Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Tả Huyền Ngọc sửng sốt.
Cô ta thấy Tư Phù Khuynh nói gì đó với người trong xe, sau đó khom lưng lên xe.
Chiếc xe màu trắng nghênh ngang rời đi.
Tả Huyền Ngọc rơi vào trầm tư.
Cô ta biết Tư Phù Khuynh ở trong giới giải trí, đã ký hợp đồng với Truyền thông Thiên Lạc.
Tả Huyền Ngọc không quan tâm nhiều đến lĩnh vực này, nhưng cô ta cũng biết giới giải trí là một nơi rất hỗn loạn, chuyện bồi ngủ vì địa vị và tài nguyên cũng không có gì lạ.
Cô ta là phó giám đốc Tập đoàn Tả thị, trong tiệc rượu cũng gặp rất nhiều chuyện như vậy.
Với năng lực của Tư Phù Khuynh còn có thể làm cố vấn của chương trình tìm kiếm tài năng <<Thanh Xuân Thiếu Niên>>, vậy chắc chắn phải có giao dịch mờ ám.
Nhưng ai là kim chủ của Tư Phù Khuynh, Tả Huyền Ngọc cũng không buồn tìm hiểu.
Chỉ là chiếc xe vừa rồi cô ta nhìn qua rất sạch sẽ, nhưng cũng không phải là xe cao cấp.
Chắc là xe tự chế, chẳng có chút giá trị nào.
Tả Huyền Ngọc có chút thất vọng.
Dù sao, Tư Phù Khuynh cũng ở nhà họ Tả lâu như vậy, nhưng cô ta lại sẵn sàng sa đoạ, đúng là hổ thẹn với những lời dạy dỗ của ông nội.
Nhưng chuyện đó thì liên quan gì tới cô ta? Tả Huyền Ngọc thu hồi ánh mắt, quay đầu rời đi.
***
Trong xe.
Tư Phù Khuynh ngồi bên trái khoanh tay trước ngực: “Cảm ơn ông chủ đã lái xe đến đón tôi, vì tôi nghèo đến mức xe buýt cũng không ngồi được, nhưng chúng ta đã thống là anh sẽ không trừ tiền lương của tôi.’’
Khóe miệng Phụng Tam giật giật.
Lúc trước anh ấy thật sự cho rằng Tư Phù Khuynh có ý đồ gì đó xấu xa với Úc Tịch Hành cho nên anh ấy cũng rất đề phòng.
Nhưng sau vài lần gặp nhau, anh ấy chắc chắn tình yêu đích thực của Tư Phù Khuynh chính là tiền.
Nghe vậy, Úc Tịch Hành hơi nhướng mày, đặt cuốn sách trong tay xuống, ngẩng đầu lên nhìn cô, chậm rãi nói: “Không phải cô vừa lấy được mấy tỷ từ nhà họ Tả sao?’’
“Không phải do tôi kiếm được.’’ Tư Phù Khuynh không ngạc nhiên vì sao anh biết, cô chống cằm: “Chỉ có dùng tiền chính mình kiếm được, mới có thể yên tâm.’’
Úc Tịch Hành không trả lời câu này.
Phụng Tam ho khan: “Tư tiểu thư, tôi và anh Cửu vừa thấy người của nhà họ Tả, trông bọn họ có vẻ rất vội, đã xảy ra chuyện gì thế?’’
“Anh nói chuyện này à.’’ Tư Phù Khuynh không quan tâm lắm: “Chỉ là phế bỏ cánh tay phải của Tả Tông Hà mà thôi.’’
Một tiếng “mà thôi’’ giống như sấm sét lọt vào tai Phụng Tam, anh ấy có chút sợ hãi.
Mọi người ở Lâm Thành đều biết mâu thuẫn giữa nhà họ Tả và Tư Phù Khuynh sâu như thế nào.
Đúng là hai người bọn họ đến đây là vì lo lắng cho Tư Phù Khuynh, bây giờ có vẻ chuyến đi này công cốc rồi.
“Ông chủ, anh đúng là một ông chủ tốt, anh không chỉ đóng năm khoản bảo hiểm xã hội, một quỹ nhà ở, mà còn đảm bảo an toàn cho nhân viên. Tôi thật sự rất yêu anh.’’
Phụng Tam không thể chịu đựng được nữa, anh ấy lái xe với vẻ mặt vô cảm.
Úc Tịch Hành tích chữ như vàng: “Mấy giờ đến?’’
“Tám rưỡi đến là được.’’ Tư Phù Khuynh xoa xoa bụng, không khách khí nói: “Tôi đói bụng, ăn sáng trước được không?’’
“...’’
***
Vài phút sau, chiếc xe dừng lại trước một tiệm bánh bao.
Nơi này cách thành phố khá xa, trong tiệm cũng không có người.
Phụng Tam trơ mắt nhìn Tư Phù Khuynh gọi cho mình ba lồng bánh bao hấp và một bát cháo gạo đen.
Úc Tịch Hành vẫn rất bình tĩnh, lấy khăn giấy ra lau bàn ghế, nói: “Một lồng bánh bao chay.’’
Phụng Tam vội vàng nói với chủ quán, nhân tiện gọi hai lồng bánh bao nhân thịt cho mình.
Rất nhanh, vài lồng bánh bao đã được mang ra.
“Này, tôi không ngờ ông chủ cũng khá thực tế đấy.’’ Tư Phù Khuynh cắn một miếng bánh bao hấp: “Tôi còn tưởng ông chủ không quen ăn quán ven đường.’’
Có thể trả cho vệ sĩ mười vạn một ngày, tất nhiên phải xuất thân từ một gia đình giàu có. Các thiếu gia và tiểu thư con nhà thế gia rất chú trọng trong việc ăn uống.
Úc Tịch Hành dừng một chút, nhẹ giọng nói: “Đây có là gì?’’
Dù đã xuyên đến 1500 năm sau lâu như vậy, nhưng anh thường nhớ lại những năm tháng chinh chiến.
Xương cốt vùi trong núi xanh, da ngựa bọc thây vẫn còn đó.
Cuộc sống này có thể mất đi bất cứ lúc nào, đâu còn ai quan tâm đến ăn cái gì nữa.
“Đúng vậy.’’ Tư Phù Khuynh lại húp một ngụm cháo, thản nhiên nói: “So với thời cổ đại đóng quân nơi biên cương, đã rất tốt rồi.’’
Cô không kén chọn thức ăn.
Cô từng nhốt mình trong phòng thí nghiệm một tháng, uống thực phẩm dinh dưỡng để bồi bổ thể lực.
Không giống như Nhị sư huynh và Tam sư tỷ hoang phí của cô, cả hai được gọi là sự kết hợp hoang phí của các bậc thầy, người tài vụ phụ trách chi trả đã ôm chân cô khóc rất nhiều lần.
Úc Tịch Hành ngẩng đầu, ánh mắt rơi trên người cô gái.
Lúc này, đôi mắt màu nâu nhạt của anh dường như tối hơn một chút, phảng phất giống như có gì đó đang cuộn trào, ánh mắt tràn ngập sự áp bức.
Tư Phù Khuynh gắp một chiếc bánh bao khác cũng chú ý đến ánh mắt của anh: “Ông chủ?”
Chẳng lẽ anh muốn trừ tiền lương của cô sao?
“Ăn cơm đi.’’ Úc Tịch Hành dời ánh mắt đi, giọng điệu không cao, nhưng lại có sự uy nghiêm: “Khi ăn không nói, khi ngủ không nói.’’
Phụng Tam giật mình, theo phản xạ với lấy một chiếc bánh bao hấp che miệng, tỏ ý rằng anh ấy sẽ không nói lời nào.
Tư Phù Khuynh nhàn nhã ồ một tiếng, tiếp tục hưởng thụ bữa sáng.
Sau khi ăn xong, cô lấy túi trang điểm ra, tạo kiểu trang điểm sát thủ mới cho mình rồi mãn nguyện bước vào xe dưới ánh nhìn chăm chú của Phụng Tam.
***
Tám giờ hai mươi, hậu trường bên trong căn cứ huấn luyện <<Thanh Xuân Thiếu Niên>>.
Đạo diễn và các nhà lập kế hoạch đang xem xếp hạng bình chọn mới nhất.
“Thực lực của Tạ Dự này cũng rất tốt.’’ Đạo diễn cảm thán một tiếng: “Các thực tập sinh cá nhân cạnh tranh cũng rất khốc liệt.’’
Người lập kế hoạch chậm rãi thở ra một vòng khói: “Đây còn là bị ép bớt.’’
Đạo diễn liếc nhìn số phiếu thật sự trong hậu trường vẫn không tránh được sự kinh sợ.
Bị ép phiếu mà vẫn có thể xếp thứ hai?
“Đúng rồi, Tư Phù Khuynh đã nghỉ ba ngày, cô ấy phải có mặt để đánh giá trong cuộc bình chọn thứ hai.’’ Người lập kế hoạch hỏi: “Bên Truyền thông Thiên Lạc nói gì?’’
“Vẫn làm theo kế hoạch cũ.’’ Đạo diễn nói, tất cả vết nhơ đều do Tư Phù Khuynh tạo ra, nếu không có vết nhơ thì sẽ cắt nối biên tập ra để tăng độ nổi tiếng của chương trình.’’
“Có vết nhơ mới có thể làm tăng sức nóng của chương trình.’’
Không giống như fans hâm mộ, bọn họ biết Tư Phù Khuynh chỉ là một vật hy sinh cho chương trình <<Thanh Xuân Thiếu Niên>>.
Xét cho cùng, lý lịch của Tư Phù Khuynh là tệ nhất trong bốn người cố vấn.
Cô không những không có bất kỳ giải thưởng nào, mà ra mắt hai năm, hát, nhảy, rap đều không thể.
Mọi màn trình diễn trên sân khấu của Starry Sky Girls đều chỉ đứng sau làm phông nền.
Một người như vậy sẽ là cố vấn khiêu vũ của chương trình tuyển tú nam? Còn nhận xét về thí sinh?
Quả thật chỉ hợp để làm trò cười thôi.
Nếu cô không làm vật hy sinh cho chương trình thì còn có thể làm gì nữa?