Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Câu nói này của Lục Dã làm đạo diễn Thôi ở sau màn hình cũng cảm thấy xấu hổ.
Ông ta duỗi thẳng cánh tay mập mạp của mình.
Rất tốt.
Hình như cũng…với không tới nhỉ?
Nhìn đôi tay vừa thon dài vừa mạnh mẽ của Lục Dã ở trên màn hình, đạo diễn Thôi không nhịn được xoa mặt, ông ấy xem tiếp, đạo diễn trẻ tuổi ở bên cạnh quay đầu lại nhìn ông ấy.
Đạo diễn Thôi: “Chuyện gì?”
“Đạo diễn Thôi, cái đó…” Người đạo diễn trẻ tuổi nói: “Ông xem, có phải thầy Lục có ý gì đó… với cô Tô không?”
Đạo diễn Thôi “Hừ” một tiếng: “Thì liên quan gì tới cậu!”
Tay ông ấy đánh vào đầu đối phương: “Lo làm tốt chương trình đi.”
Đạo diễn trẻ lúng túng, lúc quay đầu đi còn không nhịn được mà suy nghĩ, tổng đạo diễn đúng là tổng đạo diễn, trong lúc này lại đứng bất động như núi.
Duy chỉ bỏ quên vết đỏ ửng trên khuôn mặt mập mạp kia của đạo diễn Thôi.
Đạo diễn Thôi đang phấn khích.
Ông ấy có thể tưởng tượng ra được, đoạn clip này cộng với hậu kỳ thêm tiêu đề: [Ma lực tình yêu vây ~ vây ~ váy ~].
Quả nhiên mời thầy Lục đến chương trình này là một việc làm đúng đắn!
Khi đó đưa thư mời cho thầy Lục, ông ấy vốn không mong đợi anh sẽ đồng ý, chỉ muốn để lại tên tuổi mà thôi, ai ngờ vậy mà lại trúng giải độc đắc!
Nhớ đến ngày ông ấy nhận điện thoại suýt nữa còn xem cuộc gọi của đối phương là lừa đảo.
Đạo diễn Thôi cảm thấy may mắn vì lúc đó mình không cúp máy quá nhanh.
Nếu không thì chương trình này sẽ không nổi tiếng như vậy.
Nếu không có thầy Lục, không chỉ chủ đề sẽ giảm sút đi rất nhiều, mà còn những người sau đó như, Tô Yểm Tinh, Ôn Gia, Cố Giảo…
Thì chương trình tình yêu của ông ấy có thể đi đến đâu?
Đặc biệt là CP thầy Lục và Tô Yểm Tinh, đạo diễn Thôi thừa nhận, cho dù ông ấy đã có tuổi nhưng khi nhìn thấy cặp đôi trẻ này thì trong lòng cũng dấy lên một con chim tình yêu.
Không có cách nào.
Quá đẹp đôi rồi.
Nghĩ đến đây, đạo diễn Thôi vội vàng chỉ đạo: “Máy quay số 11, điều chỉnh ống kính xuống một chút, kéo nó quay cận cảnh vào cô Tô.”
Trong màn hình bọn họ có thể nhìn thấy rõ khuôn mặt của Tô Yểm Tinh.
Vầng trán nhẵn nhụi, đôi mắt sáng, ánh mắt lấp lánh…
Vậy mà còn có người chê sao?
Nghe thấy cô lạnh lùng nói: “Xin lỗi thầy Lục, năm năm không gặp, tôi không biết tay anh đã bị tàn phế.”
[Hahahaha tại sao tôi chỉ muốn cười khi nghe thấy giọng điệu thẳng thừng như vậy.]
[Sao lại có cặp đôi trẻ cãi nhau ở đây!]
[Anh Lục tàn phế hahahaha.]
[Từ khi nào cô ta lại thẳng thắng không có lịch sự như thế, cô Tô thật sự xem mình là đại tiểu thư à?]
[Woohoo ~ đại tiểu thư Tô thì làm sao, chỉ cần anh Lục bằng lòng là được rồi, một lũ gà nhảy chua ngoa.]
[Con mắt nào của cô thấy anh Lục bằng lòng thế!]
Bình luận trên livestream nhảy qua nhảy lại.
Trong màn hình Lục Dã chỉ mỉm cười mà không nói gì, anh nhận lấy chiếc tạp dề Tô Yểm Tinh nhét lại, vội vàng mặc vào.
Tô Yểm Tinh liếc anh một cái: “Thầy Lục, bây giờ tay anh khỏe lại rồi sao?”
Lục Dã mỉm cười trả lời: “Hết cách rồi, cô Tô quá hung dữ, tôi không khỏe không được.”
Tô Yểm Tinh: …
Cô hừ một tiếng, tự mình buộc tạp dề.
Trên người cô đeo tạp dề hình hoa, cô mặc một chiếc áo sơ mi tay dài sọc xanh, thắt quanh chiếc eo thon của mình, buộc dây thành một chiếc nơ xinh ở phía sau.
Tô Yểm Tinh còn cầm gương mang theo trên người ra để soi.
Lục Dã cười giễu cợt, lười biếng dựa vào bàn bếp khoanh hai tay trước ngực: “Nhìn cô Tô không giống như đến đây để nấu ăn, mà ngược lại giống như đến đây để biểu diễn hơn.”
“Ồ, vậy anh Lục đến đây để đi catwalk à?”
Tô Yểm Tinh liếc nhìn cơ thể Lục Dã từ trên xuống dưới.
“Xem ra cô Tô cảm thấy tôi rất đẹp trai.” Lục Dã cười nói, hàng lông mày tuấn tú của anh cười lên có cảm giác như trăm hoa đua nở.
Tô Yểm Tinh nhìn đi chỗ khác, trong miệng lẩm bẩm: “Không phải sự đẹp trai của anh Lục được cả thế giới công nhận à?”
Năm đó tiểu công gia Lục anh vừa xuất hiện, trở thành tình nhân đại chúng trong bao nhiêu năm, luôn đứng đầu trong các cuộc bình chọn.
Trên mạng có bao nhiêu cô gái khóc gào thét muốn kết hôn với anh.
Chỉ tiếc là, tiểu công gia Lục không xuống thần đàn, Lục Dã sống rất ẩn dật, ngoại trừ đóng phim ra dường như không có gì lay chuyển được anh.
Sau khi nói vài câu, hai người cũng không nói chuyện với nhau nữa, phòng bếp chìm vào sự im lặng.
Tô Yểm Tinh rửa rau và lặt rau ở bồn rửa bên cạnh, còn Lục Dã thì chế biến thức ăn, trong nhất thời hình ảnh trở nên cực kỳ hài hòa.
[ A, tôi đột nhiên không muốn nói gì. ]
[ Lòng tôi đang rất yên tĩnh. ]
[ A, tiểu Tinh Tinh rửa rau giỏi thật đấy! Đó là lá mà, đừng ngắt nó chứ… được rồi, hình như cô ấy đã kịp phản ứng, cười chết. ]
[ Tuy tay chân của em gái Tinh Tinh vụng về, nhưng em cũng có cố gắng rửa mà. ]
[ Đúng vậy, tôi còn cho rằng cô ấy sẽ than phiền. ]
[ Vậy thì các người không hiểu rõ Tinh Tinh của chúng tôi rồi, mặc dù bây giờ mọi người đều gọi cô ấy là đại tiểu thư, nhưng giang sơn của cô ấy được tạo thành từ từng concert một, hát hết hai mươi tám bài hát trong ba tiếng đồng hồ, hai tháng đã thu phục được hơn nửa Đại Hoa quốc. ]
[ +1 ]
[ Tôi còn nhớ khi album thứ hai phát hành, cô ấy bị sốt cao 38.8 độ nhưng vẫn khăng khăng hát hết toàn bộ ca khúc chủ đề và hai ca khúc mở đầu trên đài Hồ Lam, sau khi xuống sân khấu đã đến thẳng bệnh viện để truyền nước biển. ]
[ Đúng vậy, tuy tính khí Tinh Tinh của chúng tôi bình thường, nhưng nếu cần cô ấy làm gì cô ấy cũng sẽ làm, cũng giống như đáp ứng bạn học Tam Thổ vậy, mặc dù không tình nguyện nhưng Tinh Tinh vẫn sẽ làm~ ]
[ Tôi nhớ đến sự cố kệ bị tách đôi hahaha. ]
[ Em gái ngọt ngào vô địch! ]
Fan Tô Yểm Tinh trên livestream dường như đang nhớ lại những chuyện cũ.
Cứ như vậy, người tức giận cô tham gia gameshow hẹn hò và xào CP với Lục Dã giảm đi rất nhiều.
[ Làm sao đây. ]
[ Đều do mình nuông chiều mà ra. ]
[ Cũng chỉ có thể tiếp tục cưng chiều thôi. ]
Mà một nhóm người khác ở trên livestream chỉ tập trung vào người Lục Dã.
Tay chân anh thon dài, mặc một chiếc tạp dề nhỏ có hoa văn màu xanh lam, vậy mà không thấy khó coi chút nào, cộng thêm cọng tóc bướng bỉnh dựng đứng lên, trái lại còn toát ra một loại đáng yêu hiếm có khác với ngày thường.
… Đặc biệt là khi anh cầm dao làm bếp và cắt nhỏ những củ khoai tây do Tô Yểm Tinh đưa lên thớt, làm cho các cư dân mạng càng thêm kinh ngạc.
[ Dm! Kỹ thuật cắt này của Lục gia được nha, nhanh đến mức tôi chỉ nhìn thấy tàn ảnh, lẽ nào anh ấy thật sự biết nấu ăn sao? ]
[ Tôi nhớ trước đây ảnh đế từng đóng vai sát nhân làm nghề đầu bếp, kỹ thuật cắt ở trong phim cũng rất tốt, lúc đó có rất nhiều người nói anh ấy mời người đóng thế tay, sau đó đạo diễn còn phải đứng ra làm chứng cho anh ấy, khen anh ấy chuyên nghiệp, nói anh ấy có mời một đầu bếp chuyên môn đến nhà để luyện tập. ]
[ !!! ]
[Người ưu tú thì trước sau vẫn ưu tú, nhưng tôi vẫn còn nằm bất cần.]
[Mà tôi vẫn còn nằm bất cần.]
[Mà tôi vẫn còn nằm bất cần.]
…
Mưa bình luận bắt đầu xếp dài thành hàng dài.
Đối với người vừa ưu tú vừa nỗ lực, chắc chắn sẽ không có nhiều người ghét họ.
Hầu hết mọi người đều ngưỡng mộ.
Những người trong phòng khách bên cạnh cũng chú ý đến âm thanh “cạch cạch cạch” liên tục va chạm của dao và thớt, Sầm Xuân vươn đầu qua nhìn rồi “wow” lên một tiếng: “Anh Lục cũng không tệ nha! Không giống như chỉ biết luộc trứng gà.”
Lục Dã không quay đầu lại: “Đúng vậy, tôi còn biết chiên trứng nữa.”
Sầm Xuân: …
Sầm Xuân quay đầu về.
Lúc này, Tô Yểm Tinh đã rửa xong kha khá thức ăn, cô đứng dậy.
Ánh mắt của Lục Dã xẹt qua cô, khi Tô Yểm Tinh đang lau tay, không biết từ đâu anh mang ra một ống thuốc mỡ.
Tô Yểm Tinh nhìn anh
“Tay.” Lục Dã cúi đầu ra hiệu.
Lúc này Tô Yểm Tinh mới chú ý đến, lòng bàn tay vì ngâm nước trong thời gian dài mà bị nhăn lại, còn có hơi sưng.
Cô mở miệng, còn chưa kịp nói gì Lục Dã đã đưa tay xoa đầu cô: “Này!”
Tô Yểm Tinh né tránh, trừng mắt nhìn anh.
Lục Dã giống như đã đạt được mục đích liền thu tay lại.
“Tóc tôi rối rồi!” Tô Yểm Tinh thấy có chút tức giận.
Lục Dã nhún vai, tỏ vẻ không liên quan gì đến anh, quay người tiếp tục. Tô Yểm Tinh cầm lấy thuốc mỡ dựa vào thành bồn bôi thuốc.
Da cô nhạy cảm.
Vì dễ bị dị ứng, có một lần đi du lịch cùng Lục Dã, do gặp mưa lớn ở trên núi không kịp về nhà nên phải nghỉ lại nhà dân, đến tối hôm đó, cô đã bị nổi mẩn đỏ và sốt cao.
Sau này, Lục Dã vẫn luôn mang theo thuốc mỡ.
Vì thuốc mỡ này rất có ích với cô, vừa bôi vào liền lập tức có hiệu quả, nhưng đồng thời cũng rất khó mua, thuốc nhập khẩu từ nước ngoài cần phải nhờ người đến bệnh viện mới có thể mua được.
Cô bôi thuốc mỡ mát lạnh lên lòng bàn tay, nhìn vết sưng đang dần mất đi trên ngón tay.
Cô im lặng nhìn Lục Dã.
Làn khói ấm áp đang bao trùm lấy anh.
Trước đây Tô Yểm Tinh rất thích nhìn Lục Dã như vậy, khi đó, anh không còn là cậu thiếu niên có vẻ ngoài quá mức xuất chúng được ông trời ban tặng, mà là một người gợi cảm và dịu dàng có thể ôm vào lòng.
Rất dịu dàng, rất vững chắc.
Từ nhỏ cô đã rất thích cảnh khói lửa như vậy.
Xuất thân của Tô Yểm Tinh rất tốt.
Cuộc sống của người giàu có rất thoải mái, ra vào có tài xế đưa đón, dùng bữa có bảo mẫu, dọn dẹp có người giúp việc.
Muốn ăn sáng uống trà kiểu Quảng Đông thì có thể ngồi máy bay đến đó; muốn thưởng thức hoa anh đào của Nhật Bản thì có thể nhấc chân mà đi, cực quang của Bắc Cực hay là tháp Eiffel của Paris đều có thể…
Nhưng có thể ngồi chung một chỗ, vui vẻ ăn một bữa cơm gia đình như người bình thường với cô lại là một điều vô cùng xa xỉ.
Tài sản khổng lồ dẫn đến sự chia cắt.
Thẩm Nghiên rất yêu cô.
Tô Lê cũng rất yêu cô.
Nhưng bọn họ cũng rất bận, bận xã giao, bận kinh doanh, bên ngoài luôn có những chuyện còn quan trọng hơn cô gấp nghìn gấp vạn lần.
Từ nhỏ cô chỉ ngồi một mình trong căn phòng khách trống rỗng, tự mình ăn hết một bữa ăn.
Vì vậy cô rất thích đến nhà mợ.
Vì nhà mợ luôn có những món ngon, còn có em họ có thể cãi nhau với cô, vừa náo nhiệt vừa viên mãn.
Sau khi ở cùng với Lục Dã, cô cũng chỉ thích sống trong một căn chung cư không quá lớn.
Vì không quá lớn mà bọn họ vùi đầu vào cùng một chỗ, vừa ngẩng đầu là có thể nhìn thấy nhau, bọn họ ở cùng trên một chiếc giường, cùng nhau ăn sáng, cùng nhau ra ngoài lại cùng nhau trở về nhà, khi anh cảm thấy vui sẽ làm cho cô cả một bàn thức ăn ngon.
Mặc dù hành động nấu ăn như vậy đặt ở trên người Lục Dã rất khó tin.
Có lẽ anh nên là Narcissus trên thần đàn.
Narcissus rời khỏi thần đàn bước vào căn hộ nhỏ của cô, giống như một cậu thiếu niên bình thường, biết hôn cô, ôm cô, biết khó chịu vì dục vọng, biết vì tính cách ương ngạnh của cô mà phớt lờ người khác.
Nhưng mà cách phớt lờ người khác của anh cũng chỉ là ngồi trên ghế sô pha trong căn hộ và tức giận cả đêm.
Nếu cô không để ý đến anh, hôm sau anh sẽ nói nặng lời, và tối đó sẽ nấu một món mà cô ghét nhất rồi ăn hết một mình trước mặt cô.
Nhưng nếu nửa chừng cô dỗ dành anh, anh cũng sẽ không giận cô quá lâu.
Khi đó, anh sẽ tựa đầu vào vai cô, có chút ranh mãnh, và một chút vô tội nói: “Tinh Tinh, anh muốn… ”
Có lẽ là vì cảm xúc mãnh liệt, ngược lại sẽ khơi dậy những ham muốn lặp đi lặp lại của con người.
Mỗi lúc như vậy, anh sẽ làm rất lợi hại, còn có chút xấu xa, anh sẽ hành hạ cho đến khi cô khóc ra nước mắt cầu xin anh thì anh mới kết thúc, cứ như đại thiếu gia cuối cùng cũng đã chiếm được tòa thành của cô.
…
Nghĩ lại thì, bọn họ đã từng rất tốt.
Tốt đến mức cho rằng sẽ không bao giờ rời xa.
Nhưng có lẽ mỗi một cặp đôi khi còn tình cảm mặn nồng với nhau đều sẽ cho rằng đối phương là độc nhất vô nhị, không gì có thể thay thế được.
…
Tô Yểm Tinh nhìn bóng lưng của Lục Dã, anh dường như cảm giác được, đột nhiên quay đầu lại nhìn, dưới hàng lông mi dài màu xanh kia, là một đôi mắt lưu luyến như biển sâu.
Tô Yểm Tinh biết, anh nhất định cũng nhớ đến hình ảnh hai người từng ở bên nhau.
Cô bị anh nhìn một bước, tay không tự chủ mà chống vào một bên bồn, cũng không biết đã đụng phải thứ gì, chỉ nghe thấy một tiếng “leng keng leng keng” , có thứ gì đó rơi xuống đất.
Cô vội khom lưng đi nhặt, mới đụng vào, đầu đã bị đập trúng.
Ngẩng đầu lên, lúc này mới phát hiện không biết từ lúc nào Lục Dã cũng khom người xuống nhặt đồ, trán cũng đụng vào cô.
Khoảng cách của hai người quá gần, gần đến mức giống như một giây sau anh có thể hôn cô.
Tô Yểm Tinh lập tức muốn lùi về phía sau, lại nhìn thấy Lục Dã đột nhiên nhướng mày cười với cô, còn không đợi cô kịp hiểu được ý nghĩa của nụ cười đó, anh đã đè một tay khác sau gáy và hôn cô.
“Mở miệng.” Anh nói.