm nay cô đã hát cả ngày rồi, về nghỉ ngơi đi, cố dưỡng giọng, tìm cảm giác, tốt nhất là...."
Ông suy nghĩ một lúc sau đó rút lại cụm từ "yêu đương".
Tô Yểm Tinh cũng không dây dưa, cô rời phòng thu âm lấy điện thoại, sau đó chào tạm biệt với đạo diễn Thái rồi đi ra ngoài.
Trợ lý xách túi đuổi theo: "Chị Tinh, đợi em với."
Tô Yểm Tinh dừng lại chờ cô trợ lý nhỏ mới tới này.
Lúc này hoàng hôn đã dần buông xuống, bên ngoài hành lang đầy nắng, Tô Yểm Tinh chán nản nhìn lên, đập vào mắt là màn hình LED khổng lồ bên phía tòa nhà đối diện, trên màn hình LED đang phát một đoạn quảng cáo thương mại. Tòa nhà ngược sáng, trong vài giây cô gần như không thể nhìn thấy hình ảnh trên màn hình, đến khi hình ảnh dần dần rõ ràng, màn hình đã chuyển sang quảng cáo đồng hồ sang trọng.
Một người đàn ông lững thững bước ra từ phông nền màu xám lạnh lẽo.
Tô Yểm Tinh vô thức nheo mắt.
Đó là một người đàn ông trẻ tuổi, dáng người thanh mảnh trong bộ vest đen tuyền, trông khá hòa hợp với nền xám phía sau. Anh hơi ngẩng đầu để lộ khuôn mặt đẹp trai, khuôn mặt không chút biểu cảm, ánh mắt lạnh lùng. Giây tiếp theo, anh giơ tay để lộ ra chiếc đồng hồ dưới cổ tay áo, các ngón tay mảnh khảnh tôn lên đường nét sắc sảo lạnh lùng.
Lục Dã, vừa ra mắt đã gây náo loạn giới giải trí, hiện tại đã là ảnh đế Tam Kim.
Cũng là… Người yêu cũ của cô.
Lúc này, Lục Dã mỉm cười trước ống kính…
Tô Yểm Tinh bị nụ cười của anh làm sững sờ, dường trước mắt cô hiện lên gương mặt bướng bỉnh của thiếu niên, người ấy mặc một chiếc hoodie rộng thùng thình, tựa vào cửa sổ, lười biếng dang rộng vòng tay: "Còn không mau tới đây."
Thế rồi, cô lao đến như một con bươm bướm, bổ nhào vào vòng tay ấy, ôm chầm lấy anh.
Tình yêu tuổi thanh xuân luôn tươi đẹp và nồng nhiệt như thế.
Tiếc rằng khi chia tay cũng "nồng nhiệt" chẳng kém, chỉ muốn cả đời này không qua lại gì nữa.
Chợt nhận ra mình đang nhớ về quá khứ, Tô Yểm Tinh tặc lưỡi, lại nhìn vào màn hình rồi chửi: "Chiêu ong dụ bướm."
Trợ lý thở hồng hộc bước tới: "Chị Tinh, chị nói ai chiêu ong dụ bướm thế?"
Tô Yểm Tinh nhận lấy chiếc túi từ tay cô ấy, khịt mũi: "Không ai hết."
Lúc này trợ lý mới phát hiện màn hình LED bên ngoài, cô ấy hét lên: "Ảnh đế Lục kìa."
Tô Yểm Tinh liếc cô ấy: “Em thích anh ta à?"
"Thích ạ." Cô bé trợ lý mới đến đỏ mặt gật đầu, dáng vẻ như một fangirl: "Sao trên đời này lại có người không thích anh Lục được cơ chứ! Năng lực chuyên môn cao, kỹ năng diễn xuất thần, quan trọng nhất là, chị Tinh Tinh, hãy nhìn vào khuôn mặt của anh ấy đi, vòng eo đó, đôi chân đó… Sao có người có thể từ chối vẻ đẹp tuyệt vời này được!"
"Có đấy! Là chị Yểm Tinh của em đây!" Cô bước về phía thang máy: "Nói trước nhé, khi làm việc cho chị, cô không được phép khen thầy Lục, phải nói xấu, bát tự của chị và anh ta không hợp..."
Trợ lý nhỏ bỗng “a” lên, miệng há hốc.
Tô Yểm Tinh liếc cô ấy, cười khẽ: "Chị giỡn thôi."
Nụ cười của cô kèm theo lúm đồng tiền ngọt ngào, đôi mắt cong cong làm khuôn mặt của cô bé trợ lý bất giác đỏ lên, cô ấy lẩm bẩm: "Em đã bảo rồi mà, chị Tinh Tinh từng hợp tác với anh Lục...."
Tô Yểm Tinh không so đo với cô ấy, cửa thang máy kêu lên một tiếng "ding", cô bước vào: "Đi thôi."
"Dạ!" Trợ lý nhỏ bước theo.
Tô Yểm Tinh xuống thang máy, xe bảo mẫu đang đợi ở bãi đậu xe, hai người lên xe.
Cô nhắm mắt nghỉ ngơi, trợ lý nhỏ dặn tài xế: "Đến công ty ạ."
Chiếc xe bảo mẫu lăn bánh ra khỏi bãi đậu đến công ty.
Công ty Vũ Hoàn của Tô Yểm Tinh cũng khá nổi tiếng trong giới giải trí, đặc biệt là bộ phận âm nhạc. Trong bối cảnh suy thoái của ngành công nghiệp âm nhạc hiện tại, họ đã ký hợp đồng với rất nhiều thần tượng, nhóm nhạc nam, nhóm nhạc nữ cũng như các nhạc sĩ nổi tiếng và ca sĩ hàng đầu như Tô Yểm Tinh, lợi nhuận cũng rất đáng kể.
Công ty rất giàu có, độc chiếm toàn bộ toà nhà văn phòng trên đường Hoài Hải.
Khi xe bảo mẫu màu đen của cô chuẩn bị lái vào tòa nhà Vũ Hoàn, các fan cần đèn led đang chờ ngoài cửa đồng thanh hét lên: "Tô Yểm Tinh! Tô Yểm Tinh! Tô Yểm Tinh!"
Tô Yểm Tinh hạ kính xe xuống.
Ngoài trời đã tối, chiếc áo hoodie màu xám trên người cô trong tối lại càng trở nên mềm mại, đặc biệt cô còn đội nón, khiến khuôn mặt trắng như tuyết càng nổi bật hơn, tương phản với đôi mắt cong cong lấp lánh như bầu trời đầy sao kia.
"Các bạn có khoẻ không?" Cô giơ tay lên.
Các fan lập tức la hét ầm ĩ, một fan nam gân cổ gào lên: "Tinh Tinh, papa yêu con!"
Chất giọng the thé như tiếng chum vỡ không làm cô giật mình, nụ cười của cô càng ngọt ngào, ánh mắt như chứa đầy mật ngọt.
"Cảm ơn bạn nhé." Cô nói.
Các fan la dữ dội hơn, vung vẫy lightstick ngôi sao màu hồng lấp lánh như sóng biển cuồn cuộn giữa bầu trời đêm.
"Tô Yểm Tinh!"
"Tô Yểm Tinh!"
"Tinh Tinh dũng cảm bay lên, có Tinh Bảo luôn luôn đồng hành."
"Bảo bối Tinh Tinh, chúng em sẽ cùng chị đi lên con đường hoa! Ráng ăn uống đầy đủ, không được gầy quá! Đừng để bị trai đểu lừa nha!"
Tiếng hét phía sau bắt đầu đứt quãng, Tô Yểm Tinh mỉm cười, vẫy tay rồi nâng cửa sổ lên.
"Tiểu An, chút nữa mua ít trà sữa đưa qua cho họ, bảo bọn họ đừng ngồi chờ nữa, về sớm một chút."
"Dạ." Trợ lý nhỏ gật đầu.
Tô Yểm Tinh đi lên tầng cao nhất của tòa nhà, là một trong những nghệ sĩ hàng đầu của công ty, cô có văn phòng riêng trên tầng cao nhất, tuy tần suất đến đây không cao nhưng công ty vẫn giữ đãi ngộ này cho cô.
Trong văn phòng, người đại diện của cô, chị Lưu đang ngồi đó, nhíu mày nhìn chồng tài liệu. Thấy cô đến, chị ấy chỉ chào ngắn gọn: "Tự tìm một chỗ ngồi, chờ chị đọc xong nhé."
Tô Yểm Tinh bổ nhào lên ghế sofa, nhắm mắt dưỡng thần, không hiểu sao cô lại thiếp đi, mọi thứ trong mơ mờ mờ ảo ảo, vậy mà cô lại nhớ rõ Lục Dã.
Gương mặt anh còn nét ngây thơ của tuổi trẻ, hai người đang ở trong một căn hộ, anh đè cô lên gương hôn đắm đuối. Cô ở trong ngực anh chỉ ngửi thấy mùi cơ thể nóng bỏng của chàng trai, tim đập thình thịch, máy điều hòa \chạy rì rì, mọi thứ đều có vẻ ẩm ướt thân mật…
Khi tỉnh dậy, Tô Yểm Tinh không khỏi nhắm mắt lại.
Mẹ kiếp!
Chẳng lẽ đã quá lâu rồi cô không yêu nên mới mộng xuân ư, còn cùng với tên chó Lục Dã kia nữa chứ.
Khi bình tĩnh lại, cô nhận ra ngoài trời đã đầy sao, đèn trong phòng đã tắt, chỉ có màn hình TV đang phát ra ánh sáng yếu ớt, chị Lưu đang dựa vào bên kia ghế sofa xem TV.
Trên màn hình lớn, khuôn mặt của Lục Dã hiện lên rõ nét, lông mày cong cong, đôi mắt màu hổ phách phản chiếu ánh đèn đượm vẻ buồn bã.
Đột nhiên Tô Yểm Tinh có cảm giác như thực tế và ảo mộng đan xen, cô chớp chớp mắt mới nhận ra đó là bộ phim truyền hình đầu tiên và duy nhất của Lục Dã kể từ khi anh mới vào nghề, [Chu Lâu Sát].
Đó là bộ phim cô quay với anh năm năm trước.
"Sao lại xem cái này?" Cô hỏi.
Chị Lưu đặt tách cà phê xuống: "Dậy rồi à?"
Tô Yểm Tinh ậm ừ, vẻ mặt hơi xấu hổ: "Sao chị không gọi em dậy?"
"Yên tâm, không chảy nước dãi." Chị Lưu cười.
Tô Yểm Tinh trợn tròn mắt, chị Lưu đứng dậy, sau một tiếng sột soạt, đèn trong phòng được bật sáng.
Chị Lưu ngồi trước mặt cô: "Có hai việc, một tốt một xấu, em muốn nghe cái nào đầu tiên?"
"Xấu." Tô Yểm Tinh thích đặt cái xấu lên đầu, như vậy điều tốt đẹp sẽ tồn tại lâu hơn một chút.
"Tin xấu là, gameshow mà chúng ta nhắm đến lần trước đã bị Tần Lộ Lệ cướp rồi."
Tần Lộ Lệ?
Tô Yểm Tinh cau mày, tân binh vừa ra mắt năm ngoái này đã gắn liền với cái tên "Tiểu Yểm Tinh", bắt chước cô khắp mọi nơi, giống như kẹo dẻo dinh dính phủi mãi không rớt, cuối cùng còn giật luôn cả giải thưởng Kim Khúc, khiến giấc mộng thẳng giải ba năm liên tiếp của Tô Yểm Tinh tan tành mây khói.
Song, Tô Yểm Tinh cũng phải thừa nhận, cục kẹo dẻo này cũng có chút tài năng đấy, cô ta sở hữu chất giọng rất hợp để hát tình ca.
"Phiền phức." Khuôn mặt nhỏ trắng của Tô Yểm Tinh hiếm khi lộ ra vẻ tủi thân: “Còn tin tốt thì sao chị?"
"Tin tốt là có một gameshow mới được giao cho chị, đó là lý do vì sao chị xem bộ phim cổ này." Chị Lưu khom lưng, rút một tập tài liệu dưới bàn cafe: "Em xem đi."
Tô Yểm Tinh nhìn chữ trên tài liệu, bản kế hoạch [We Are Together] phần 2.
Cô cau mày: "Gameshow yêu đương? Từ khi nào em rơi vào tình trạng phải dựa vào show yêu đương để tìm cảm giác tồn tại thế?"
Chị Lưu nhướn mày: "Đây là vấn đề tìm cảm giác tồn tại sao? Chị vừa gọi điện cho đạo diễn Thái, lần này em không thu âm được đúng không?"
Tô Yểm Tinh không trả lời, chị Lưu dẫn dắt cô đã lâu, biết người này thoạt nhìn dịu dàng nhưng tính tình hơi nóng nảy: "Đạo diễn Thái cho chị một gợi ý, ông ấy nói em nên yêu đương."
"Tinh Tinh." Chị Lưu nhẹ giọng: "Con đường trước đây của em rất tốt, nhưng ca sĩ cũng giống như mạ non, không chỉ cần tiếp thu ánh mặt trời mà còn phải đón nhận mưa gió mới có thể phát triển tốt. Để đi được lâu dài, em phải học được cách hát những bản tình ca bằng mọi giá, nếu không lần này em đã không tìm gặp đạo diễn Thái rồi đúng chứ?"
Chị ấy dịu dàng nhìn cô.
Tô Yểm Tinh gật đầu, lúc sau lại lắc đầu: "Vậy cũng không cần đến gameshow để tìm bạn trai."
"Em bận rộn như vậy, sao có thời gian để hẹn hò?" Chị Lưu vừa rồi còn dịu dàng như nước bỗng trợn tròn mắt: "Lên gameshow yêu đương mô phỏng, có trai đẹp bầu bạn, lại còn được trả phí, nếu không phải tổ chương trình chướng mắt thì chị đã tự mình ứng cử rồi."
Tô Yểm Tinh đột nhiên thấy có chút ổn.
"Mấu chốt là chị nhận được một tin tức, em có biết vì sao chị lại đi xem cái phim này không?" Chị Lưu thừa nước đục thả câu.
Tô Yểm Tinh: "Muốn mở rộng… Con đường cho nghệ sĩ yêu dấu của chị?"
"Kỹ năng diễn xuất tệ hại của em thì có thể mở rộng đến mức nào?" Chị Lưu cười: “Năm đó nếu không nhờ Lục Dã dẫn dắt, em có thể nhập vai thật như vậy à? Bộ phim này có thể nổi tiếng không? Ấy, nhớ lại fan CP của hai đứa khi đó đuổi kịp cả CP quốc dân, sau nhiều năm vẫn duy trì tần suất theo dõi cao như vậy..."
"Nói, vào, chuyện, chính, đi."
"Lục Dã cũng tham gia chương trình giờ đang có rất nhiều người chầu chực miếng bánh thơm này nếu không phải trước đây hai người cùng quay bộ phim thì chị đã không cướp được chỗ rồi sao em có tham gia không?" Chị Lưu nói liền tù tì một hơi.
Hiện tại Lục Dã là đỉnh lưu của giới giải trí, vừa có lưu lượng vừa có thực tích, diễn viên tuyến 18 nào đó chụp được ảnh với anh, dùng tấm ảnh bịa ra một câu chuyện cũng có thể nổi tiếng được, huống hồ là cùng anh quay gameshow tình yêu, nổi tiếng là điều chắc chắn.
Tuy Tô Yểm Tinh nổi nhưng không nổi đến mức đó, xét về số lượng người hâm mộ, Tô Yểm Tinh chỉ có mười lăm triệu còn Lục Dã đã hơn một trăm triệu rồi.
Mà giờ chiếc bánh lớn này rơi vào tay Tô Yểm Tinh, cô ngây người mãi không trả lời, chị Lưu lại bổ sung thêm một câu: "Nếu em không tham gia, có lẽ Tần Lộ Lệ sẽ tham gia."
Tô Yểm Tinh lập tức tỉnh táo trở lại: "Em tham gia."
Chết cũng không cho cục kẹo dẻo kia chiếm của hời.