Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Tô Yểm Tinh nói xong, trong lòng có chút hối hận.
Chị Lưu không để cô đổi ý, lập tức liên hệ với tổ chương trình chốt thời gian ký hợp đồng.
"Được rồi." Chị ấy vừa gọi điện vừa vẫy tay: "Không còn chuyện của em nữa, về trước đi."
"Chị gọi em tới đây chỉ vì cái này?"
"Không phải vì cái này thì vì cái gì?" Chị Lưu không hề khách sáo chút nào, nhìn cô chằm chằm: "Được rồi, còn muốn ăn vạ chị à? Mau về đắp mặt nạ, đi ngủ sớm, ngày mai còn phải quay quảng cáo đấy."
Tô Yểm Tinh bị chị Lưu đuổi đi rất hậm hực, lại thấy một cái di động khác của chị ấy reo lên, cô không muốn làm phiền nên đành mở cửa đi ra ngoài.
Trời về đêm, trong văn phòng trống rỗng, trợ lý nhỏ đang ngồi trên chiếc ghế dài trên hành lang, gõ điện thoại với khí thế như đang giết kẻ thù giết cha.
"Em đang làm gì vậy, Tiểu An, ai chọc em à?"
Tô Yểm Tinh đi tới, trợ lý nhỏ nhìn lên với khuôn mặt đẫm sát khí: "Còn không phải Tần… Ơ, chị Tinh."
Cô ấy vội vàng đứng dậy, lúc này Tô Yểm Tinh nhìn thấy trên màn hình điện thoại của cô ấy là một mẩu tin tức.
Ảnh đi kèm là bức ảnh đoạt giải năm ngoái của Tần Lộ Lệ, cô ta mặc chiếc váy dài chiết eo màu đen của Prada, cầm cúp Kim Khúc cúi chào khán giả. Chiếc cúp vàng và phong cách trang điểm theo kiểu heavy metal trên gương mặt cô ta mang đến cho người khác cảm giác vừa kỳ lạ vừa hài hòa.
Bên dưới bức ảnh là một dòng chữ:
[Tần Lộ Lệ phủ nhận danh hiệu "Tiểu Yểm Tinh", bày tỏ Tô Yểm Tinh là đàn chị mà cô rất kính trọng trong giới, lần này người thắng giải là cô chứ không phải đàn chị chứng tỏ lĩnh vực âm nhạc không nhìn lai lịch và trải nghiệm mà chỉ xem thực lực. Cô cũng cho biết, giải Kim Khúc năm nay, cô vẫn sẽ cố gắng hết sức, không vì áp lực mà bỏ cuộc.]
"Chị Tinh, chị xem cô ta quá đáng chết mất!" Trợ lý nhỏ nói: "Rõ ràng từ khi ra mắt, cô ta đã kéo tên của chị vào để PR cho bản thân, gì mà Tiểu Yểm Tinh, gì mà ngôi sao mới nổi trong giới âm nhạc, bây giờ nhận được giải thưởng lại bắt đầu chối đây đẩy, dẫm lên chị tự nâng mình lên, chê thực lực của chị không bằng cô ta, còn ám chỉ chị cậy già lên mặt chèn ép cô ta..."
Trợ lý không vui, hừ một tiếng: "Rõ ràng lớn tuổi hơn chị, đã là tre già rồi còn muốn làm măng non..."
Vốn Tô Yểm Tinh có chút không vui, nhưng nghe gì trợ lý nhỏ chửi bới một trận xong, cô bỗng bật cười: "Em đó, miệng của em cũng độc ghê."
"Em chỉ nói sự thật thôi." Trợ lý nhỏ bĩu môi: "Còn nữa, chị Tinh, chị không biết đâu, cô ta cọ nhiệt với chị còn chưa tính, bây giờ lại nhắm vào anh Lục..."
Tô Yểm Tinh nhấp vào hotsearch trên Weibo, lúc này mới phát hiện, Tần Lộ Lệ bấm like Weibo của Lục Dã xong bỏ like ngay lập tức.
Một lát sau cô ta đăng thông báo thanh minh chỉ là trượt tay, bày tỏ bản thân là fan của Lục Dã, chờ mong có ngày được được hợp tác với anh.
Cùng lúc đó, một vài tài khoản marketing bỗng nhiên ló đầu lên, giấu giấu diếm diếm thả ra vài tin tức thật giả.
[Tin ngầm từ bạn bè trong giới, nghe nói ảnh đế sắp tham gia gameshow yêu đương, khách mời là Tần Lộ Lệ.]
Vì liên quan đến Lục Dã, chủ đề này vừa tung ra đã nổi.
Phải biết rằng, độ nổi tiếng của Lục Dã hiện tại đang ở cấp quốc dân.
Trong sáu năm kể từ khi anh tiến vào giới giải trí, mỗi năm đều cho ra hai bộ phim điện ảnh, đều đoạt giải, rất ít người ở Trung Quốc chưa từng xem phim của anh.
Chỉ có một từ dành cho kỹ năng diễn xuất của anh: "Linh."
Giống như linh hồn của nhân vật trong phim đã thoát ra khỏi cơ thể bám vào anh, anh có thể đóng vai một tên côn đồ lang thang phố phường, cũng có thể đóng vai thiếu gia quý tộc cao quý kiêu ngạo, có thể vào vai một nhà thơ lãng mạn đến chết, cũng có thể diễn một vị tướng quân xông pha chiến trường…
Không có vai nào là anh không diễn được, cũng chẳng có nhân vật nào anh diễn không ra.
Với một diễn viên được ông trời ưu đãi như vậy, có chút tùy hứng là chuyện bình thường.
Lục Dã lười có tiếng.
Fan của anh suốt ngày gào khóc trên Weibo, thúc giục "anh trai đăng blog nhiều hơn", nhưng hết lần này đến lần khác ai kia chỉ có hứng nhúc nhích mấy ngón tay quý báu mỗi khi đi tuyên truyền cho phim ảnh, ngày thường trốn biệt tăm đến mức chỉ cần đăng đại cái gì đó cũng có thể lên hot search ngay lập tức
[Dưa thúi! Ảnh đế Lục tham gia gameshow yêu đương? Excuse me? Thôi nào, anh nhà đến quảng bá gameshow còn không thèm phối hợp kia kìa.]
[“Tần cọ cọ” cọ hay thật đấy.]
[Nhưng nhiều chi tiết như vậy, nghe cũng hơi thật, để xem thế nào...]
Cùng với fan Tần, fan Lục, ngày càng có nhiều người qua đường tham gia thảo luận, chủ đề lập tức bùng nổ.
#Lục Dã tham gia gameshow tình yêu#, #Tần Lộ Lệ Lục Dã#, #Tần Lộ Lệ hủy like# ngay lập tức nhảy lên top ba hotsearch, kèm theo sau là chữ “bạo”.
Thậm chí còn dẫn trước cái hotsearch #Tần Lộ Lệ Tô Yểm Tinh# mười xếp hạng.
"Da mặt dày thật." Tô Yểm Tinh kinh ngạc, chỉ là tin đồn chưa được kiểm chứng thôi mà đã thế rồi.
Trợ lý nhỏ không nghe rõ: "Chị Tinh, chị đang nói gì vậy?"
"Không có gì."
Tô Yểm Tinh trả lại điện thoại cho cô ấy, thấy trợ lý nhỏ vẫn còn tức giận, không khỏi buồn cười.
"Đi thôi, về nhà."
Cô vừa nói vừa đi về phía trước.
Đôi chân thon thả thẳng tắp bọc trong chiếc quần thể thao màu xám, giày thể thao trắng tinh giẫm lên nền gạch tráng men, toát lên vẻ đầy sức sống của tuổi trẻ.
Trợ lý nhỏ dừng lại một chút rồi bắt kịp: "Chị Tinh, chị có biết một số tin tức nội bộ không?"
Cô bé lải nhải liên hồi: "Chị không biết đâu, fan của anh Lục tranh cãi khắp mọi nơi… Sao anh Lục có thể tham gia gameshow tình yêu được chứ, bình thường anh ấy đâu có nhận gameshow, thế nhưng bên phía studio của anh Lục cũng không xuất hiện bác bỏ tin đồn, lẽ nào là sự thật, nhưng tại sao lại là với Tần Lộ Lệ? Hai người đứng chung khác gì mẹ với con trai…”
Tô Yểm Tinh dừng chân: "Tiểu An này."
Trợ lý nhỏ: "Dạ?"
Ngón trỏ của Tô Yểm Tinh chạm vào môi cô bé: "Suỵt".
Cô cười, đôi mắt như chứa đầy ánh sao rực rỡ.
Trợ lý nhỏ ngơ ngác, quên bẵng câu hỏi vừa rồi, "dạ" hai tiếng rồi chạy lon ton theo cô.
"Chị Tinh ới, chờ em với!"
***
Tô Yểm Tinh lại lên xe.
Thân xe màu đen hoà vào dòng xe cộ một cách nhẹ nhàng, dọc theo đường Lý Kinh, lái xe đến Vịnh Thanh Sơn.
Khi đến đèn giao thông, xe bảo mẫu dừng lại. Đèn đường chiếu qua gương cửa sổ, Tô Yểm Tinh ngẩng đầu, nhìn thấy ánh sáng trên bảng đèn trước bến xe buýt cách đó không xa. Lục Dã đút tay vào túi, nhướng mắt nhìn cô, pháo hoa khắp thành phố như rót vào đôi mắt của anh, có một sự dịu dàng vượt thời gian.
Tô Yểm Tinh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đó, đột nhiên nhớ đến lần đầu tiên gặp Lục Dã.
Đó là vào một kỳ nghỉ hè.
Cô vừa hoàn thành kỳ thi tuyển sinh đại học, cãi nhau với Thẩm Ngạn sau đó chạy tới nhà em họ.
Em họ đang học, vì vậy cô giúp mợ mang dĩa trái cây vào, vừa mở cửa đã thấy Lục Dã ngồi trước cửa sổ.
Mặt trời mùa hè nóng bỏng chiếu qua những chiếc lá xanh, rơi xuống chiếc áo sơmi trắng của chàng trai, phản chiếu một ánh sáng dịu nhẹ.
Đó là lần đầu tiên Tô Yểm Tinh nhìn thấy một người đẹp như thế ngoài đời. Như Apollo, vị thần cai quản ánh sáng trong thần thoại Hy Lạp, như hoa thuỷ tiên trong dòng nước, mọi hình ảnh đẹp đẽ liền hiện lên trong tâm trí cô.
Ánh nắng quyến luyến lượn lờ xung quanh anh. Dường như nghe thấy tiếng động, chàng trai ngẩng đầu lên, đầu tiên anh sửng sốt, sau đó anh mỉm cười với cô.
Thế là, nắng cũng rơi vào mắt anh, đồng tử nông hơn người thường đột nhiên lấp lánh như bầu trời sao.
Lúc đó Tô Yểm Tinh nghe thấy tiếng pháo hoa nổ trong lòng, lần đầu tiên cô biết, trên đời này quả thật có cái gọi là yêu từ cái nhìn đầu tiên.
Sau đó cô biết đôi mắt đó của Lục Dã là mắt hoa đào, một nụ cười làm lay động tâm trí.
....
Đèn đỏ chuyển sang xanh, Tô Yểm Tinh thu lại suy nghĩ của mình, không nhìn vào biển hiệu đó nữa.
Xe bảo mẫu rời khỏi ngã tư, chung cư Tô Yểm Tinh đang sống gần Vịnh Thanh Sơn, bất động sản cao cấp mới phát triển.
Chi phí bất động sản cao, nhưng điều kiện an ninh cực kỳ tốt, cô thích an toàn nên đã mua một căn hộ hai trăm mét vuông, khi không có gì để làm cô rất thường đến đây.
Xe bảo mẫu chạy xuống tầng dưới, Tô Yểm Tinh xuống xe. Trợ lý nhỏ và tài xế trở tay không kịp, chia thành hai nhóm dưới lầu.
Tô Yểm Tinh xách túi đi thang máy.
Tầng hai mươi sáu.
Sau khi mở khoá vân tay, một tiếng "ding" cánh cửa mở ra, Tô Yểm Tinh còn chưa kịp đứng vững thì đã bị một thân thể mềm nhũn vồ lấy, cái đầu to nóng hổi của nó cứ vùi vào vòng tay cô, khiến cô ngứa ngáy không thôi.
Cô cười, "Được rồi, được rồi, đại thúc à, Lục đại thúc, dừng, dừng lại đi!"
"Để tao đứng yên một chút!"
Lục đại gia không dừng lại, hai chân trước kéo người cô, nếu không phải vì Tô Yểm Tinh quanh năm ở phòng gym, chỉ sợ cô sẽ bị tình yêu to lớn này đè bẹp ngay tại chỗ.
Cô mỉm cười sờ đầu của Lục đại thúc, "Được rồi, lùi lại đi."
Cô làm một động tác lùi lại.
Lục đại gia lùi lại một bước, ngồi xổm bằng hai chân trước, dùng đôi mắt đen láy nhìn cô.
"Không sờ đâu, đừng hòng cám dỗ tao."
Có lẽ là nhớ tới chủ cũ của nó nên Tô Yểm Tinh không muốn sờ. Đúng vậy, Lục đại thúc là chó của Lục Dã.
Nói chính xác hơn thì nó là con chó do cả hai cùng nuôi, ngoài ra còn có một con chó bông, Lục Dã đặt tên nó là Tô công chúa.
Sau này họ chia tay, hai chú chó này cũng chia tay.
Cô thích những thứ to lớn nên đã chọn Lục đại thúc ngu ngốc này, Lục Dã thích những thứ bé nhỏ nên đã chọn công chúa nhõng nhẽo.
Nghe có vẻ buồn cười nhưng nó không buồn cười tí nào, cô vẫn nhớ cảm giác của mình khi nhìn thấy chiếc tổ trống rỗng bên cạnh Lục đại thúc.
Chỉ có Lục đại thúc này, hôm nay không quen nhưng hôm sau lại vui vẻ đi đến bên cô. Lục đại thúc không biết gì về sự oán giận của Tô Yểm Tinh, vẫn đang cố gắng đặt cái tai vểnh mềm mại của nó vào tay cô.
Tô Yểm Tinh bắt gặp ánh mắt của nó, được rồi, một con chó thì có lỗi gì, cô vuốt vuốt tai nó.
"Đại thúc, vào nhà thôi."
Tô Yểm Tinh đổi giày, cô bước vào nhà, Lục đại thúc hào hứng theo sau. Khi cô bước vào, đèn được bật sáng, căn phòng ngập tràn ánh sáng dịu nhẹ, máy xông tinh dầu được bật lên, những tấm rèm màu xanh được dịch chuyển sang một bên, ánh trăng chiếu rọi khắp nơi.
Tô Yểm Tinh đi đến phòng khách rót cho mình một cốc nước, trên bàn ăn có một mảnh giấy, là của người giúp việc: "Tô tiểu thư, tôi không biết khi nào cô sẽ trở lại, bữa tối để trong tủ lạnh."
Tô Yểm Tinh chà sát tờ giấy ném nó vào thùng rác, đi đến tủ lạnh lấy bữa tối ra. Nói là bữa tối, thật ra chỉ là một nắm cơm gạo lức, một đĩa salad rau củ, vài lát ức gà luộc. Tô Yểm Tinh đã quen với kiểu ăn tối này.
Các nghệ sĩ cần phải ăn ảnh, lượng thức ăn của họ khắt khe hơn người bình thường rất nhiều, không thể ăn thức ăn quá nhiều dầu và muối.
Tô Yểm Tinh thích đẹp, đương nhiên cô sẽ không thích gương mặt của mình trở nên phù nề trong máy ảnh, vì vậy cô luôn giữ chế độ ăn kiêng nghiêm ngặt, không qua loa.
Sau một bữa ăn vô vị, Tô Yểm Tinh chất bát đũa vào bồn, ngày mai dì giúp việc sẽ rửa. Sau đó cô lê dép vào phòng tắm, tắm rửa. Ra khỏi bồn tắm, cô mặc áo choàng ngồi trên ghế sofa.
Ánh Trăng của Claude Debussy phát ra từ loa, Tô Yểm Tinh nhắm mắt lại, những suy nghĩ rối loạn trong đầu dần dần trở nên rõ ràng.
Lục đại gia nằm cuộn tròn dưới chân cô, cô thở dài: "Đây mới là cuộc sống."
Nhưng người nào đó lại không muốn cô sống yên, một lúc sau, điện thoại rung lên, Tô Yểm Tinh mở mắt ra.
Cô lấy điện thoại, nhìn thấy một tin nhắn Wechat từ người bạn thân nhất của cô, Trình Mạt.
[Thật ra là một bông hoa nhài: Mẹ kiếp, Tiểu Tinh Tinh, họ Tần kia lại là đối tượng yêu thầm của anh Dã ư? Là thật hay giả?]
Đối tượng yêu thầm?
Tô Yểm Tinh cau mày.
Nghĩ đến gì đó, cô bấm vào Weibo. Sau một thời gian ngắn lên men, tin tức về mối quan hệ đối tác của Lục Dã và Tần Lộ Lệ đã tăng lên, ngay cả tên CP cũng đã được chọn, thậm chí có những cư dân mạng siêu nhiên đã nhặt được tin Lục Dã và Tần Lộ Lệ lúc trước đã từng cùng dẫn chương trình cho một bữa tiệc mừng năm mới.
[Theo nguồn đáng tin cậy, Tần Lộ Lệ lớn hơn Lục Dã ba tuổi, cả hai từng cùng nhau dẫn chương trình cho một bữa tiệc mừng năm mới ở Thanh Bắc.]
Kèm theo là một bức ảnh nhóm của bữa tiệc. Trong nháy mắt có thể nhìn thấy Lục Dã trong bức ảnh, khuôn mặt lạnh lùng, cao gầy đẹp trai.
Đứng cạnh anh là Tần Lộ Lệ, tóc đen váy đen, ngoài ra còn có một bông hồng trên thắt lưng.
[Bắt gặp một anh Lục yên tĩnh.]
[Cho nên, Tần Lộ Lệ tốt nghiệp ở Thanh Bắc, còn Lục Dã lại là cựu sinh viên?]
[Không có khả năng? Nếu đó là sự thật thì tấm ảnh này đã được tung ra, sao có thể giấu đến giờ?]
[Thông tin nội bộ, Lục Dã học khoa tài chính của Thanh Bắc, là át chủ bài của khoa tài chính, còn Tần Lộ đến từ khoa nghệ thuật, được cộng thêm điểm mới đậu.]
[Đỉnh thế! Một kẻ học dốt như tôi dù có thêm một số 0 vào điểm thi cũng không thể nào bước qua được cửa Thanh Bắc.]
[Không, điều tôi quan tâm là ảnh nhóm, váy đen, tóc đen, hoa hồng...có ai thấy quen không?]
[Móe nó. Da gà tôi nổi lên hết rồi, tôi thấy rồi...]
Ai đó đã đăng một mẩu giấy bên dưới bình luận, trên mẩu giấy có viết một loạt chữ bằng bút máy, nét chữ mạnh mẽ mảnh khảnh:
[.....
Lần đầu tiên tàn sát
Giai điệu ngọt ngào của em
Xảo quyệt với những lời nói dối và nụ hôn
Ta ôm nhau trong đống đổ nát
Khiến cho hoang vu sinh ra hoa hồng
Ốc đảo mọc lên từ đất cháy
....
Tình yêu cháy trong ngọn lửa
Tóc đen giết chết cái ác
Váy đen tạo ra cái ác
Khao khát như một vùng hoang dã cuồng nhiệt
Tôi quỳ xuống
Run rẩy hôn nơi đã sinh ra hoa hồng
Con chim sơn ca đẫm máu đang hót
Chết vào buổi bình minh của tình yêu
.....]*
*Đoạn này edit còn nhiều thiếu sót, mong các bạn bỏ qua.
Cả đoạn giống như một bài thơ hoặc một bài hát sao chép từ đâu đó, nhưng điều đáng chú ý là bức tranh được vẽ bằng bút ở góc giấy.
Tóc đen váy đen, một hoa hồng nở rộ. Không có nét mặt mà chỉ có vài nét thấm đẫm cảm xúc của người hoạ sĩ.
Khi mảnh giấy này được xuất hiện, nó vẫn còn ở Thanh Bắc, họ nói nó bị rơi từ cuốn sách của Lục Dã khi anh đang học môn lịch sử văn học phương Tây, sau đó người nhặt được đã đăng lên web của trường học, sau đó lan truyền trên Internet.
Sau đó, mọi người biết được:
Trong tim ảnh đế Lục Dã yêu thầm một cô gái.
Vì người con gái ấy, chàng trai nổi tiếng lười biếng trong mọi việc trừ việc quay phim đã sao chép một bài thơ và bí mật vẽ một bức tranh về cô ấy.
Ánh mắt Tô Yểm Tinh rơi vào tờ giấy, cô biết đây không phải là bài thơ Lục Dã sao chép, Lục Dã có thể viết nhạc, bài hát đầu tiên mà cô phát hành, là do Lục Dã sáng tác. Bài hát này cũng được viết bởi Lục Dã.
Khi mảnh giấy này xuất hiện, cô và Lục Dã đã chia tay, nhưng vì chuyện này mà cô còn đặc biệt lôi anh ra khỏi danh sách đen, hung dữ trách mắng anh không ngừng.
Mắng anh đứng núi này trông núi nọ, có lẽ Lục Dã có chút cắn rứt lương tâm nên không cãi lại, Tô Yểm Tinh chửi xong liền thấy thoải mái, dứt khoát chặn anh luôn.
Nhưng...Tần Lộ Lệ là người Lục Dã yêu thầm? Cô không tin điều đó.
Tô Yểm Tinh kéo hồn về, nhưng mọi người về cơ bản đã tin. Có bình luận đã nằm ngoài tầm kiểm soát và nhắc đến cô.
Fan của cô và fan của Tần Lộ Lệ đang cãi nhau ở phía dưới.
[Cho nên, Tần Lộ Lệ của tôi thật sự là đối tượng yêu thầm của ảnh đế? Đúng là gió tầng nào gặp mây tầng đó, không như ai đó.]
[Thảo nào ảnh đế không tham gia các chương trình giải trí mà lại chịu tham gia gameshow tình yêu, hóa ra là vì crush.]
[Mọi thứ còn tuỳ thuộc vào thông báo bên phía phòng làm việc của Lục Dã, từ chối đăng lại, từ chối ràng buộc.]
[Từ chối các tin tức mẹ-con.]
[Phụt, lầu trên quá độc.]
[Khuôn mặt Tần Lộ Lệ lớn như cái chậu, nếu tôi cũng mặc váy đen có hoa hồng thì chẳng lẽ nói tôi là đối tượng yêu thầm của ảnh để sao? Bình thường không soi gương à?]
[Hmmm nói cũng hợp lý, trong giới giải trí, nếu như có khuôn mặt có thể sánh đôi với ảnh đế, chỉ có Tô Yểm Tinh, phải không?]
[Bà có nghĩ Tô Yểm Tinh là đối tượng yêu thầm đó không?]
[Ai không biết idol của mấy người và ảnh đế không hợp nhau, nhìn nhau bằng nửa con mắt, miếng bánh lớn này có rơi xuống thì cũng rơi trúng Tần Lộ Lệ, không thể nào rơi trúng Tô Yểm Tinh.]
Khi mọi người đang tranh cãi, Tần Lộ đăng một Weibo.
[Tần Lộ Lệ phải làm việc chăm chỉ V: Cảm ơn vì đã mời tôi. @We Are Together V. ]
Kèm theo đó là chuyển tiếp một status quảng cáo vừa được đăng bởi chương trình.
Lúc này, toàn mạng bùng nổ.
[Thông báo! Thông báo chính thức! Tần nhà ta thật đáng tự hào!]
[Chết tiệt…thật sự tham gia gameshow tình yêu sao? Đối tượng yêu thầm của ảnh đế….]