Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Nghe được câu này, Tạ Dự mới ngẩng đầu lên nhìn.
Anh ấy nhướn mày, nửa cười nửa không: “Cậu nói cái gì?’’
“Không, không, không, tôi tuyệt đối không phải có ý chê anh xấu, tôi chỉ cảm thấy khí chất của hai người có chút giống? Còn có ánh mắt và biểu cảm của anh, a, tôi không thể giải thích được cảm giác này.’’ Thiếu niên gãi gãi đầu nói: “Nhưng anh nói thử xem, cô ấy trang điểm đậm như vậy, thật sự không sợ làm hư da sao? Anh Tạ, anh không thắc mắc khi cô ấy không trang điểm sẽ trông thế nào sao?’’
Vẻ mặt Tạ Dự thờ ơ, liếc sang bên phải.
Tư Phù Khuynh ngồi cạnh bàn bên cửa sổ, vẫn là kiểu trang điểm sát thủ, nhưng đôi mắt hồ ly của cô rất sáng.
Cô vừa ăn cơm vừa đọc sách.
Thị lực Tạ Dự rất tốt, anh ấy nhìn thấy tên cuốn sách trong tay cô ⟪Dận Hoàng Truyền⟫.
Ở Đại Hạ, nếu ai từng học lịch sử đều sẽ biết về vị hoàng đế trẻ tuổi này.
Có thể nói, sự hưng thịnh phồn hoa của Đế quốc Đại Hạ ngày hôm nay không thể không kể đến những thành tựu, công lao to lớn của Dận Hoàng trong việc ngăn chặn các ngoại tộc xâm lược và bình định thiên hạ.
Dù đã hơn mười thế kỷ nhưng ông vẫn là đối tượng được nhiều người ngưỡng mộ.
Bởi vì ông mất sớm, để lại rất nhiều tiếc nuối, ông cũng trở thành “Nam thần bạch nguyệt quang’’ không thể với tới, Dận Hoàng còn có rất nhiều fans hâm mộ là người yêu lịch sử.
Vì vậy, giới giải trí vẫn không dám động đến phim ảnh có liên quan đến Dận Hoàng, nếu có sai sót sẽ bị mắng cho không ngóc nổi đầu.
Tạ Dự khá ngạc nhiên khi Tư Phù Khuynh đọc sách trong căn tin, anh ấy không có ý định tìm hiểu sâu về Tư Phù Khuynh, nhưng anh ấy thường nghe những thực tập sinh khác chế giễu chuyện Tư Phù Khuynh thậm chí còn chưa tốt nghiệp trung học cơ sở, là một con cá lọt qua tấm lưới chín năm giáo dục bắt buộc.
Nhưng giới giải trí ngày nay coi trọng vật chất địa vị, cũng không chú trọng đến bằng cấp.
Tư Phù Khuynh đọc sách một cách nghiêm túc, không quan tâm đến những ánh mắt xung quanh.
Cô lật sang trang tiếp theo, tay phải cầm một chiếc đùi gà đưa lên miệng cắn.
Nhìn thấy cảnh này, thiếu niên vô cùng đau lòng: “Anh Tạ, cô ấy là nữ minh tinh, lại dám ăn chân gà uống coca.’’
Minh tinh cần bảo trì vóc dáng, cần kiểm soát chặt chẽ lượng calo ăn vào, lại nhìn đến hộp cơm của Tư Phù Khuynh chỉ còn sót lại cục xương gà.
Đúng lúc này đột nhiên Tư Phù Khuynh quay người lại, chống cằm, nhướng mày: “Em trai nhỏ, có phải em đang ghen tị với cơ thể ăn hoài không mập của tôi đúng không?’’
Cô dựa người vào đó, lười biếng nở nụ cười đôi mắt hồ ly cong cong, đáy mắt như có sao rơi.
Một nét đẹp kiều diễm, mang theo một chút phong thái tự do.
Quả nhiên người thiếu niên tức giận, mặt đỏ bừng: “Rõ ràng là cô…’’
Rõ ràng cậu ta lớn tuổi hơn cô!
Em trai nhỏ cái gì chứ?
Tạ Dự liếc nhìn Tư Phù Khuynh, ánh mắt dò hỏi sâu hơn, nhưng anh ấy cũng chỉ nhàn nhạt nói hai từ: “Đi thôi.’’
“Anh Tạ, nhất định là cô ấy cố ý.’’ Thiếu niên vẫn còn đỏ mặt, cậu ta lẩm bẩm: “Cô ấy ỷ vào việc mình là cố vấn cho nên mới bắt nạt tôi.’’
Thậm chí cậu ta cũng không nghĩ đến việc tại sao Tư Phù Khuynh vẫn có thể nghe thấy cậu ta nói gì mặc dù hai người đứng cách đó hơn mười mét.
***
Sau lần kiểm tra thứ hai thì cũng đến lúc chia nhóm.
Mỗi thực tập sinh sẽ được chọn một cố vấn phù hợp với mình rồi đăng ký, sau đó là đến cố vấn lựa chọn ngược lại.
Tư Phù Khuynh thản nhiên nghĩ, bây giờ cô chỉ là một con cá mặn, không biết gì chỉ biết nằm yên, còn có hai người cố vấn dạy khiêu vũ, xem ra sẽ không có ai chọn cô, có thẻ nhẹ nhàng đi không ít.
Cô ngáp một cái, xoay người, trước mặt cô là các thực tập sinh nam đang tập bài hát chủ đề.
Hầu hết các thực tập sinh đều do Lâm Khánh Nhan dẫn dắt, số còn lại được giao cho cô.
Một số người có trình độ kém, một số người chưa bao giờ học nhảy gần như sẽ không có cơ hội ra mắt.
Một tay Tư Phù Khuynh vén tóc lên, nhìn thiếu niên đang tập luyện trước mặt: “Chân thấp xuống chút nữa, tay giơ cao hơn đi, cậu là khỉ đột sao?’’
“Đây, còn có đây nữa.’’ Cô tiện tay chỉ vào vài vị trí: “Nâng đến vị trí này, nhìn đây, làm lại theo tôi.’’
Khuôn mặt thiếu niên lại đỏ bừng, nhưng cậu ta cũng không thể không khuất phục trước uy quyền của Tư Phù Khuynh nên chỉ có thể đau khổ làm theo.
Xung quanh còn có mấy chục thực tập sinh khác cũng nhìn thấy nhưng đều phớt lờ.
Đùa à, năng lực của Tư Phù Khuynh kém như vậy, nếu họ học hỏi từ cô thì chắc chắn sẽ bị loại ở vòng sau.
Năng lực của Lâm Khánh Nhan so với Tư Phù Khuynh mạnh hơn nhiều.
Nếu không phải Lâm Khánh Nhan không thể nhận nhiều thực tập sinh như vậy, làm sao bọn họ phải đi theo Tư Phù Khuynh chứ?
Thậm chí các thực tập sinh đều không nhìn Tư Phù Khuynh, mà học từ video khiêu vũ của Lâm Khánh Nhan.
Tư Phù Khuynh không định để ý đến nhiều người như vậy, cô hất cằm: “Cậu tên gì?’’
Thiếu niên không vui nói: ‘’Hứa Tích Vân.’’
“Ồ, Hứa Tích Vân.’’ Tư Phù Khuynh hất cằm cười nói: “Mau luyện tập đi, tôi sẽ cho cậu biết giáo viên bắt nạt học sinh là như thế nào.’’
Hứa Tích Vân: “!”
Nhìn nụ cười “hiền lành’’ của Tư Phù Khuynh, anh ấy không dám buông lỏng, lập tức làm theo.
Sau khi nghiên cứu kỹ càng, Hứa Tích Vân lại tập luyện một mình, anh ấy nhìn những động tác chuẩn đến từng centimet của mình ở trong gương, đột nhiên sửng sốt.
Anh ấy khó hiểu, tại sao động tác lại như vậy?
Hứa Tích Vân theo bản năng nhìn về phía Tư Phù Khuynh, thấy cô vỗ tay: “Trẻ nhỏ dễ dạy, hơn nữa tư chất của cậu cũng không tệ lắm. Được rồi, cậu tự mình luyện tập đi.”
Tư Phù Khuynh đi ra ngoài nghe điện thoại.
“Tư Phù Khuynh, tôi tới đón cô đi tới nhà tang lễ, cũng đã xin phép cho cô nghỉ hai tiếng.” Đầu bên kia điện thoại, Tả Huyền Ngọc nói bằng giọng bình tĩnh: “Xe đã đến rồi, đậu bên ngoài tổ chương trình.”
Tư Phù Khuynh nhướng mày: “Được.”
Ở phương diện này thì tổ chương trình rất khoan dung với cô trong việc xin nghỉ phép, nhưng cô bắt buộc phải có mặt khi ghi hình.
Tư Phù Khuynh cũng biết người lập kế hoạch và Truyền thông Thiên Lạc có mục đích gì, chẳng qua là muốn cô thành vật hy sinh cho chương trình ⟪Thanh Xuân Thiếu Niên⟫.
Cô nhìn cổ tay phải còn bị quấn băng gạc, hai tay đút túi quần, vẻ mặt lười biếng: “Chậc.”
Thật đáng tiếc, cô có một tính xấu đó là sẽ không để họ đạt được mục đích mà họ muốn.
Lúc này điện thoại lại vang lên một chút.
Tư Phù Khuynh nhìn vào tin nhắn hiện thị trên màn hình, hơi nhướng mày.
Cô có thể chắc chắn Phụng Tam có mối quan hệ rất tốt với nhà họ Mặc ở Trung Châu, nếu không, theo lịch âm bây giờ là 2025 mà anh ấy vẫn sử dụng tin nhắn văn bản.
Chao ôi, đúng là đồ cổ hủ.
Phụng Tam: “Tư tiểu thư, ngày mai chúng ta sẽ xuất phát, sẽ trở về vào tối thứ bảy, cô vẫn kịp tham dự đám tang của ông cụ Tả.”
Tư Phù Khuynh trả lời Ok, lại đặt điện thoại vào trong túi.
Bên ngoài căn cứ huấn luyện, một chiếc xe thương vụ màu đỏ đỗ bên đường.
Tả Huyền Ngọc thấy Tư Phù Khuynh vừa ra ngoài, liền ra hiệu cho cô.
Tư Phù Khuynh mở cửa, ngồi vào ghế sau.
Một màn này tình cờ lọt vào mắt hai người đang đứng ở phòng tập nhảy lầu ba.
“Anh Yếm, cô ta không phải đã bị đuổi ra khỏi nhà họ Tả rồi sao?” Vẻ mặt Mục Dã âm trầm: “Sao nhà họ Tả lại cử người đến đón cô ta?”
Trong thế hệ con cháu của nhà họ Tả, Tả Huyền Ngọc là người nổi bật nhất, ngay khi còn trẻ cô ta đã là một người phụ nữ mạnh mẽ trong lĩnh vực kinh doanh, có rất nhiều người ở Lâm Thành ngưỡng mộ cô ta.
Dù sao thì buổi ghi hình ⟪Thanh Xuân Thiếu Niên⟫ cũng được thực hiện ở đây, các gia tộc lớn nhỏ ở Lâm Thành đều biết chuyện này.
Có thể nói nhà họ Tả là con rắn độc ở Lâm Thành.
Hầu hết các thực tập sinh đều không phải con nhà giàu có, họ không đủ khả năng để trêu chọc những vị thiếu gia, tiểu thư này.
Nếu mối quan hệ giữa Tư Phù Khuynh và nhà họ Tả dịu đi, kế hoạch bôi đen cô ta để tăng độ nổi tiếng của chương trình sẽ tiến hành kiểu gì?