Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Nếu Trang sức Duyệt Lan và Bất động sản Tinh Thành đều rơi vào tay Tư Phù Khuynh thì không tới một năm sẽ bị hủy hoại.
Tư Phù Khuynh là một đứa ngốc, không biết một cái gì hết, làm sao cô ta có thể quản lý công ty?
Nếu công ty rơi vào tay cô ta sẽ bị hủy hoại mất.
Sau khi nghe vậy bà Tả liền chấp nhận, bà ta tìm số của Tư Phù Khuynh và gọi ngay lập tức.
Khi Tư Phù Khuynh nhận được cuộc gọi, cô đang trao đổi với ông chủ cửa hàng kim khí: “Ông chủ, rẻ hơn nữa đi, cái kìm của ông hơi gỉ, năm tệ, tôi sẽ không cản trở ông kiếm tiền nữa.’’
Ông chủ thấy đôi giày vải cô đang mang đã giặt đến ngả màu trắng bệch, lại còn là một cô bé nên bất đắc dĩ xua tay: “Được rồi, được rồi, lấy đi, lấy đi.’’
Cuối cùng, Tư Phù Khuynh đã mua được một đống dụng cụ với năm mươi tệ, lần đầu tiên mặc cả thành công đã mang lại cho cô cảm giác thành tựu.
Vì vậy, khi chuông điện thoại reo lên, cô liền nghe máy mà không thèm nhìn.
“Tư Phù Khuynh, tí nữa cô về nhà họ Tả một chuyến.’’ Đầu bên kia điện thoại, bà Tả cao giọng nói: “Ở nhà có chuyện muốn bàn với cô, liên quan đến ông nội cô.’’
“Muốn tôi trở về? Được thôi.’’ Tư Phù Khuynh vén tóc, cười nói: “Cầu xin tôi, tôi sẽ trở về.’’
Trong điện thoại vang lên một tiếng “loảng xoảng’’, ngay sau đó liền bị cắt đứt chuyển thành một loạt tiếng bíp.
Tư Phù Khuynh kéo chặn số điện thoại này, nhàn nhạt nói: “Có chút năng lực này thôi à’’
Cô bỏ điện thoại vào túi, nhắm mắt lại.
Nhà họ Tả gọi cô quay lại vào lúc này, chắc là liên quan đến di chúc của ông cụ Tả, sợ rằng ông ấy đã cho cô rất nhiều thứ.
Cô nghi ngờ cái chết của ông cụ Tả không bình thường.
Nhưng đồng thời cũng rất ngạc nhiên, sao ông cụ Tả lại đối xử tốt với cô như vậy.
Cô cần tìm một lý do để đi xem thi thể của ông cụ Tả.
Tư Phù Khuynh dựa người vào tường, nhìn lên trời suy nghĩ, không biết qua bao lâu liền nghe thấy một giọng nói kinh ngạc đang gọi cô: “Tư tiểu thư?’’
Cô quay đầu lại thì thấy một chiếc ô tô màu đen đang đậu trước mặt.
Kính xe hạ xuống, Phụng Tam ngồi ở ghế lái.
Anh ấy nhìn thấy một đống dụng cụ trên lưng Tư Phù Khuynh, bao gồm cả cái búa, im lặng một giây: “Tư tiểu thư, cô ở chỗ này à?”
“À.’’ Tư Phù Khuynh thở dài: “Ở trong đó nhìn phong cảnh, nhất thời không biết còn tưởng cô đang ngâm thơ, tội lỗi tội lỗi.’’
Phụng Tam: “...”
“Không cần lo lắng cho tôi.’’ Tư Phù Khuynh xua xua tay: “Để tôi buồn bực một lúc.’’
Phụng Tam chưa kịp nói thì cửa sau đã mở, người đàn ông mặc vest, đi giày da, dáng người cao lớn.
Anh lẳng lặng ngồi ở ghế trong, ánh đèn rực rỡ rơi xuống sống mũi thẳng tắp, toát ra khí chất cao quý có chút hư ảo.
Úc Tịch Hành nghiêng đầu liếc nhìn cô, trầm giọng nói: “Lên xe.’’
Tư Phù Khuynh nghiêng đầu, hai giây sau liền vui vẻ chạy tới, đặt dụng cụ mua được vào balo: “Ông chủ, anh thật tốt.’’
Thật là có lỗi nếu không biết tận dụng.
Dê béo giao đến tận cửa, cô không nhận thì thật có lỗi.
Ghế sau rất lớn, Tư Phù Khuynh ngồi ở bên kia, cách Úc Tịch Hành nửa mét, nhưng vẫn có thể cảm nhận được sự hiện diện mạnh mẽ của anh.
Trên người anh có một mùi hương quế rất nhàn nhạt, mùi thơm sạch sẽ dễ chịu, từ từ quấn lấy cô.
Giống như con người anh, khiêm tốn và bí ẩn.
Úc Tịch Hành nhắm mắt lại: “Ngày mai cô có việc?’’
“A? Đúng vậy.’’ Tư Phù Khuynh chỉ vào quảng cáo trên màn hình quảng cáo ở phía trước: “Tôi đến đó với tư cách là một người cố vấn.’’
Trên màn hình quảng cáo đang quảng cáo ⟪Thanh Xuân Thiếu Niên⟫, Lộ Yếm chiếm vị trí C, sau đó là Tạ Dự.
Sau khi những bức ảnh của một số thực tập sinh nổi tiếng được công bố, sau đó chính là đoàn cố vấn.
Việc Tư Phù Khuynh trang điểm đậm nhất trong bốn cố vấn đã trở thành một chủ đề cãi nhau long trời lở đất.
Thái dương Phụng Tam giật giật: “Tư tiểu thư, cô không tẩy trang trong chương trình à?’’
Những người khác chỉ hận không thể khiến cho bản thân trở nên xinh đẹp hơn, vậy tại sao khi đến lượt Tư Phù Khuynh lại biến thành trang điểm cho bản thân ngày càng xấu?
“Không tẩy trang.’’ Tư Phù Khuynh hất cằm, chậm rãi nói: “Làm ông chủ vui lòng là được rồi, những người khác có cho tôi tiền không?’’
Vẻ mặt Phụng Tam thay đổi, sự sợ hãi dâng lên tận cổ, anh ấy sợ người như Tư Phù Khuynh sẽ biến mất trong một giây sau.
Không ngờ, Úc Tịch Hành chỉ mở mắt ra, liếc nhìn cô một cái rồi không nói gì.
Chuẩn xác.
Bất kể anh làm Dận Hoàng 27 năm, hay là bây giờ, những mỹ nhân mà anh từng nhìn thấy đều không bằng Tư Phù Khuynh.
Ở cô ấy có một sức hút kỳ diệu, chỉ nói hai đến ba câu thôi cũng có thể khiến anh thấy thoải mái.
Mặc dù hàng ngàn năm đã trôi qua kể từ thời kỳ chiến tranh, nhưng cho đến bây giờ dây thần kinh của anh vẫn còn căng thẳng.
Nhưng những gì cô ấy nói ngày hôm đó khiến anh khó có được một giấc ngủ ngon.
Hình ảnh quảng cáo vẫn đang phát, Tư Phù Khuynh nói: “Bây giờ cái gì cũng vớ va vớ vẩn, thực lực kém như vậy cũng có thể vào giới giải trí.’’
Phụng Tam: “...’’
Đây có thể hiểu là đang tự mình chửi mình không?
Tư Phù Khuynh nhìn những người hâm mộ đang chụp ảnh trước màn hình quảng cáo rồi nhớ lại quá khứ của cô.
Thời điểm cô chơi ở Glenn, các diễn viên xung quanh đều có kỹ năng diễn xuất và ngoại hình đẹp.
Bọn họ đều bận rộn mài dũa diễn xuất, làm sao có thời gian đi chơi trò marketing như bây giờ?
Đó là thời đại nói chuyện bằng thực lực.
Thần tiên đánh nhau, quyết đấu đỉnh cao.
Tại sao trong ba năm cô rời đi, giới giải trí không tiến lên mà còn thụt lùi lại?
Làm thí nghiệm quá lâu khiến trong một thời gian dài cô không ca hát hay diễn xuất cho nên vẫn có một chút nhớ nhung.
“Ông chủ.’’ Tư Phù Khuynh đột nhiên quay đầu, kích động nói: “Tôi hát anh nghe một khúc Uy Phong Đường Đường nhé.’’
Phụng Tam, người đang lái xe, tự hỏi: “Uy Phong Đường Đường là cái gì? Là bài hát chiến đấu sao?’’
Úc Tịch Hành ngước mắt lên, con ngươi đen thâm thuý, giọng điệu ủ rũ lại tăng thêm vẻ lạnh lùng: “Lái xe cho tốt.’’
Phụng Tam: “???’’
Anh ấy đã làm gì?
Trong lòng Phụng Tam ngạc nhiên.
Anh ấy đang lái xe bằng một tay, tay còn lại anh ấy cẩn thận nhập bốn chữ “Uy Phong Đường Đường’’ vào trong điện thoại di động của mình.
Anh ấy vô tình nhìn thấy câu: “Tôi còn muốn nhiều hơn.’’
Một bài diễm khúc.
Khuôn mặt Phụng Tam cứng đờ: “...’ Anh ấy lặng lẽ cất điện thoại, nghiêm túc lái xe.
***
Sau khi trở về căn hộ nhỏ, Tư Phù Khuynh lại nhận được cuộc gọi từ nhà họ Tả.
Lần này là Tả Huyền Ngọc gọi đến, cô ta nhẹ nhàng nói: “Phù Khuynh, cô trở về đi, thật sự rất gấp, nếu như có thể giải quyết ổn thoả điều kiện là bất cứ thứ gì cô muốn.’’
“Ông nội sẽ sớm được chôn cất, ông cũng không muốn nhìn thấy cô như vậy.’’
Tư Phù Khuynh nhấc chân lên, trên môi treo nụ cười nhàn nhạt: “Điều kiện? Tuỳ tôi đưa ra?’’
Những người trong nhà họ Tả đều mong cô chết.
Lần trước là cắt cổ tay, lần này không phải chặt đầu cô sao?
Tả Huyền Ngọc vẫn dịu dàng: “Đúng, Phù Khuynh, gia đình đang đợi cô, nếu cô rãnh, tối nay chúng ta cùng nhau ăn tối.’’
Sau hai - ba câu nói, cuộc điện thoại kết thúc, Tả Thiên Phong vội vã hỏi: “Thế nào rồi?’’
Tả Huyền Ngọc cau mày: “Cô ta đồng ý tới.’’
“Tốt lắm, Huyền Ngọc, con thật sự rất giỏi.’’ Tả Thiên Phong vui mừng không thôi: “Chuẩn bị sẵn di chúc đồng ý từ bỏ quyền thừa kế, chờ cô ta đến ký tên.’’
Lấy đồ của nhà họ Tả, Tư Phù Khuynh cũng xứng?