Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Gọi Tư Phù Khuynh một tiếng là thầy, cô ta thật sự coi mình là thầy sao?
Nội bộ Truyền thông Thiên Lạc đều biết, Tư Phù Khuynh là vật hy sinh của chương trình ⟪Thanh Xuân Thiếu Niên⟫.
Chỉ cần độ nổi tiếng của chương trình tăng lên, việc Tư Phù Khuynh bị mắng thì có liên quan gì đến họ?
Lâm Khánh Nhan không ngờ Tư Phù Khuynh sẽ trực tiếp xung đột với Mục Dã, cô ta hơi dừng lại: “Mục Dã, những gì cô Tư nói có thể hơi khó nghe, cậu đừng để tâm.’’
Mục Dã rất tôn trọng Lâm Khánh Nhan, nhưng vẫn coi thường Tư Phù Khuynh: “Em nói thẳng, em cũng chỉ muốn hỏi cô Tư đây, tiêu chuẩn để cô ta cho tôi điểm F là gì?’’
Lâm Khánh Nhan không nói nữa, nếu Tư Phù Khuynh chủ động làm trò cười, cô ta cũng không ngăn cản.
Đạo diễn và người lập kế hoạch cũng rất sẵn lòng nhìn thấy sự bùng nổ như vậy.
Chờ đến khi chế tác hậu kì hoàn thành và phát hành trên toàn mạng, mức độ phổ biến của chương trình sẽ tiếp tục tăng cao.
Để đạt được điều này ít nhiều cũng nhờ sự thiếu hiểu biết của Tư Phù Khuynh.
“Cậu, có bốn nốt xuống hai quãng, năm nốt xuống một quãng, nốt thứ ba ở đoạn cao trào bị đứt quãng.’’ Tư Phù Khuynh đập một tờ giấy đầy âm vực lên bàn, cười nói: “Cậu là người phụ trách hát chính, cậu có biết điều quan trọng nhất trong ca hát là hơi thở không? Cậu còn hát thành thế này? Cậu dựa vào đâu để nói mình có thể hát chính?”
“Tôi là cố vấn, cho cậu F, cậu, có ý kiến gì?”
Cô ngồi đó, khóe mắt hơi nhếch lên tạo thành một làn gió xuân.
Rõ ràng là không có chút công kích nào nhưng lại khiến người ta mười phần cảm thấy bị áp bức.
“…’’
Trong phòng im lặng một lúc.
Ngay cả Lê Cảnh Thần cũng hơi giật mình, mọi người đều biết năng lực của Tư Phù Khuynh.
Lê Cảnh Thần không mong cô đưa ra bất kỳ nhận xét mang tính xây dựng nào, chỉ hy vọng cô sẽ không gây ra rắc rối.
Ai ngờ cô có thể trực tiếp nghe được âm vực của từng âm thanh, lại còn nhớ chính xác như vậy.
Nếu không học chuyên sâu về âm nhạc thì đôi tai sẽ không nhạy cảm như vậy.
Điều bất ngờ hơn nữa là Mục Dã cả người anh ta cứng đờ.
Dưới cái nhìn của Tư Phù Khuynh, trên lưng anh ta toát ra một tầng mồ hôi lạnh, đôi chân mềm nhũn: “Không…Không phải…’’
“Không tin cũng không sao.’’ Tư Phù Khuynh cúi đầu: “Tôi sẽ không nói chi tiết về vũ đạo của cậu, cậu tự mình hiểu đi.’’
Sắc mặt Mục Dã lại thay đổi, anh ta nắm chặt tay, cố gắng kiềm chế cảm xúc.
Cố vấn thanh nhạc cũng hoàn hồn, vẫn còn có chút sững sờ: “Cô Tư nói đúng, cậu ta đúng là hát sai mấy nốt trầm đó, âm thanh bị vỡ rất rõ ràng.’’
“Tôi cũng cho rằng một thành viên lớp A hát bài hát chủ đề này nên vào lớp F.’’
Lê Cảnh Thần lạnh mặt nói: ‘’F’’
Lớp A chỉ có 9 người, tất nhiên yêu cầu rất hà khắc.
Cả ba huấn luyện viên đều cho F, vẻ mặt Mục Dã dần tái nhợt.
Tiếp theo là màn trình diễn đầu tiên trước công chúng, anh ta vào lớp F, ngay cả cơ hội biểu diễn bài hát chủ đề cũng không có, anh ta phải làm sao?
Lâm Khánh Nhan vẫn còn bàng hoàng, cho đến khi người cố vấn thanh nhạc gọi cô ta: “Cô Lâm, cô Lâm, đến lượt cô rồi.’’
Cô ta run rẩy, nhận ra bản thân đang mất bình tĩnh vội vàng cười nói xin lỗi: “Thật xin lỗi, tôi cảm thấy có hơi khó chịu, vì vậy tôi cũng cho F.’’
Phiếu đã được thông qua xếp hạng cuối cùng của Mục Dã là F, không có ngoại lệ.
Đầu Mục Dã “Ầm’’ một tiếng, máu trên mặt anh ta biến mất, nét sợ hãi dần dần hiện lên.
Xong rồi, anh ta học lớp F, khả mắt bỏ lỡ buổi debut cao tới 90%.
Sao lại như vậy?
Mục Dã không biết anh ta bước ra khỏi phòng thi bằng cách nào, anh ta vẫn chìm trong sự hoảng sợ, sự kiêu ngạo trước đây đã biến mất từ lâu.
Lần đánh giá tiếp theo cũng không khả quan hơn là bao, các thực tập sinh hoặc là nhảy quên động tác hoặc là quên lời.
Tư Phù Khuynh xem đến buồn ngủ, cô cũng không đưa ra bất kỳ lời nhận xét nào nữa.
Cho đến khi một thân hình cao gầy bước lên sân khấu.
Vì có hàng lông mày sắc bén nên các đường nét trên gương mặt trở nên rõ ràng.
Giọng nói thản nhiên, giới thiệu rất đơn giản: “Tạ Dự, thực tập sinh cá nhân.’’
Tạ Dự là thực tập sinh cá nhân, ngay cả quản lý cũng không có chứ đừng nói đến đoàn đội.
Tuy nhiên, anh ấy rất mạnh, trong cuộc bỏ phiếu đầu tiên, mặc dù anh ấy đã bị áp chế nhưng vẫn đứng ở vị trí thứ hai.
Tư Phù Khuynh vẫn uể oải như cũ.
Tiếng nhạc vang lên, khúc dạo đầu trôi qua, một giọng nam vang lên: “Mộng tưởng trên thế giới này đều vì tôi…’’
Âm thanh rõ ràng, hơi thở đầy đủ. Tư Phù Khuynh mở mắt ra, ngồi thẳng lên.
Trên sân khấu, chàng thanh niên trẻ quỳ xuống, đan chéo, bước chuyền, xoay người, những động tác khó này đối với anh ấy đều dễ dàng.
“Tùng, Tùng.’’
Mỗi bước anh ấy nhảy, tất cả đều hoàn hảo theo từng nhịp trống.
Cùng với giọng hát của anh ấy, những đường cong cơ bắp như ẩn như hiện.
Đây là một bữa tiệc cả về thị giác lẫn thính giác.
Tư Phù Khuynh chống cằm.
A, người lần này rất tốt.
“Tùng.’’
Tiếng trống cuối cùng hoà vào tiếng nhạc, bước nhảy của Tạ Dự cũng theo đó dừng lại.
Anh ấy hơi ngẩng đầu nhìn lên, rồi lại cúi đầu, vẫn là vẻ mặt thản nhiên: “Cảm ơn.’’
“Nhảy tốt, hát cũng tốt.’’ Tư Phù Khuynh lười biếng nhếch miệng cười. “Tôi cho A, nhưng cậu vẫn cần cố gắng.’’
Cố vấn thanh nhạc tán thành: “Âm sắc của Tạ Dự thật sự rất tốt, tôi cũng cho A.’’
Tạ Dự nhướng mày, ánh mắt đen sắc bén, sau khi nhìn chằm chằm Tư Phù Khuynh vài giây, anh ấy mở miệng, giọng điệu nhàn nhã, đẹp trai phóng đãng: “Cảm ơn cô Tư, cô Tư thật tốt bụng.’’
“Nghiêm cấm đùa giỡn cố vấn.’’ Tư Phù Khuynh không hề dao động, chỉ vẫy vẫy tay: “Tiếp tục.’’
Tạ Dự nhún vai, xoay người đi ra ngoài.
Thí sinh tiếp theo nhanh chóng bước vào, buổi biểu diễn mới bắt đầu.
Lâm Khánh Nhan nghẹn họng, cô ta hoàn toàn không thể can thiệp.
Cô ta bóp chặt chai nước suối, một cái bóng phản chiếu dưới hàng mi của cô ta.
***
Buổi sát hạch rất nhanh đã kết thúc, các thí sinh cũng túm lại thành tốp ba tốp năm đi đến nhà ăn xếp hàng mua cơm.
Không thể phủ nhận, Tạ Dự là người xuất sắc nhất.
Dáng người cao gầy, một đôi chân dài, cả người được bao bọc trong hơi thở của một đám lưu manh, vô cùng kiêu ngạo.
Căn bản không giống với một người phải lăn lộn trong giới giải trí mà giống như một vị thiếu gia nào rảnh rỗi chạy vào giới giải trí dạo chơi.
“Anh Tạ, hôm nay Tư Phù Khuynh có gì đó rất lạ.’’ Một thiếu niên đi theo phía sau Tạ Dự, hạ thấp giọng nói: “Anh có nghĩ rằng cô ấy đột nhiên thông suốt không? Vậy mà cô ấy còn biết cả âm vực.’’
Chuyện xảy ra vào sáng nay đã lan truyền hết các ngóc ngách trong căn cứ huấn luyện.
Ngày thường Mục Dã rất kiêu ngạo là vì anh ta được Truyền thông Thiên Lạc chống lưng, anh ta còn có quan hệ tốt với Lộ Yếm, ứng cử viên số một cho vị trí Center.
Bọn họ chỉ có thể tránh đụng vào.
Hôm nay, Tư Phù Khuynh lại không thương tiếc mắng Mục Dã là đồ vô dụng khiến anh ta cảm thấy vô cùng tức giận.
Tạ Dự ngẩng đầu: “Thế nào?’’
“Tôi chỉ cảm thấy cô ấy rất kỳ quái.’’ Thiếu niên nghi hoặc: “Nếu cô ấy có thực lực này, tại sao trước đó lại không biểu hiện ra ngoài.’’
Tạ Dự cúi đầu xem điện thoại, không trả lời lại câu này.
“Hơn nữa…’’ Bỗng nhiên thiếu niên lại mở miệng nói tiếp: “Anh Tạ, anh có cảm thấy Tư Phù Khuynh có điểm giống anh không?’’