Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Lời này vừa nói ra, Weibo của Tư Phù Khuynh đã bị fans của Lộ Yếm oanh tạc.
“????”
“Rốt cuộc tinh thần của Tư Phù Khuynh cũng bị suy nhược, phát điên rồi?”
“Tôi cười, Tư Phù Khuynh có ai để leo lên?”
“Tư Phù Khuynh, cô là thành viên của một nhóm nhạc nữ, không thể hát không thể nhảy, dựa vào đâu mà làm cố vấn cho chương trình tìm kiếm tài năng nam?”
Chỉ trong vài phút, trên Weibo đã có gần 20.000 bình luận, tất cả đều là những lời mắng chửi.
Tư Phù Thanh liếc nhìn điện thoại đang điên cuồng nhấp nháy, bỏ qua các cuộc gọi của Truyền thông Thiên Lạc, lại gõ thêm một bài đăng lên Weibo.
@Tư Phù Khuynh V: “Trang điểm nữ tính như vậy, không có chút nam tính nào, tôi không có hứng thú với anh trai của các người, mau ôm đi đi, đừng có làm chướng mắt tôi nữa, tung tin đồn một lần nữa thì hẹn gặp nhau tại tòa án.”
Bài đăng này của cô khiến fans hâm mộ tức đỏ mắt.
“Trang điểm nữ tính? Cô có hiểu thế nào là trào lưu không?”
“Tư Phù Khuynh, cô đúng là không biết xấu hổ, sao cô không nhìn lại xem mình trang điểm như thế nào, còn không biết xấu hổ đi nói người khác?”
“Gặp nhau trên toà án, cô ta có bản lĩnh sao?”
Fans hâm mộ lớn tiếng mắng, người qua đường đều ngồi xem náo nhiệt, càng xem càng vui.
“Tư Phù Khuynh như vậy khiến tôi đột nhiên yêu thích, đây là idol nam đang bắt nạt nữ minh tinh không có fans hâm mộ có sức chiến đấu cao sao?”
“Loại này tôi có thể tùy ý tạo ra, đầu óc fans hâm mộ của Lộ Yếm thật khiến người ta chán ghét, tôi chưa nói tôi là Dận Hoàng sống lại đâu, gửi tiền cho tôi, tôi sẽ phong bạn làm đại quan.”
“Có điều nói đi cũng phải nói lại, quả thực Lộ Yếm trang điểm quá nữ tính, so với Tạ Dự thì kém xa.”
“Vậy thì hãy kéo một phiếu cá nhân cho thực tập sinh Tạ Dự của chúng tôi, vị trí C toàn năng, không lỗ khi bầu.”
Hướng tranh luận nhanh chóng chuyển sang trận đấu trước đó của Lộ Yếm và Tạ Dự.
Mà lúc này, bên trong trụ sở huấn luyện ⟪Thanh Xuân Thiếu Niên⟫.
Lộ Yếm kìm nén cơn tức giận, hít một hơi thật sâu: “Mục Dã, đây chính là biện pháp mà cậu nói?”
Chương trình là một khoá đào tạo khép kín, các thực tập sinh không được phép sử dụng điện thoại di động khi chưa được sự cho phép của tổ chương trình.
Nhưng thế lực đằng sau Lộ Yếm không nhỏ, tổ chương trình cũng không dám bắt ép anh ta.
Mục Dã mở miệng thở dốc: “Anh Yếm, tôi…”
Anh ta chỉ làm theo chỉ thị của công ty để Tư Phù Khuynh bị mắng thảm hơn một chút, sau đó tăng nhiệt độ và rating của chương trình.
Dù sao thì hiện tại fans hâm mộ cũng không phát hiện ra chuyện gì, chỉ tùy ý bịa ra một chút, mọi thứ đều tiến triển theo kế hoạch.
Lộ Yếm lạnh lùng nhìn anh ta: “Bây giờ thì sao? Hài lòng rồi chứ?’’
Mặc dù anh ta có rất nhiều fans hâm mộ sẵn sàng chiến đấu vì anh ta, anh ta cũng không cần phải lộ diện, chỉ cần núp đằng sau lưng fans hâm mộ là được.
Nhưng anh ta không muốn thấy Tạ Dự ngày càng trở nên nổi tiếng.
Vị trí C, anh ta không thể từ bỏ.
“Anh Yếm.” Mục Dã mím môi: “Anh ta cũng không ngờ Tư Phù Khuynh lại dám đăng Weibo.’’
Trước khi chương trình được phát sóng, Tư Phù Khuynh vẫn luôn bị mắng.
Bị mắng suốt một tháng, đến mạng cũng không dám lên, trở nên cứng rắn như vậy từ khi nào vậy?
Lộ Yếm cười khẩy: “Con thỏ bị dồn đến đường cùng sẽ cắn người. Sau này muốn gài bẫy cô ta đừng lấy danh nghĩa tôi, còn rất nhiều biện pháp, không nhất thiết phải dùng biện pháp ngu xuẩn như vậy.’’
Một số thực tập sinh khác cũng không dám lên tiếng.
“Anh Yếm, anh yên tâm đi.’’ Ánh mắt Mục Dã âm trầm: “Ngày kia chính là ngày xếp hạng lần hai, cô ta sẽ đến với tư cách người cố vấn, đến lúc đó em sẽ làm cho cô ta xấu mặt.’’
Lộ Yếm nhàn nhạt nói: “Bên phía công ty, cậu tự giải quyết.’’
Cũng giống như Tư Phù Khuynh, bọn họ cũng là thực tập sinh thuộc Truyền thông Thiên Lạc.
Mục Dã sững người, trên trán xuất hiện một lớp mồ hôi lạnh.
Lúc trước Truyền thông Thiên Lạc không lên tiếng bởi vì Tư Phù Khuynh bị chửi thành dạng gì cũng không quan trọng.
Nhưng liên quan đến Lộ Yếm thì khác.
Lộ Yếm là siêu sao mà Truyền thông Thiên Lạc sắp quảng bá, tuyệt đối không thể xảy ra một chút sai lầm nào.
Hotsearch đã bị áp xuống, nhưng không thể phủ nhận rằng nó đã có tác động nhẹ đến những người qua đường.
Anh ta cũng sẽ bị Truyền thông Thiên Lạc trừng phạt.
Mục Dã cúi đầu, siết chặt bàn tay vang lên tiếng kêu răng rắc.
Ngày kia, anh ta nhất định phải làm cho Tư Phù Khuynh đẹp mặt.
**
Sau khi Tư Phù Khuynh đăng hai bài lên Weibo liền tắt điện thoại di động offline.
Cô cũng không đi điều tra xem là ai làm, loại chuyện này không đáng để cô quan tâm.
Bên kia, Phụng Tam đưa tin tức thu thập được tới trước mặt cho Úc Tịch Hành.
“Anh Cửu, em đã điều tra rồi, bức ảnh này là giả là người cùng một công ty với Tư tiểu thư tên Mục Dã làm.” Anh ấy lại nói: “Có vẻ như đó là chỉ thị của công ty. Nếu cần thiết, em sẽ tìm các chuyên gia trong giới giải trí để phân tích.’’
Phụng Tam cũng vừa mới phát hiện ra tình hình của Tư Phù Khuynh vô cùng tồi tệ.
Nhà họ Tả ở phía trước, Truyền thông Thiên Lạc ở phía sau.
Hai bên cùng tấn công, đúng là tuyệt vọng.
Úc Tịch Hành đang xem hồ sơ, cũng không ngẩng đầu lên: “Sau đó?’’
Phùng Tam do dự, đưa điện thoại: “Tư tiểu thư đã tự mình giải quyết rồi.’’
Úc Tịch Hành nhìn chữ “hot”, lông mày khẽ động, trên mặt không có chút cảm xúc nào.
Anh mở miệng chậm rãi nói: “Tôi biết rồi.’’
Phụng Tam thở phào nhẹ nhõm, gật đầu: “Anh Cửu, em cảm thấy Tư tiểu thư ngoại trừ hay nói nhảm ra thì cũng rất tốt, dù sao cũng không nên tin.’’
Ít nhất thì Tư Phù Khuynh rất dễ gần, mạnh mẽ nhưng không kiêu ngạo, tốt hơn những thiên kim tiểu thư khác mà anh ấy biết ở Tứ Cửu thành.
Nói nhảm?
Úc Tịch Hành đỡ trán, hương trà quanh quẩn, dừng trước đôi mắt bình tĩnh lãnh đạm của anh.
Anh nhớ tới đêm cô so chiêu với anh, anh cũng nhớ rõ lông mày và mắt cong cong của cô như thế nào, cô cười hỏi anh, dùng giọng êm tai đó hỏi anh.
…Anh thích Uy Phong Đường Đường hay Nhìn Thèm Thuồng.
Sau này lúc rảnh rỗi nghe hai bài hát này, nói bậy thì thôi, nhưng nên phạt tội bất kính.
***
Hôm sau, nhà họ Tả.
Tang lễ của ông cụ Tả được lên kế hoạch vào cuối tuần này.
Hàng chục người trong nhà họ Tả đều có mặt vì tài sản thừa kế, nhưng khi luật sư tiết lộ di chúc do ông cụ Tả lập trước khi qua đời, họ lập tức bùng nổ.
Trong di chúc ghi rằng tất cả các cửa hàng trang sức Duyệt Lan dưới danh nghĩa Tập đoàn Tả thị đều sẽ để lại cho Tư Phù Khuynh, còn có 8% cổ phần Bất động sản Tinh Thành.
Một cái là Trang sức Duyệt Lan, một cái là Bất động sản Tinh Thành, cả hai đều là sản nghiệp cốt lõi của Tập đoàn Tả Thị.
“Sao lại xảy ra chuyện này?’’ Bà Tả không thể chấp nhận được: “Tư Phù Khuynh không phải họ Tả, làm sao cô ta có thể nhận nó? Lão già đó điên rồi sao?”
Ban đầu bọn họ chỉ nghĩ rằng ông cụ Tả chỉ yêu chiều Tư Phù Khuynh một chút, nhưng cũng sẽ biết bên nào nặng bên nào nhẹ.
Điều này cơ bản là đuổi cả nhà họ Tả ra ngoài.
Thái dương Tả Thiên Phong giật giật, gân xanh cũng nổi lên. Ông ta nén giận, hít một hơi thật sâu: “Gọi Tư Phù Khuynh tới đây, chỉ cần nói có chuyện liên quan đến ông cụ.’’
Tả Thiên Phong không thể giữ được gương mặt bình tĩnh, hôm trước ông ta vừa nói muốn đuổi Tư Phù Khuynh đi, bây giờ lại phải đưa cô ta trở về.
“Nếu cô ta quay về, cô ta có bằng lòng từ bỏ những thứ này không?’’ Bà Tả run lên vì tức giận: “Con tiện nhân đó, chỉ sợ là ước đến ngày này lắm.’’
“Cho cô ta năm trăm vạn.’’ Tả Thiên Phong tuỳ ý xua tay: “Cô ta là một đứa ngốc, không biết quản lý công ty, nếu lấy được tiền thì nên thắp hương cảm tạ trời đất, cô ta không phải người nhà họ Tả, còn muốn gì nữa?’’
Năm trăm vạn, sợ là Tư Phù Khuynh chưa bao giờ thấy số tiền lớn như vậy trong đời.