Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Lời còn chưa dứt, trong phòng đã rơi vào trạng thái im lặng.
Bị đôi giày cao gót 8cm đập vào mặt, máu trong mũi của Từ Lục lập tức chảy ra.
Mắt cậu ta trở nên mơ hồ, đầu óc choáng váng một lúc.
Ước chừng im lặng khoảng 30 giây, những người xung quanh vội vàng đỡ Từ Lục dậy, gọi người phục vụ tới giúp cậu ta cầm máu.
“Anh Từ, Anh Từ, hay là tôi gọi 120 đến cho anh nhé?”
“Gọi cái gì mà gọi, còn muốn mất mặt thêm à?” Câu này khiến Từ Lục lập tức tỉnh táo trở lại, cậu ta che mũi, tức giận nói: “Dạ Vãn Lan, cô muốn làm gì? Không muốn sống nữa à?”
“Như ý anh muốn, cởi bốn cái ra trước đi.” Dạ Vãn Lan thong dong mỉm cười: “Sao vậy? Không lấy ra được 40 vạn? Chẳng trách không bằng Chu Hạ Trần.”
Bị chọc vào điểm đau, Từ Lục thẹn quá hóa giận, nói: “Ai nói tôi không thể lấy ra 40 vạn? Tôi nói cho cô biết, đừng lấy Chu Hạ Trần ra so với tôi!”
Hai nhà họ Chu và nhà họ Từ có quan hệ thông gia với nhau, để giữ thể diện cho Chu Hạ Trần, cậu ta mới gọi anh ta là anh.
Nếu không cần giữ thể diện cho anh ta, cậu ta sớm đã cho Chu Hạ Trần xuống mồ.
Từ Lục cười lạnh lùng ném tấm thẻ ngân hàng xuống bàn trà: “Trong thẻ này có bốn trăm vạn, cô tiếp tục cởi ra!”
Dạ Vãn Lan nhíu mày, không nhanh không chậm nói ra một chuỗi số thẻ ngân hàng: “Chuyển tiền trước, viết nội dung là tự nguyện tặng cho tôi, tôi mới biết anh có thật hay không.”
Từ Lục bị kế khích tướng đánh phủ đầu, tức giận đến mức run hết cả tay nhấc điện thoại lên, chuyển tiền bằng ngân hàng trực tuyến.
Tin nhắn nhắc nhở đã nhận được tiền vang lên, Dạ Vãn Lan liếc mắt nhìn xuống.
“Nhận được rồi phải không?” Từ Lục vẫn còn đang che mũi, dữ tợn nói: “Còn không mau cởi ra!”
Chỉ cần cậu ta có thể làm nhục được Chu Hạ Trần, đối với cậu ta mà nói số tiền ít ỏi này không là gì cả.
Dạ Vãn Lan cuối cùng thu lại nụ cười, lạnh lùng nói: “Ngu xuẩn.”
Cô quay người rời đi, không muốn làm giày cao gót của mình bị bẩn.
Trong phòng lại một lần nữa im lặng, tất cả mọi người đều sững sờ.
Vài giây sau, cuối cùng Từ Lục cũng phản ứng trở lại: “Lão tử đây bị lừa rồi!”
Cậu ta đột nhiên đứng dậy đuổi theo, nhưng khi cậu ta đang kích động thì máu mũi lại tiếp tục chảy ra, hô hấp cũng trở nên khó khăn.
Có người nơm nớp lo sợ lên tiếng: “Anh Từ, chúng ta vẫn nên đến bệnh viện thôi.”
“Cái rắm, lão tử đây có bác sĩ riêng, đi bệnh viện cái gì chứ?” Từ Lục rít lên một tiếng: “Cậu, lập tức đến nhà họ Chu tìm Chu Hạ Trần, bắt anh ta bồi thường phí tổn thương tinh thần và chi phí y tế cho tôi, để cho anh ta xem anh ta đã nuôi cái thứ gì, không có một chút quy tắc nào.”
Bọn họ ít nhiều gì cũng có vài người tình, nhưng có ai đá vào mũi vả mặt như Dã Vãn Lan không?
Tinh thần của Từ Lục u ám, nói: “Đem 40 vạn vừa nãy trả lại cho tôi.”
“Nhưng, anh Từ, anh đã viết là tự nguyện cho mà…”
“Câm miệng!” Sắc mặt của Từ Lục càng ngày càng kém, tiếng phát ra từ hai hàm răng đang nghiến chặt: “Món nợ này tôi nhớ kỹ rồi.”
**
Bên ngoài câu lạc bộ Ngự Đình.
Dạ Vãn Lan mở cửa xe, vỗ vỗ vai của Chu Dĩ Tương: “Hôm nay em sợ lắm đúng không, chị giúp em lấy được 40 vạn, vừa nãy đã được chuyển vào thẻ của em, đủ tiền đóng học phí kì tiếp theo của em rồi, đừng làm việc ở đây nữa.”
Lần thứ 428 trùng sinh, lúc cô đến trường Đại học Giang Thành tìm hiểu thông tin, cô đã gặp Chu Dĩ Tương.
Chu Dĩ Tương bộc lộ tài năng đáng kinh ngạc trong lĩnh vực thiết kế trang sức, nhưng tài năng của cô ấy không được công nhận mà còn bị kìm hãm trong một thời gian dài, thậm chí cô ấy phải làm việc trong câu lạc bộ chỉ vì không thể lo nổi học phí.
Chu Dĩ Tương ngạc nhiên trong giây lát: “Chị.”
Dạ Vãn Lan nhàn nhạt tươi cười: “Buổi chiều em có lớp phải không? Em về trường trước đi, có chuyện gì chị sẽ liên hệ với em. Thanh Lê, em đưa cô ấy về, đưa cô ấy về xong cứ để xe ở chỗ em, buổi tối chị qua lấy.”
Trình Thanh Lê gật đầu: “ Ồ, vậy chị Lan, chị…”
“Chị đi dạo, đừng lo cho chị.” Dạ Vãn Lan xuống xe, lười biếng vẫy tay, đi chân không men theo con đường phía trước.
Trình Thanh Lê có chút bối rối.
Chị Lan không phải bị kích thích gì rồi chứ, càng điên hơn rồi?
Chu Dĩ Tương cũng có chút bối rối.
Cô ấy có thể chắc chắn rằng đây là lần đầu tiên Chu Dĩ Tương gặp Dạ Vãn Lan, nhưng dường như đối phương biết tất cả mọi thứ về cô ấy.
Chẳng lẽ trước đây họ đã từng gặp cô ấy rồi mà cô ấy không hề biết?
Trình Thanh Lê lái xe: “Chu tiểu thư, chị là giám đốc thiết kế ở công ty nào vậy? Tới công ty chúng em kiểu gì vậy? Chị Lan của chúng ta siêu lợi hại!”
“A?” Chu Dĩ Tương ngẩn người nói: “Chị, chị là sinh viên năm ba của trường Đại học Mỹ thuật Giang Thành, vẫn đang tìm việc thực tập hè…”
Trình Thanh Lê: “?”
Ò, cô nàng hiểu rồi, Dạ Vãn Lan quả nhiên vẫn là điên rồi.
**
Mặt trời đang tỏa nắng, một chiếc xe ô tô màu trắng đang trên đường chạy ra ngoại ô.
Yến Thính Phong mở cửa sổ xe, cơn gió đầu hè ùa vào, mang theo hương thơm nhàn nhạt của cây dành dành.
Anh lẳng lặng nhìn vành đai xanh bên đường, đôi mắt đột nhiên nheo lại: “Dừng xe.”
“Sao vậy?” Dung Vực không hiểu vì sao phải dừng xe, thuận theo ánh mắt của anh mà nhìn qua đó.
Tại ngã tư đường, có một cô gái mang một chiếc váy cách tân kiểu Trung Quốc màu xanh lá cây nhạt, tà váy bồng bềnh trong gió không che khuất được bắp chân thon thả.
Mắt cá chân có những đường nét mịn màng, dưới ánh mặt trời làn da của cô trắng như ngọc.
Dung Vực ngạc nhiên: “Sao cô ấy có thể đi chân không trên đường như vậy, không đau sao?”
Yến Thính Phong lên tiếng: “Xuống xe.”
Dung Vực: “Hả?”
“Mua một đôi giày đưa qua đó.”
“Sao cậu không tự mình đưa?” Dung Vực lẩm bẩm, nhưng vẫn xuống xe, chạy vào cửa hàng đầu tiên trong trung tâm thương mại.
Đóng cửa xe lại, Yến Thính Phong mới ngẩng đầu: “Nói.”
Sau khi nhận được mệnh lệnh, Băng Hà ngồi ở ghế phía sau bắt đầu báo cáo: “Thiếu gia, thông tin về vị Dạ tiểu thư này rất là kỳ lạ. Dạ tiểu thư bây giờ rất khác với Dạ tiểu thư của bốn năm trước, tưởng chừng như là hai người vậy, cũng không tìm được dấu vết thay thế nào, chúng tôi sẽ tiếp tục điều tra.”
Yến Thính Phong cười nhẹ: “Tôi rất có hứng thú với cô ta.”
Băng Hà khẽ rùng mình.
Người cuối cùng mà thiếu gia bọn họ cảm thấy hứng thú đến, hiện giờ vẫn còn đang nằm dưới tảng băng ở Bắc Lục.
Thứ cuối cùng mà thiếu gia bọn họ cho là điều tốt đẹp này, đã bị phá vỡ.
Băng Hà nhìn Dạ Vãn Lan có chút đồng cảm, lúc này Dung Vực đang đưa một hộp giày qua đó, cũng không biết anh ta đang nói cái gì.
Dạ Vãn Lan lúc này mới quay đầu lại.
Yến Thính Phong mỉm cười với cô, trong mắt tựa như có ánh sao.
Khiến anh nhớ đến làn gió mát ở cánh đồng cỏ bát ngát đó, dịu dàng lướt nhẹ qua gò má của cô.
Nhưng Dạ Vãn Lan có thể ngửi thấy được mùi máu tươi nồng nặc hơn, ảm đạm và tối tăm.
Nó giống như một con dao được bọc trong hũ mật, một khi tới gần sẽ cắt đứt ngón tay.
Dạ Vãn Lan dời ánh mắt, mỉm cười nhẹ: “Bác sĩ Dung, bao nhiêu tiền vậy? Tôi chuyển cho anh.”
“Không cần, không cần.” Dung Vực xua tay, thành khẩn nói.” Bạn học Dạ, cô nhất định phải vui vẻ mỗi ngày. Chỉ cần tâm trạng của cô tốt thì sẽ không có chuyện gì.”
Để trở thành một bác sĩ giỏi thì anh ta phải kéo một cô gái đang lạc lối ra khỏi con đường sai lầm, anh ta cảm thấy tràn đầy tự tin.
**
Hoàng hôn buông xuống, thành phố lên đèn.
“Chị Lan, em đưa Chu tiểu thư về trường học rồi.” Trong căn hộ riêng, Trình Thanh Lê gãi gãi đầu: “Nhưng chị ấy vẫn chưa tốt nghiệp, rốt cuộc chúng ta định mở công ty gì vậy?”
“Ngày mai cùng chị đến công ty rồi biết.” Dạ Vãn Lan đang luyện chữ.
“Không vấn đề gì, chị Lan, chị viết cái gì vậy?” Trình Thanh Lê tò mò nghiên người qua, đập vào mắt cô nàng là mười hai chữ lớn.
Vãn cuồng lan vu kí đảo, phù đại hạ chi tương khuynh(*).
(*) Trích từ Thiên Thu Tế của Văn Thiên Tường.
“Chị Lan, chữ này là của chị viết à, em còn tưởng rằng đây là chữ của công chúa Vĩnh Ninh nữa chứ.” Trình Thanh Lê kinh ngạc cảm thán: “Viết rất là đẹp đó. Chị có kỹ thuật gì không? Chúng ta thật sự có thể rời giới người mẫu này, tiến thẳng vào giới nghệ thuật rồi.”
Dạ Vãn Lan dừng bút: “Chị quả thực đã quên chuyện này, em nhắc chị mới nhớ.”
“Có chuyện gì vậy?” Trình Thanh Lê lấy ra bút tích của công chúa Vĩnh Ninh từ phòng trưng bày: “Mau xem, mau xem. Thật sự là giống nhau như đúc.”
Dạ Vãn Lan thở dài.
Vòng lặp thời gian quá dài, sau khi trở về thế giới bình thường, cô đã quên mất đổi bút tích của cô kiếp trước.