Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Dựa vào việc chỉ là một nhánh của nhà họ Lâm?
Hay dựa vào một cậu em họ đứng đầu trường Nhất Trung ở Giang thành.
Hoặc là dựa vào loại thủ đoạn hạ đẳng như lạt mềm buộc chặt?
Ở đất Giang thành, năm gia tộc lớn chính là trời, đắc tội với một trong số bọn họ, Dạ Vãn Lan sao có thể còn chỗ dung thân?
Từ Lí cười nhạo Dạ Vãn Lan: “Dạ Vãn Lan, tôi nói trước cho cô biết vậy thôi, có đi hay không thì tuỳ cô, nhưng tôi phải khuyên cô, cô không chống nổi lửa giận của nhà họ Tần đâu.”
“Được.” Dạ Vãn Lan mỉm cười: “Tôi sẽ chờ, họ cứ việc tới đi.”
Cô xoay người đi đến tiệm cà phê mua thêm một cốc Americano.
Từ Lí nhíu mày.
Trước kia Dạ Vãn Lan làm rất nhiều chuyện khác người chỉ để cố ý làm Chu Hạ Trần ghen, nhưng cuối cùng người chủ động làm lành luôn là cô.
Nếu nói Dạ Vãn Lan thật sự không thích Chu Hạ Trần, Từ Lí hoàn toàn không tin, mấy anh em bọn họ đều nhìn thấy cô nịnh bợ Chu Hạ Trần biết bao.
Chỉ cần Thịnh Vận Ức còn ở đây, mọi thủ đoạn của Dạ Vãn Lan sẽ trở nên vô dụng.
Từ Lí lắc đầu, lái xe rời đi.
Hai mươi phút sau, anh ta đi đến nhà cổ nhà họ Chu.
Hôm nay Từ Lí vâng lệnh ba Từ tới nhà họ Chu biếu quà.
Năm đại gia tộc ở Giang thành liên đới với nhau rất nhiều về mặt lợi ích, ít nhiều đều có quen biết, hoặc là có quan hệ thông gia. Con cháu mấy nhà cũng đều là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên.
Từ Lý mang món đồ ba Từ đưa giao cho Chu quản gia, sau đó đi tìm Chu Hạ Trần.
Chu Hạ Trần đang đọc sách ở thư phòng, trông thấy anh ta lập tức nhẹ gật đầu: “A Lý.”
“Anh Hạ Trần, anh biết hôm nay tôi gặp trúng ai không?” Từ Lý cười lạnh: “Dạ Vãn Lan đang một mình dạo phố.”
Chu Hạ Trần gõ nhẹ ngón tay, ánh mắt tối đi vài phần.
“Tôi gặp con nhỏ kia ở học viện mỹ thuật, cô ta mua không ít dụng cụ vẽ.”
Từ Lý nói tiếp: “Có lẽ con nhỏ kia cảm thấy dùng cách này không hiệu quả, nên muốn học theo chị Vận Ức vẽ tranh lấy lòng anh chăng?”
Rốt cuộc Chu Hạ Trần cũng mở miệng, trào phúng nói: “Có nhất thiết phải vậy không?”
“Ai biết con nhỏ kia đang nghĩ gì chứ?!” Từ Lý nhún vai.
“Nhưng anh Hạ Trần, lần này ngàn vạn lần anh đừng chiều theo cô ta nhé. Cho dù Dạ Vãn Lan viết thư cầu hoà, anh cũng không được mềm lòng.”
Chu Hạ Trần ấn nhẹ huyệt thái dương, chậm rãi thở ra, trong lòng thầm bực bội.
Sáng nay sau khi tỉnh dậy ở quán bar, anh ta đã cảm thấy không đúng, mọi lần chỉ cần nhắn tin, Dạ Vãn Lan sẽ lập tức chạy tới chăm sóc anh ta.
Lạt mềm buộc chặt?
Vẻ mặt Chu Hạ Trần lạnh lùng.
Chỉ tiếc là đã dùng sai đối tượng, thứ anh ta ghét bỏ nhất chính là sủng vật không nghe lời.
“Ừm.” Chu Hạ Trần nhàn nhạt nói. “Cậu đi nói với nhà họ Tần, chuyện này tôi sẽ mặc kệ, bọn họ muốn làm gì thì làm, không cần nể mặt tôi.”
Từ Lý gật đầu: “Anh Hạ Trần yên tâm, tôi nhất định sẽ nói với nhà họ Tần ý của anh.’’
Chu Hạ Trần hút điếu thuốc. Khói thuốc lượn lờ khiến khuôn mặt anh ta càng trở nên mơ hồ.
Anh ta muốn cho Dạ Vãn Lan nếm chút đau khổ, để cô có thể hiểu được, ở Giang Thành này cô chỉ có thể dựa vào anh ta.
**
Lúc này ở nhà họ Lâm.
Lâm Hoài Cẩn và Hứa Bội Thanh đã ra ngoài đạp thanh(*) từ sớm, còn Lâm Ôn Lễ nhốt thì mình trong phòng ôn thi.
(*)Dẫm lên cỏ xanh, chỉ việc trai gái đi chơi xuân, dẫm lên cỏ xanh ngoài đồng, do đó mà gọi hội Thanh minh là hội Đạp thanh.
Dạ Vãn Lan đặt một túi kẹo trước cửa phòng Lâm Ôn Lễ, sau đó đi về phòng gọi cho Trình Thanh Lê: “Thanh Lê, là chị đây, mai em rảnh không? Chúng ta gặp nhau lát nhé.”
“Ngày mai em rảnh! Em cũng đang muốn gặp chị đây, chị Lan.” Trình Thanh Lê khí thế bừng bừng nói: “Kỳ nghỉ hè này Nam thành sẽ tổ chức một buổi triển lãm di sản phi vật thể, hiện đang thiếu người mẫu, em đang tranh thủ cơ hội cho chị, chị yên tâm, em nhất định sẽ không để chị thất nghiệp đâu.”
Dạ Vãn Lan nhướng mày: “Không cần, chị tìm em là muốn em giúp chị trở thành tổng giám đốc.”
“Chị Lan, chị đang nằm mơ phải không?”
“Vậy nhé, ngày mai gặp rồi nói.”
Dạ Vãn Lan khởi động máy tính.
Dòng máy của cô vẫn là mẫu mã của bốn năm trước, ở thời đại khoa học phát triển như bây giờ sớm đã bị lỗi thời.
Dạ Vãn Lan truy cập vào sàn giao dịch, bán ra mấy cổ phiếu cô từng mua trước đây.
Vài phút sau, điện thoại cô thông báo tài khoản cá nhân vừa tăng thêm mấy con số không.
Cô gõ gõ bàn, nheo mắt.
Nếu không phải bị người phụ nữ kia xuyên qua kia cướp mất cơ thể… thì số tiền cô kiếm được còn nhiều hơn gấp mấy trăm lần bây giờ.
Nhưng tại sao cơ thể cô lại bị xuyên qua?
Tại sao lại là cô ta?
Là sự trùng hợp? Cố ý? Hay trừng phạt?
Dạ Vãn Lan ấn trái tim mình rồi chậm rãi thở ra.
Màn đêm hôm nay dài dăng dẳng.
Một đêm nữa lại bất giác trôi qua, mặt trời lần nữa treo lên cao.
Giữa trưa, Dạ Vãn Lan đến câu lạc bộ Ngự Đình.
Trình Thanh Lê xuống xe buýt, vui vẻ vẫy tay, chạy bước nhỏ tới: “Chị Lan!”
Dạ Vãn Lan đưa cô nàng một ly trà sữa.
“Sao chị biết em thích uống loại này?” Trình Thanh Lê ngạc nhiên: “Chị Lan, chị tìm em có chuyện gì?”
“Công ty mới mở thiếu người, chị tới đây tìm nhân viên.” Dạ Vãn Lan nói: “Giám đốc thiết kế quý báu của chúng ta đang ở đây, em không thể vắng mặt.”
Trình Thanh Lê ngẩn ngơ: “Giám đốc thiết kế nhà ai ở đây?”
“Nhà chị, em ở đây chờ nhé.” Dạ Vãn Lan đi thẳng vào câu lạc bộ Ngự Đình.
Nhân viên canh cửa và bồi bàn nhận ra khuôn mặt này, cho rằng cô tới tìm Chu Hạ Trần nên không ngăn cản cô vào.
Dạ Vãn Lan vừa đi tới cửa thang máy, cửa thang máy lập tức mở, một cô gái thất tha thất thểu bước ra, quần áo trên người bị rối tung rối mù.
Dạ Vãn Lan kịp thời đỡ vai của cô ấy, hỏi: “Sao vậy?”
Cô gái hoảng sợ ngẩng đầu, nhìn vào đôi mắt xanh như biển rộng, bàng hoàng đáp: “Đám người đó, bọn họ bảo em tiếp rượu, em không nghe theo, em…”
“Được rồi, đi theo chị.” Dạ Vãn Lan ôm cô ấy.
Có một gã bồi bàn nhíu mày can ngăn: “Dạ tiểu thư, cô…”
Dạ Vãn Lan nhìn gã.
Ánh nhìn rất bình tĩnh, nhưng dường như có một áp lực vô hình nào đó đè nặng lên toàn bộ không gian.
Động tác gã bồi bàn cứng đờ.
Trình Thanh Lê còn đang vui vẻ uống trà sữa: “Giám đốc thiết kế quý báu nhà chúng ta đâu?”
“Thanh Lê, em đưa Dĩ Tương vào xe.” Dạ Vãn Lan đeo một đôi găng tay màu trắng vào: “Chị đi một chút sẽ về.”
“Được thôi chị Lan, không thành vấn đề!” Trình Thanh Lê dẫn cô gái lên xe, an ủi nói: “Đừng sợ, uống chút nước nóng nhé, chị mặc ít thế này có lạnh không, mặc áo khoác của em vào đi.”
Chu Dĩ Tương vẫn đang bàng hoàng.
Sao đối phương lại biết tên của cô ấy?
Lúc này, trong phòng A11.
“Anh Từ, tụi em không tìm thấy con nhỏ kia, thật xui xẻo!”
“Hòa thượng có thể chạy trốn còn ngôi miếu thì không.” Từ Lục nhàn nhã: “Lần này coi như nó may mắn, lần sau sẽ không dễ vậy đâu.”
“Anh Từ nói phải, chỉ cần nó dám xuất hiện, tuyệt đối sẽ không thể trốn thoát.”
Bên trong câu lạc bộ tiếng nhạc xập xình, có mấy người đã uống say đến mức ngã trái ngã phải trên sô pha bằng da.
“Rầm!”
Cửa bị đá văng, ánh sáng từ bên ngoài phòng lùa vào.
Trước cửa phòng, có một thân ảnh đứng ngược sáng.
Từ Lục nheo mắt, lúc này cậu ta mới từ từ thấy rõ người tới, ngạc nhiên cất tiếng: “Dạ Vãn Lan? Sao cô không đi tìm Chu Hạ Trần, lại tới đây tìm tôi?”
Nét mặt mấy người khác cũng có chút kinh ngạc.
Sự việc Tần Tiên bị Dạ Vãn Lan đánh đến mức nhập viện, mấy hôm nay đã lan truyền khắp Giang thành.
“Không được Chu Hạ Trần chu cấp nữa, cô đã nghèo đến mức phải tới nơi này làm việc sao, không sao, hôm nay tôi cho cô cơ hội kiếm tiền.’’ Từ Lục cười to: “Lột hết quần áo ra, tôi cho cô mười vạn.”
Có người lên tiếng: “Anh Từ, nếu không thì…”
Dạ Vãn Lan dù sao cũng là người của Chu Hạ Trần, nếu như bọn họ làm nhục cô, thì chẳng phải là đang làm nhục Chu Hạ Trần sao?
Đánh chó cũng phải nhìn mặt chủ.
“Làm sao?” Từ Lục cười lạnh: “Cô ta chỉ là một đứa thế thân, lại chọc phải Tần Tiên, còn muốn Chu Hạ Trần chống lưng cho cô ta sao?”
Cậu ta vẫn luôn không vừa mắt Chu Hạ Trần, tháng trước Chu Hạ Trần còn cướp mất một đơn hàng lớn của cậu ta.
Cả đứa em trai Từ Lý của cậu ta cũng đúng là một thằng ngu, ngày ngày đi theo đuôi Chu Hạ Trần, có khi ngày nào đó anh ta bán nhà họ Từ đi mất lúc nào không hay.
Trong phòng là một mảng yên tĩnh.
Sau lưng bọn họ mắng Dạ Vãn Lan tham lam, mắng cô thực dụng, mắng cô không có khí chất, nhưng khi đối mặt lại không thể nói được lời nào vũ nhục cô.
Dạ Vãn Lan cởi giày cao gót, tháo găng tay xuống, sau đó ném hết vào mặt Từ Lục.
“Trước tiên, đưa tôi bốn mươi vạn.”