Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Lúc này, mọi người trong nhà họ Tả đều ngủ say.
Tả Tông Hà cũng đặc biệt chờ đến lúc này mới bắt đầu hành động.
Động tác của anh ta rất nhẹ, nhưng Tả Phù Khuynh lại nghe thấy rất rõ ràng.
Cô đứng ở trên mũi dao nhiều năm như vậy, dù chỉ là một tiếng động nhỏ cũng không thoát khỏi tai cô.
Tư Phù Khuynh biết rõ nếu cô buông thả bản thân, đó đồng nghĩa với việc dâng mạng sống của mình vào tay kẻ thù.
Đây chính là tín ngưỡng mà cô dùng máu tươi đổi lấy.
Trên giường, cô gái cuộn tròn trong chăn, giống như đang ngủ say không có chút phòng bị nào.
Khi đi ngủ, Tư Phù Khuynh không trang điểm, đó chính là gương mặt thật của cô.
Lông mi dày và dài, làn da trắng sáng, đôi môi cô không cần tô son cũng đỏ hồng, giống như một mỹ nhân bước ra từ trong tranh cổ.
Rượu vào đã làm Tả Tông Hà thiếu đi sự kiên nhẫn, yết hầu lên xuống, anh ta bước nhanh về phía trước, đưa tay ra.
Nhưng động tác của Tư Phù Khuynh lại nhanh hơn.
Trong phút chốc, cô mở mắt, dùng tay trái bẻ cổ tay Tả Tông Hà, đâm mảnh chai bia vào cổ tay anh ta.
Khi tiếng hét của Tả Tông Hà sắp làm chấn động toàn bộ biệt thự, ngón tay Tư Phù Khuynh lại nhanh như chớp, trực tiếp khoá cổ họng anh ta lại.
Cô cười lạnh: “Suỵt, im lặng.”
Giọng nói của Tả Tông Hà bị mắc kẹt trong cổ họng, đôi mắt anh ta trợn to, đại não giống như chết máy, chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Chuyện xảy ra trước mắt khiến anh ta hoàn toàn không thể hiểu nổi, cơ thể cứng đờ.
Trong ấn tượng của Tả Tông Hà, Tư Phù Khuynh chỉ là một đứa con hoang không rõ bố mẹ, khi ông nội còn sống cô ta còn có thể oai phong.
Ông cụ Tả vừa mất, Tư Phù Khuynh cũng chỉ có thể để cho anh ta dày vò.
Nếu không phải hôm đó, cô thà cắt cổ tay cũng không muốn rơi vào tay anh ta thì anh ta cũng không cần tốn công tốn sức để vào được phòng cô.
Nhưng bây giờ?
Hai tai Tả Tông Hà ù đi, chân tay tê dại.
“Tôi rất thích chuyện gậy ông đập lưng ông cho nên lần này chỉ nhẹ nhàng như vậy.” Tư Phù Khuynh làm ra một động tác, cười nhẹ: “Lần sau, sẽ là chỗ này.”
Tả Tông Hà chỉ cảm thấy toàn thân ớn lạnh, anh ta muốn nói, nhưng đã bị cô bóp cổ, anh ta không thể phát ra được âm thanh nào.
“Yên tâm.” Tư Phù Khuynh nhìn ra sự sợ hãi của anh ta, có lòng tốt an ủi: “Tôi đã tính toán tần suất chảy máu của anh, bảo đảm trong vòng 24 giờ sẽ không nguy hiểm đến tính mạng. Nhưng sau 24 giờ đó…”
Cô mỉm cười, thấp giọng nói: “Không có gì để bảo đảm.”
Câu nói này khiến Tả Tông Hà không thể chịu đựng được lăn ra bất tỉnh.
Lúc này Tư Phù Khuynh mới nhảy xuống giường, thờ ơ dùng chân đá anh ta ra khỏi phòng, thuận tiện vứt những mảnh vỡ của chai rượu ra ngoài.
Cô đóng cửa, quay về giường ngủ, nửa đêm đó cô ngủ rất ngon lành.
Cho đến sáng, tiếng hét của bà Tả đã kinh động đến mọi người trong biệt thự.
Bà Tả luôn giữ thói quen thức dậy lúc sáu rưỡi sáng để tập thể dục buổi.
Bà ta nhớ rõ ràng tối hôm qua Tả Tông Hà nói sẽ ra tay với Tư Phù Khuynh, vì vậy nên bà ta muốn đi qua xem thử tránh cho việc Tư Phù Khuynh lại quấn lấy nhà họ Tả. Nhưng bà ta không ngờ những gì bà ta thấy lại là cảnh tượng máu chảy đầy đất và Tả Tông Hà đang hôn mê bất tỉnh.
“Tông Hà.’’ Bà Tả giật mình, lập tức hoảng sợ: “Tông Hà, mau dậy đi, đừng dọa mẹ, Tông Hà! Thiên Phong, Thiên Phong!’’
“Mới sáng sớm, bà la hét làm gì?’’ Tả Thiên Phong, người bị đánh thức cố gắng tỉnh táo lại, thiếu kiên nhẫn đi xuống lầu.
“Thiên Phong, ông mau đến đây.’’ Bà Tả hét lên: “Tông Hà sắp chết rồi.’’
Tả Thiên Phong bước tới, khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, ông ta sững sờ: “Xảy ra chuyện gì thế?’’
“Mau đi gọi bác sĩ đến.’’ Tả Huyền Ngọc là người đầu tiên tỉnh táo lại, lập tức sai quản gia gọi bác sĩ gia đình đến.
Bác sĩ gia đình vội vàng băng bó vết thương, sau khi tiêm một mũi, Tả Tông Hà mới từ từ tỉnh dậy.
Đầu óc anh ta vẫn còn hoang mang, nhưng nỗi sợ hãi vẫn còn đó: “Mẹ….mẹ! Tư Phù Khuynh muốn giết con, cô ta muốn giết con.’’
Tả Thiên Phong sửng sốt, càng tức giận hơn: “Con đang nói nhảm cái gì vậy?’’
Nếu Tư Phù Khuynh có cái gan này thì tên của ông ta sẽ viết ngược.
“Tư Phù Khuynh!’’ Bà Tả không quan tâm, bắt đầu đập cửa: “Mau cút ra đây! Cô cút ra đây nhìn chuyện tốt cô làm đi! Tư Phù Khuynh, con tiện nhân này!’’
Sau vài lần đập cửa, một tiếng ‘két’ vang lên.
Tư Phù Khuynh mặc áo khoác, thong thả mở cửa bước ngoài, lông mi còn dính nước.
Cô ngáp một cái rồi nhướng mày: “Tả thiếu gia bị thương sao còn không đi bệnh viện?”
“Là cô!’’ Tả Tông Hà cắn răng một cái, cơ thể không nhịn được run lên: “Là cô cắt cổ tay tôi.’’
“Sức lực của Tả thiếu gia gấp hai lần tôi, sao tôi có thể cắt cổ tay của Tả thiếu gia được?’’ Tư Phù Khuynh dựa vào khung cửa: “Hơn nữa, hôm qua lúc mười giờ tôi đã đi ngủ, tôi còn chưa nhìn thấy anh.’’
Tả Tông Hà tức đến ngứa răng, suýt nữa nôn ra máu: “Là cô, cô dùng chai bia, nếu không làm sao tôi lại bị thương như vậy?’’
“Ồ’’ Tư Phù Khuynh không nóng không lạnh nói: ‘’Đúng vậy, tôi uống rượu xong liền thuận tay để chai rượu ở cửa, anh lớn vậy rồi mà cũng không biết nhìn đường sao?’’
“Đá vỡ chai của tôi thì thôi, tự làm mình bị thương còn đổ cho tôi.’’
Tả Huyền Ngọc cau mày.
Sau khi uống rượu, lúc nào Tả Tông Hà cũng phát điên, trời còn tối, chuyện gì cũng có thể sẽ xảy ra.
Nhưng Tư Phù Khuynh tuyệt đối không thể động thủ với Tả Tông Hà được.
“Ông nội đi rồi, làm sao tôi dám chống lại nhà họ Tả?’’ Tư Phù Khuynh thở dài: “Đúng không?’’
Cô đút tay vào túi quần, ngoan ngoãn đứng đó.
Từ góc độ này, chỉ có mình Tả Tông Hà nhìn thấy sự lạnh lẽo trong mắt cô, giống như một lưỡi dao, giống như muốn cắt cổ anh ta ra thành từng mảnh.
“Cô…cô…’’ Tả Tông Hà thở không nổi, thần kinh bị đè ép lâu như vậy, hai mắt tối sầm một lần nữa ngất đi.
Bà Tả tức giận hét lên: “Tư Phù Khuynh, cô là đồ sao chổi.’’
Khi Tư Phù Khuynh trở về con trai bà ta lập tức bị thương.
“Được rồi.’’ Hiển nhiên Tả Thiên Phong không tin lời của Tả Tông Hà: “Huyền Ngọc, con ở nhà, bố mẹ đưa anh con đi bệnh viện.’’
Ông ta không tin Tư Phù Khuynh đã làm chuyện này.
Ông ta hiểu rõ con trai mình nhất, bề ngoài hào hoa phong nhã, nhưng dù sao cũng từng được huấn luyện trong trường quân đội một thời gian, thân thủ cũng không tệ.
Mấy ngày trước cổ tay Tư Phù Khuynh bị thương nghiêm trọng, sao có thể hạ gục một người đàn ông?
Tả Thiên Phong chế giễu.
Sợ là Tả Tông Hà cảm thấy xấu hổ vì tự mình làm thương mình nên không dám nói sự thật.
Bà Tả tức giận liếc nhìn cô gái, không cam tâm cùng Tả Thiên Phong đưa Tả Tông Hà đến bệnh viện.
Tư Phù Khuynh nhếch môi, vẻ mặt lười biếng vẽ ra một nụ cười.
Trong biệt thự yên tĩnh đám người hầu bận rộn đi qua đi lại.
“Phù Khuynh, có phải cô sắp tham gia chương trình không?’’ Vẫn là Tả Huyền Ngọc chủ động lên tiếng: “Để tôi đưa cô đi.’’
“Không cần.’’ Tư Phù Khuynh đi xuống cầu thang: “Tôi không muốn liên quan tới các người nữa.’’
Tả Huyền Ngọc cau mày.
Rời khỏi nhà họ Tả, sao Tư Phù Khuynh có thể lăn lội tiếp ở Lâm Thành?
Nhưng cô ta cũng sẽ không ngăn cản. Tả Huyền Ngọc đi đến ban công, nhìn Tư Phù Khuynh rời đi.
Mà phía trước, một chiếc xe màu trắng đậu ở chỗ rẽ.
Tư Phù Khuynh cũng dừng lại.
Vài giây sau, cửa xe mở ra.