Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Xe dừng trước cổng biệt thự.
Đoàn người lần lượt bước xuống.
Vì mỗi người có chi phí 100 tệ nên khi xuống xe ai cũng xách theo một chiếc túi mua sắm to màu đỏ, nhìn từ xa không giống người nổi tiếng mà giống người làm công vác chiếc túi to vào thành phố.
[ Hahaha tôi chứng minh rồi! Đây không phải là một gameshow hẹn hò, đây là một kịch hài! ]
[ May mắn, thầy Lục của tôi cao, chân dài, hạc giữa bầy gà, nếu không ...]
[ Gà? Bạn nói ai là gà đó? ]
[ Xuân Xuân, nhìn cái mũ gà nhỏ trên đầu anh ấy đi, đó là do ông chủ nhỏ tặng, diễn viên hài đội nó thật. ]
Lỗ tai Sầm Xuân hơi nóng, cảm thấy có người nói xấu sau lưng mình, vì vậy lập tức nhìn xung quanh.
[ Xuân Xuân, đừng nhìn nữa, anh không thể nhìn thấy đâu. ]
[ Là fan mẹ đang gọi~]
Bên này Lâm Nghiêu đã chuyển đến bên cạnh Tô Yểm Tinh: “Tinh Tinh, trong các món ăn này có thể sẽ có nhiều món bị trùng."
Tô Yểm Tinh nói “Ừm.’’
Siêu thị nhỏ không có nhiều đồ.
Đạo diễn đã chọn một nơi không phổ biến như vậy, có lẽ là vì vấn đề an ninh, ít người hơn nên sẽ ít người nhận ra họ hơn, chuyện bất trắc sẽ giảm thiểu.
Nhưng điều này cũng dẫn đến việc có rất ít lựa chọn.
Lâm Nghiêu giơ tay: “Đạo diễn! Nếu tôi mua nhiều quá thì sao?"
“Không có sao, dù gì cũng chỉ mình cô ăn.” Cuối cùng đạo diễn Thôi hét lớn qua loa.
Sau đó mọi người bàn bạc để đồ vào bếp trước, sắp xếp, xem bao nhiêu ký, món nào nên để trong tủ lạnh thì cho vào tủ lạnh, món nào không để trong tủ lạnh thì ăn trước.
Một nhóm người xách túi đi vào trong.
Tô Yểm Tinh cũng xách túi vào trong.
Ôn Gia đi tới, trong gameshow hẹn hò này anh ấy cũng không nổi bật lắm, phần lớn thời gian anh ấy chỉ lẳng lặng quan sát. Khi thấy Tô Yểm Tinh xách đồ thì liền nói: "Cô Tô, để tôi làm."
Tô Yểm Tinh vẫn còn khó chịu với câu "tối nay ăn gì", nhưng khi nghe thấy giọng nói của Ôn Gia, cô đột nhiên có suy nghĩ khác.
Nói chuyện yêu đương.
Cũng không tệ.
Nghĩ rồi cô cười với anh ấy: “Thầy Ôn, là anh à.”
Cô cười với Ôn Gia khiến khuôn mặt trắng nõn của anh ấy đột nhiên ửng hồng, hai mắt ngấn nước, gãi sau đầu: "A, đúng rồi, là tôi.”
Anh ấy đi tới nhận lấy chiếc túi trong tay Tô Yểm Tinh, Tô Yểm Tinh cũng không từ chối, chỉ cười nói: "Được, cảm ơn thầy Ôn."
Giọng nói ấm áp mềm mại lọt vào tai Ôn Gia, khiến bước chân anh ấy như nhẹ đi vài phần.
Như thể có sức mạnh vô hạn, anh ấy xách hai chiếc túi trên tay sải bước về phía trước .
Tô Yểm Tinh không còn gì để cầm.
Lúc bước vào, Lục Dã bước đôi chân dài chậm rãi đi ngang qua cô, giọng của anh có chút bất cẩn: "Cô Tô chọn được con mồi nhanh vậy à?"
“Ừm, đúng đấy”
Hai tay vắt chéo sau lưng, Tô Yểm Tinh chậm rãi cười nói: "Đúng là thầy Lục rất hiểu tôi.”
Cô nói tiếp: “Nói thế nào, tôi cũng là đại tiểu thư.”
Lục Dã đáp, trong giọng nói mang theo một tia ý cười, sau khi đi ngang qua cô, không quay đầu lại vẫy tay: “Vậy chúc cô Tô.’’
“Khách sáo rồi.”
Tô Yểm Tinh nói xong, nụ cười trên mặt liền biến mất.
Lúc này, Tần Lộ Lệ cũng cầm túi rau đi qua cô, nhỏ giọng nói: "Cô Tô, cô đắc ý lắm đúng không, lần này cô thắng rồi."
Tô Yểm Tinh: ???
Cô sửng sốt, quay đầu nhìn Tần Lộ Lệ, thấy vẻ mặt cô ta bình tĩnh nhìn về phía trước, như thể lời nói đó không phải phát ra từ miệng cô ta.
Nhưng Tô Yểm Tinh chắc chắn rằng mình không nghe nhầm.
Một ca sĩ giỏi phải có một đôi tai nhạy cảm, có thể xác định các nốt nhỏ khác nhau, có thể xác định các âm giai khác nhau của cùng một nốt, chưa kể đến giọng nói khàn khàn rõ ràng của Tần Lộ Lệ.
Vì thế, Tô Yểm Tinh cũng nghe được giọng điệu kỳ quái kia.
Cô nhìn Tần Lộ Lệ, nhưng cô không hạ giọng mà chỉ mỉm cười với cô ta.
Đang là giữa trưa, bầu trời sáng sủa.
Một tia nắng rơi xuống trên má Tô Yểm Tinh, nụ cười của cô quá xán lạn rực rỡ, cô dịu giọng nói: "Không có gì, cô Tần, cảm ơn lời chúc mừng của cô."
“Tôi cũng không hy vọng mình có thể giành được vị trí đầu tiên.”
Tần Lộ Lệ vô thức nhắm mắt lại, chỉ cảm thấy rằng cô gái trước mặt mình quá rực rỡ, như thể cô được sinh ra trong ánh sáng mặt trời.
Khiến cô ta nhớ đến hình ảnh mình trông thấy trong khuôn viên trường xanh mướt..
Cô vô tư đứng bên cạnh người đàn ông đó, mỉm cười như một thiên thần, không bao giờ bị phiền não vây quanh quấy rối, khiến…người ta muốn phá hủy.
Nghĩ đến điều đó, Tần Lộ Lệ mỉm cười: "Cô Tô, vậy lần sau tôi cũng chỉ có thể cố gắng hơn."
Nói xong, cô ta xách đồ, nhanh chân đi vào trong.
Tô Yểm Tinh chắp tay sau lưng, tâm trạng lúc nãy còn miễn cưỡng, không vui vẻ, trong nháy mắt đã cao hứng trở lại..
Tốt.
Nấu một bữa ăn tính là gì.
Kẻ thù không vui.
Cô rất vui.
Về phần Lục Dã…
Trực giác nghĩ tới chuyện không vui, Tô Yểm Tinh cau mày, lập tức bỏ qua chuyện đó.
Ai thèm quan tâm.
Chuông gió vang lên, Tô Yểm Tinh đẩy cửa đi vào.
“Rất nhiều đồ giống nhau.” Lâm Nghiêu đau lòng nói với cô: “Tinh Tinh, tối nay cô nấu món gì?”
Cố Giảo mỉm cười.
Tối hôm qua cùng lên xe buýt, các cô dần dần hiểu nhau hơn, không còn câu nệ như trước, nói thẳng: "Nghiêu Nghiêu, em sai rồi, cô Tô và thầy Lục chỉ có thể luộc trứng, cho nhiều đồ cũng vô dụng."
"Đúng."
Lâm Nghiêu đi tới vỗ vai Tô Yểm Tinh.
Tô Yểm Tinh chán ghét nhìn cô ấy, Lâm Nghiêu vội vàng rút tay lại: "Ồ, tôi xin lỗi, tôi quen rồi, tôi quen rồi."
Cô ấy cười với cô: "Nhưng tôi vẫn muốn nói! Cô Tô, cho dù cô thật sự luộc một nồi trứng, để thể hiện sự ủng hộ của tôi đối với cô, tôi sẽ quấn lấy cô!"
“Tôi cảm ơn." Tô Yểm Tinh trợn tròn mắt.
Lâm Nghiêu chỉ vào cô, vỗ chiếc ghế sofa bên cạnh cười như điên: “Đúng, là dáng vẻ kiêu ngạo này! Chị Cố, chị có thấy cái dáng vẻ này, hôm qua nó đã lên hotsearch, thật buồn cười! Hahahaha..."
Cố Giảo cũng không nhịn được cười.
Nhưng cô ấy không nghĩ nó buồn cười, chỉ cảm thấy nó dễ thương.
Có lẽ là bởi vì ngoại hình của Tô Yểm Tinh khiến người ta không nổi lên được ác cảm, cho dù cô không vui, nhưng với đôi mắt mèo kia, chỉ khiến người ta có cảm giác muốn vuốt tóc mà thôi.
Cô ấy đã chạm vào đầu của Tô Yểm Tinh, khi Tô Yểm Tinh đang bảo vệ búi tóc của mình, cô ấy không nhịn được cười, nói: "Được rồi, cô Tô, bữa tối tôi sẽ giao cho cô và thầy Lục.”
Tô Yểm Tinh: "Ồ."
Vừa nói, cô vừa nhìn Lục Dã đang dựa vào quầy bếp bên kia.
Anh đút một tay vào túi nhìn cô, nhưng trên mặt không có nụ cười nào.
Người này khi không cười thực ra có chút xa cách, bởi vì nét mặt sâu sắc nên có cảm giác không thân thiện.
Lúc này cũng vậy.
Như nhận ra ánh mắt của cô, anh liếc nhìn cô một cái rồi nói với mấy người Cố Giảo: "Hy vọng lúc đó mọi người sẽ không chê tay nghề của cô Tô.”
Tô Yểm Tinh: …
Cô nghiến răng nói: "Thầy, Lục, lúc nói chuyện thì nên tự nhìn lại mình đi."
Các bình luận trên livestream:
[ Hahahaha thầy Lục gọi cô Tô.]
[ Xong rồi, chắc mắt tôi bị mù rồi, tôi lại thấy được cảm giác CP giữa hai người họ. ]
[ Nhưng thầy Lục có vẻ ghét bỏ]
[Các bạn phiền phức quá, cứ gọi nhau là "thầy" "cô" hoài, đây là từ phá cách hay gì hả, các "thầy" "cô" trên mạng? ]
[ Vâng, thầy cô giáo, ở đây chúng tôi thường gọi anh ấy là thầy. ]
Ở bên kia màn hình, Lục Dã chỉ trả lời: "Không thể."
Khuôn mặt của Lâm Nghiêu đỏ bừng, nhìn Tô Yểm Tinh một lúc và Lục Dã đang lười biếng đứng một lúc.
Cố Giảo kéo cổ áo cô ấy: "Còn có đồ ăn chưa chia."
Vì vậy, cả nhóm tiếp tục chia đồ, nào nên để lạnh thì cho vào tủ đông, nhiều quá thì cho vào tủ mát, tủ lạnh lại đầy ắp.
Phần còn lại là tùy thuộc vào đầu bếp tối nay.
***
Bốn giờ chiều.
Tô Yểm Tinh chợp mắt ngủ trưa, thức dậy lúc bốn giờ chiều.
Khi vào bếp, cô thấy Tần Lộ Lệ đã ở đó.
Dựa vào bồn rửa tay, đang nói chuyện câu được câu không với Sầm Xuân bên cạnh, khi nhìn thấy cô, cô ta giơ tay về phía cô: “Cô Tô, đến rồi sao?’’
Tô Yểm Tinh bôi phục mặt dày của người này.
Nhưng cô đã nhìn thấy rất nhiều người như vậy ở chỗ bố mẹ mình nên cũng không thấy quái lạ, vì vậy cô chỉ mỉm cười nói: "Cô Tần.”
Nói xong, cô đi vòng qua.
Sầm Xuân đứng trước tủ lạnh, dường như đang do dự không biết nên chọn chai nước nào, khi nhìn thấy Tô Yểm Tinh, anh ấy cũng chào hỏi: "Cô Tô!”
Tô Yểm Tinh rất ngạc nhiên.
Tại sao lại quay về gọi cô Tô rồi?
Nhưng cô cũng nói theo: “Thầy Sầm.”
Nhà bếp là kiểu nửa mở.
Có một bàn nấu ăn dài, khi Tô Yểm Tinh đi qua, Tần Lộ Lệ không còn cách nào khác là tránh ra, Tô Yểm Tinh thấy cô ta sắp xếp một nửa đồ ăn rồi.
Tô Yểm Tinh: …
Thật xấu hổ.
Cô giả vờ nói: "Cô Tần, tôi làm phiền cô quá."
"Cô Tô khách khí rồi. Đạo diễn Thôi chỉ nói cô và thầy Lục nấu ăn chứ không nói sẽ không cho chúng tôi giúp.’’ Tần Lộ Lệ dường như giải thích, lại cười nói: "Tôi nghĩ, không giúp mà chỉ ăn thì ngại quá, cho nên đến đây lặt và rửa rau."
“Thầy Sầm, cũng nghĩ vậy đúng không?"
Sầm Xuân đang uống được nửa chai nước, suýt nữa thì bị sặc.
Anh ấy vội vàng xua tay: “Tôi không."
"Sao phải làm thêm việc?" Anh ấy thẳng thắn nói: "Lần sau khán giả bỏ cho tôi, tôi sẽ bận thôi".
Livestream đều là [ Hahahahaha ].
[[Đồng chí vương định kéo tôi xuống nước, nhưng tôi chỉ muốn nằm bẹp.jpg]. ]
[ Xuân Xuân anh thật ngu ngốc, quá thẳng thắn rồi. ]
[ Sắc mặt của Tần hoàn toàn thay đổi. ]
[ Thành thật mà nói, tôi ngày càng nghi ngờ về tuyên bố "Tần là bạch nguyệt quang của ảnh đế.’’ ]
[ Các bạn có để ý là Tần đã đi loanh quanh Lục Dã nửa ngày trời, anh ấy chỉ nói tổng cộng ba câu- “Ồ.” “Ừm.” “Ồ.” ]
[ Cười chết đi được, ảnh đế thể hiện rõ thế nào là [xã giao qua loa].jpg. ]
Khi mọi người bàn tán xôn xao, Sầm Xuân chộp lấy một chai nước, bỏ chạy như bị ma đuổi.
Chỉ còn lại Tần Lộ Lệ lúng túng đứng giữa Tô Yểm Tinh và Lục Dã.
Nếu là người khác, chắc chắn sẽ nói vài câu khách sáo chỉ để giữ thể diện cho cô.
Tô Yểm Tinh cũng không thèm để ý, dù sao cũng chỉ là hình thức.
Cô đi vòng qua cô ta, đi về phía bên kia, Lục Dã đang dựa vào quầy bếp khoanh tay nhìn cô: "Tôi có thể làm gì?"
"Chúng ta nói rõ trước," Cô nhìn camera: "Tôi thực sự…’’
Như muốn nhấn mạnh, Tô Yểm Tinh lại nói: “Tôi thật sự chỉ biết luộc trứng."
[ Ý chí muốn sống rất mạnh mẽ. ]
[ Chỉ yêu một Tiểu Tinh Tinh thẳng thắn như vậy! ]
[ Hai người chỉ biết luộc trứng ở bên nhau, buồn cười.jpg ]
Lục Dã đứng thẳng người.
“Đeo tạp dề giúp tôi.” Anh nói: “Tôi không với tới được.”
Tô Yểm Tinh: …
Cô nhìn cánh tay dài của anh.
Không được?
Thật là vớ vẩn.