Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
“Chị Lan xem này, có phải là rất giống đúng không?” Trình Thanh Lê tràn đầy hứng thú đưa điện thoại qua cho cô: “Bức thư pháp này được viết bởi công chúa Vĩnh Ninh vào năm thứ 58 của triều đại Càn Hoà. Khi đó bà ấy chỉ mới mười hai tuổi, với tài năng của mình bà được Ninh Chiêu Tông ca ngợi là thiên tài tuyệt thế, rất có phong thái của một nhà thư pháp, được đánh giá là không thua kém mấy so với Thái Tổ năm xưa.”
Sách sử ghi lại, Ninh Chiêu Tông vì bồi dưỡng công chúa Vĩnh Ninh mà ông đã phải kêu gọi tất cả văn võ bá quan của toàn bộ Đại Ninh đến, tập hợp lại thành một đội ngũ hùng mạnh từ trước đến nay chưa từng có đến để dạy cho bà về những thứ như sáu loại nghệ thuật của quân tử, thuật của các bậc đế vương, sách lược trị nước, con đường trở thành vua, chỉ để có thể một phần nào đó giúp đỡ bà trên con đường trở thành một vị Đế vương trị vì thiên hạ.
Ngoại trừ những cái trên ra, công chúa Vĩnh Ninh còn rất thành thạo cầm kì thi họa.
Nhưng trước khi có thể kế vị ngai vàng, do từ nhỏ cơ thể bà vốn đã rất ốm yếu cộng thêm việc làm việc quá sức mà bà đã bị bệnh rồi mất giữa một trận dịch lớn, khi ấy bà cũng chỉ vừa mới 17 tuổi.
“Vị tổ tiên đã chết đó của chúng ta quả là một ánh trăng sáng hoàn hảo và mê hoặc lòng người quá đi mà…” Trên mặt Trình Thanh Lê toàn là nước mắt, cảm thán.
Ngay lúc cô nàng đang định đối chiếu lại chữ viết một cách chi tiết, thì bỗng bất ngờ thấy tờ giấy xuyến ấy đã bị Dạ Vân Lan xé nát đi một cách không thương tiếc, còn tiện tay ném nó đi, ném vào trong thùng rác.
Lúc ấy, Trình Thanh Lê cảm thấy rất bực bội, quay qua hỏi cô: “Chị Lan, tại sao chị lại ném nó đi như thế vậy?”
Nghe thế, Dạ Vãn Lan cũng chỉ nhẹ nhàng đáp lại cô nàng: “Cái này viết không tốt, quá nhàm chán.”
Trình Thanh Lê trợn tròn mắt, nhìn cô: “Không tốt á?”
Thế thì như thế nào mới là tốt?
Tuy cô nàng cũng chỉ là một người ngoài nghề, nhưng do trước đây đã từng xem qua một một số thứ, nên cũng gọi là biết tí da lông.
Mười hai chữ này nhìn sơ qua ai cũng chỉ nghĩ chúng nó được viết một cách ngẫu nhiên, nhưng kĩ thuật lại vô cùng xuất sắc, chắc chắn là phải học từ những bậc thầy nổi tiếng ngày xưa mới viết được
“Rồi rồi, không nói về vấn đề này nữa.” Dạ Vân Lam mỉm cười, nói: “Thanh Lê, việc em có thể tin tưởng chị khiến chị rất vui đó nha, trong bốn năm qua mọi người đã nói chị thành cái loại người gì, chị cũng thừa biết cả mà.”
Khi cô gái xuyên qua kia tới đã dùng cơ thể cô để làm ra đủ chuyện mất mặt khiến nhân phẩm của cô bị hủy hoại, cộng thêm việc bị đám con ông cháu cha ở Giang Khuyên áp bách khiến cho cuộc sống của cô lúc đó dần dần rơi vào trong nỗi tuyệt vọng tận cùng.
Cô gái xuyên qua kia sau khi gây ra vô số chuyện lại có thể bình thản rời đi để tìm một cơ thể khác vui vẻ chơi tiếp, còn cô thì không thể.
Trình Thanh Lê sửng sốt, lắp bắp nói: “Em sẽ không nói nữa, nhưng chị Lan này, không biết tại sao ngay lần gặp đầu tiên, chỉ với một ánh mắt đầu tiên mà em đã cảm giác được chị là một người rất đáng tin cậy đó.”
Dã Vãn Lan nghe thế nhướng mày, nhìn cô nàng.
Thấy thái độ của cô, Trình Thanh Lê giả bộ ho nhẹ một tiếng: “Nhưng mà chị Lan này, em đang rất tò giữa chị với Chu thiếu gia có mối quan hệ gì thế…”
“Hợp đồng thế thân là thật, hơn nữa việc chị gửi cho anh ta mấy bài văn nhỏ để cầu hòa cũng là tin chuẩn luôn.” Dạ Vãn Lan không nhanh không chậm nói: “Nhưng từ giờ về sau cuộc sống này chỉ còn là của riêng chị, sẽ không còn hình bóng của anh ta bên trong đó nữa đâu.”
Trình Thanh Lê không ngờ rằng cô có thể nói ra điều đó một cách thản nhiên như vậy, có chút sửng sốt: “Chị Lan, chị…”
“Thôi nhiều chuyện đủ rồi, ngày mai nhớ 7 giờ 30 có mặt. Đừng đến muộn đấy.” Dạ Vãn Lan nhẩm nhẩm thời gian: “Chị đi trước đây, nếu em còn muốn tự nói chuyện một mình thì để hôm nào chị rảnh viết một bức thư cho em ha.”
Trình Thanh Lê trưng ra ánh mắt lấp lánh với cô: “Chị Lan, em siêu yêu chị luôn!”
“Kiềm chế lại một chút, đừng có mà say mê chị quá.” Dạ Vãn Lan đứng dậy đi ra cửa.
Cô cũng không rời đi ngay lập tức mà dựa vào tường ngay chỗ rẽ, lấy điện thoại ra tìm kiếm “cômg chúa Vĩnh Ninh” ngay sau đó một loạt kết quả có liên quan đến hiện ra.
Cô chưa từng nghĩ tới rằng bản thân còn có thể trở lại Thần Châu, nhưng mà là Thần Châu vào 300 năm sau.
Khi nhìn lại bản thân cô trong quá khứ qua những tư liệu từ mục bách khoa toàn thư, trong lòng cô lúc này hiện lên một loại cảm giác rất kì lạ.
Trong vòng lặp 999 năm liên tục xảy ra, cô đã xem qua vô số những cuốn sách viết mình, quay và đóng chụp rất nhiều các tác phẩm truyền hình về cuộc đời của bản thân.
Có người nhận xét rằng cô có thể lấy thân phận nữ tử xâm nhập vào trong nội bộ Đông Cung, đã vậy còn đoạt được vị trí thái tử, nên tất nhiên chính là người xứng đáng nhất để nhận danh xưng vô địch thiên hạ.
Cũng có người lại nói rằng thật may mắn vì cô chết sớm, bởi trong quan niệm của bọn họ nếu thiên hạ lúc bấy giờ được nắm quyền bởi một nữ tử thì chả phải sẽ loạn hết cả lên rồi còn gì?
Mọi người đối với cô khen chê đều có đủ cả, nhưng cô không quan tâm.
Dạ Vãn Lan bình thản lái xe rời đi, chỉ trong chốc lát bóng dáng cô đã khuất dần trong màn đêm.
***
Lúc này, tại nhà cũ của nhà họ Chu.
Chu Hạ Trần mới trở về từ công ty, trên mặt vẫn còn đầy mệt mỏi: “Mẹ.”
“Hạ Trần, mẹ biết con không có nhiều thời gian rảnh, nhưng ngày kia giám đốc Quyền sẽ đến Giang Thành, con cũng thừa biết lần hợp tác này đối chúng ta mà nói quan trọng đến thế nào mà, nên hôm đó con nhất định phải có mặt đó.” Chu phu nhân thở dài: “Con cứ cố gắng làm sao cho đối phương nhìn thấy được thành ý của chúng ta là được, hiểu chưa?”
Hiện tại tập đoàn Chu Thị đã dấn vào phần lớn các lĩnh vực thương nghiệp khác nhau, nhưng chủ yếu trong đó vẫn là ngành giải trí và chăm sóc y tế.
Chỉ là việc kinh doanh hiện giờ ngày càng khó khăn, khiến tập đoàn Chu Thị dần lâm vào thời kỳ trì trệ, nhu cầu cấp bách bây giờ là tìm được nguồn đột phá xuất khẩu mới.
“Mẹ yên tâm.” Chu Hạ Trần nhàn nhạt cười: “Con hiểu được tầm nghiêm trọng của vấn đề này mà, tài liệu dùng để đàm phán lần này đã được con chuẩn bị sẵn từ trước rồi.”
Chu phu nhân lạnh lùng nói: “Lần trước con cũng đã nói với mẹ những điều đó, nhưng mọi chuyện lại sau đó lại xảy ra như thế nào? Lúc đó, con lại đột ngột đổi ý, chạy đến Đế quốc Liên Bang Mạn chỉ để ăn mừng sinh nhật người ta!”
Không phải là bà ta không thích Thịnh Vận Ức, trong số tất cả các khuê nữ nổi tiếng ở Giang Thành, nếu Thịnh Vận Ức xếp thứ hai, thì không ai dám đứng thứ nhất nhất cả.
Nhà họ Thịnh mấy năm nay cũng rất phát triển, gần như đã có thể phát triển ngang tầm với nhà họ Chu.
Hai nhà nếu có thể liên hôn, thì sẽ trở thành một liên minh bền chắc, tất nhiên Chu phu nhân sẽ rất hài lòng, nhưng vấn đề là bà ta thật sự không chấp nhận được việc Chu Hạ Trần có thể sẵn sàng vứt bỏ mọi việc kinh doanh chỉ vì Thịnh Vận Ức.
“Mẹ à, chẳng phải cuối cùng chúng ta cũng đã thu được cái hộp đồng đó về tay rồi à?” Chu Hạ Trần bất đắc dĩ, nói: “Tiệc kỉ niệm sinh nhật lần thứ 24 của Vận Ức, sao con có thể không đến được đây?”
Chu phu nhân khẽ hừ một tiếng, không nói nữa.
“Thiếu gia, hai vị thiếu gia Từ Lục và Từ Lý đã tới tìm ngài, hẳn là đang có việc gì gấp.” Chu quản gia vội vàng bước tới thông báo.
Chu Hạ Trần hoàn hồn trở lại, nói: “Cho họ vào đi.”
Chu quản gia muốn nói cái gì đó nhưng lại thôi, làm theo mệnh lệnh là được.
“Chu Hạ Trần, anh lợi hại lắm!” Từ Lục vừa đi vào trong sảnh chính liền lớn tiếng nói: “Anh thấy cái mũi của tôi đây không? Tất cả đều do con nhỏ thế thân tạp chủng mà anh nuôi làm ra đó. Anh nói mà xem tôi có lòng tốt cho cô ta công việc, mà ngược lại cô ta lại đối xử thế này với tôi, rốt cuộc bình thường anh dạy dỗ cô ta ứng xử với người khác kiểu gì vậy hả?”
Chu Hạ Trần nhíu mày, ngữ điệu có chút lãnh đạm: “Cậu ở đây nổi điên cái gì vậy?”
“Tôi nổi điên hả?” Từ Lục hừ nhẹ một tiếng, cười nói với anh ta: “Tôi biết nhị thiếu gia nhà họ Chu đây trăm công nghìn việc, đến điện thoại còn không cầm đến, nên hôm nay tôi mới phải tới cửa để gặp, nói đi, muốn bồi thường cho tôi như thế nào đây?”
“Hạ Trần, hôm nay anh trai tôi thực sự rất tức giận.” Từ Lý cẩn thận giải thích: “Hôm trước, Dạ Vãn Lan vào phòng của anh ấy, dùng giày cao gót đập lên mặt anh ấy xuýt gãy luôn cái sống mũi, còn lừa mất của anh tôi 40 vạn nữa.”
Nụ cười của Chu phu nhân cuối cùng cũng biến mất, quay qua hỏi con trai mình: “Hạ Trần, đây rốt cuộc là có chuyện gì vậy?”
Chu Hạ Trần ấn xoa xoa mày, chậm rãi thở ra.
Anh ta thật sự không biết Dạ Vãn Lan lấy lá gan từ đâu, trước đó đã chọc vào nhà họ Tần còn không đủ, nay lại còn quay qua chọc giận tới nhà họ Từ nữa chứ.
Từ Lục ở trong vòng quan hệ này là một tên điên có tiếng, uống rượu đánh nhau cậu ta có không thiếu thứ gì cả.
Đã từng có người chỉ vì vô tình chọc phải cậu ta, bị cậu ta trực tiếp cầm lấy bình rượu đập vỡ đầu, xong việc chỉ cần bồi thường tiền là được.
Dù cho có là anh ta, cũng sẽ không dám đối đầu trực diện với cái tên Từ Lục này.
“Mẹ, để con đi xử lý.” Sắc mặt Chu Hạ Trần cũng có chút khó coi.
Chu phu nhân nhàn nhạt lên tiếng: “Được thôi, để mẹ xem con tính giải quyết cô ta như nào.” Từ Lục cười nhạo: “Chu phu nhân à, bây giờ chúng tôi sẽ không làm phiền bà nữa đâu.”
Cậu ta dắt theo Từ Lý, cùng Chu Hạ Trần đi vào thư phòng.
“Phu nhân, lần này người yêu bé nhỏ thiếu gia đã gây họa thật rồi.” Chu quản gia thấp giọng nói: “Bây giờ tiểu thư Vận Ức cũng đã trở lại, ý đồ của cô ta vẫn chưa rõ ràng, thật sự không nghĩ đến việc bước vào nhà họ Chu chúng ta chứ?”
Thịnh Vận Ức là ánh sáng của bầu trời, là ánh sáng của đom đóm thì liệu có muốn cùng người khác tranh chấp hay không?
Chu phu nhân ưu nhã nhấp một ngụm trà: “Tôi biết, cô gái họ Dạ kia, không dung mạo, không đầu óc, nhưng thắng ở chỗ là dễ xử lý hơn nhiều.”
Bà ta đã nhìn thấy những người con gái giống như Dạ Vãn Lan rồi, xuất thân từ tầng lớp thấp nhất dưới đáy xã hội, nhưng lại mang theo vọng tưởng dùng hôn nhân để chen chân vào giới xã hội thượng lưu.
Trong tương lai Chu Hạ Trần sẽ kế thừa nhà họ Chu, anh ta có thể chơi bời với bọn con gái đó, nhưng chuyện kết hôn thì tuyệt đối không được.