Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Có thể được Nhan Đình Nguyệt nhận làm truyền nhân thì tuyệt đối phải là nhân vật không tầm thường rồi.
Lâm Ốc Du đang muốn gật đầu, Lâm Thấm liền gọi bà lại: “Mẹ, một lát nữa con còn phải luyện đàn nữa, thời gian gấp quá rồi.”
Lâm Ốc Du nghe vậy cũng cảm thấy có chút đáng tiếc: “Xin lỗi, bác Nhan, việc học của Thấm Thấm quá nặng, chỉ sợ là không có thời gian rồi.”
“Vậy hai người trở về sớm chút đi.” Nhan Đình Nguyệt cười: “Luyện đàn quan trọng mà.”
Lâm Ốc Du gật đầu: “Không quấy rầy bác nữa, cháu và Thấm Thấm về trước đây.”
Sau khi hai người đi ra ngoài, trên mặt Lâm Thấm cũng không biểu lộ gì mà tiếp tục đi trên đường núi.
Lâm Ốc Du bỗng mở miệng: “Khi con còn nhỏ, bà ngoại con đã muốn cho con học hát tuồng Côn Sơn đó, đáng tiếc thật.”
Lâm Thấm nhàn nhạt hỏi: “Có gì đáng tiếc đâu, học hát tuồng Côn Sơn có thể giúp con đến Vân Kinh, về nhà họ Lâm sao?”
Lâm Ốc Du sửng sốt: “Đương nhiên là không thể rồi.”
Nhà họ Lâm là hậu nhân của Thiên Âm Phường, cũng muốn trùng tu lại Thiên Âm Phường.
Thiên Âm Phường ưu tiên dùng đàn cổ, rồi sau đó là tỳ bà, các nhạc cụ như sáo trúc cổ điển, mỗi đời chưởng môn đều am hiểu nhất là đàn cổ.
Chỉ là sau khi đại chiến qua đi, không ít bản nhạc và kĩ thuật âm nhạc đều bị thất lạc.
Mấy năm nay, nhà họ Lâm ở Vân Kinh cũng trăm phương nghìn kế muốn vực dậy đàn cổ, chỉ là hiệu quả quá nhỏ thôi.
Lâm Thấm nói: “Đó không phải là đồ vật có tác dụng đối với việc học của con mà.”
Đàn cổ thất huyền mới là con đường tắt duy nhất có thể giúp cô ta trở về nhà họ Lâm.
Về tới Vân Kinh, mới có cơ hội tiến vào Trung Tâm Toàn Cầu.
Lâm Ốc Du suy nghĩ một lát: “Cũng được, con cũng không có nhiều tinh lực như vậy, chuyên chú vào đàn cổ đi vậy.”
**
Ánh nắng chiếu rọi, lúc mặt trời lên cao thì Dạ Vãn Lan đi đến ngôi nhà nhỏ của Nhan Đình Nguyệt ở trong rừng.
“Cô giáo.” Cô nhẹ nhàng gõ cửa, thấy hộp quà đặt trên bàn trà: “Cô có khách sao?”
“Là bạn cũ nhờ người đưa đồ tới, đã đi rồi.” Nhan Đình Nguyệt nhìn cô, giơ tay rót cho cô một ly trà: “A Lan, nếu không phải đúng thật là chúng ta mới quen nhau hôm qua, cô thực sự sẽ nghi ngờ là cô đã dạy em mấy chục năm rồi đó.”
Dạ Vãn Lan hơi mỉm cười: “Em và cô có duyên mà.”
Cô đúng thật là đã theo Nhan Đình Nguyệt học hát tuồng Côn Sơn mấy chục năm rồi.
Nhan Đình Nguyệt dạy cho cô bốn kĩ thuật năm phương pháp hát hí kịch, còn đặc biệt lấy bộ phục trang trân quý mấy chục năm đưa cho cô nữa.
Nhưng ngày hôm sau khi thời gian khởi động lại, bọn họ lại là người xa lạ.
Vòng tuần hoàn vô hạn đã kết thúc, lúc này rốt cuộc cô đã có thể chính thức bái Nhan Đình Nguyệt làm thầy rồi.
Trước thời kì hạn hán năm đó, Khúc Thánh xuất thế.
Cô từng đi theo Ninh Chiêu Tông gặp qua vị Khúc Thánh này, dưới sự dẫn dắt của ông, hát tuồng Côn Sơn cũng đạt tới thời kỳ cường thịnh, vào Tết Trung Thu thời triều Ninh có tập tục các nơi đều sẽ tổ chức hát hí khúc.
Hiện giờ hát tuồng Côn Sơn đã xuống dốc, cô muốn tìm mọi cách có thể để cứu vãn.
“Là em thật sự có tài, cũng giỏi nhẫn nhịn nữa.” Nhan Đình Nguyệt nói, “Hôm nay hát đoạn <<Mẫu Đơn Đình>> nhé?”
Dạ Vãn Lan gật đầu đồng ý.
Cô đi đến phía sau tấm bình phong trong nhà, nhắm mắt lại, chậm rãi hát.
“Vốn là hoa nở muôn màu khoe sắc…”
Tiếng hát vang lên, nhẹ nhàng êm tai.
Hát xong khúc hát, Nhan Đình Nguyệt lại chỉ dẫn vài chỗ cho cô.
Dạ Vãn Lan cố gắng ghi nhớ hết sau đó mới rời đi.
Tháng năm ở Nam Thành nhiều mưa, bên ngoài lại đang có mưa nhỏ.
Một lát sau, bên ngoài cửa vang lên tiếng guốc gỗ đạp lên cỏ tạo nên âm thanh rào rạt.
Nhan Đình Nguyệt có chút kinh ngạc.
Lúc này còn có ai tới nữa chứ?
Cô ấy kéo rèm cửa ra.
Trong sương mù mông lung, có người đang cầm dù 24 thanh trúc chậm rãi đi đến.
Dưới màn mưa mờ ảo, một vị thiếu gia với vẻ ngoài vô cùng điển trai.
Dù là Nhan Đình Nguyệt, cũng không khỏi chấn động.
Trước khi cô ấy ẩn cư tại đây, đã từng gặp qua không ít con cháu thế gia, nhưng không một ai có thể so sánh được với người trước mắt cả.
“Dì Nhan, rất xin lỗi đã tới quấy rầy dì.” Dung Vực thở hổn hển từ sau lưng Yến Thính Phong chạy vào: “Cháu mang từ Vân Kinh đến cho dì ít lá trà và đàn hương, đây là anh em của cháu, dì cứ gọi cậu ấy là Tiểu Yến là được.”
“Tiểu Vực, Tiểu Yến.” Nhan Đình Nguyệt rất vui, nhưng rồi lại thở dài.
“Đáng tiếc là hai đứa đã tới chậm rồi, nếu không còn có thể gặp đệ tử của dì đó.”
Dung Vực lắp bắp kinh hãi: “Dì có đệ tử khi nào vậy?”
Lúc anh ta quen biết Nhan Đình Nguyệt, cô ấy vẫn còn giữ chức phó hội trưởng hiệp hội nghệ thuật Vân Kinh, đã có biết bao nhiêu người hy vọng có thể bái cô ấy làm thầy, bao gồm cả người của nhà họ Lâm ở Vân Kinh, nhưng tất cả đều bị từ chối.
Nhan Đình Nguyệt là truyền nhân duy nhất của Khúc Thánh, địa vị đương nhiên là rất cao.
Chuyện Nhan Đình Nguyệt có truyền nhân đủ để oanh động toàn bộ Thần Châu, thậm chí là Trung Tâm Di Sản Văn Hóa Phi Vật Thể toàn cầu cũng sẽ chấn động mãnh liệt.
“Vừa có ngày hôm qua đó.” Nhan Đình Nguyệt cười: “Nhưng các cậu có thể không tin, tương lai con bé hát nhất định là còn xuất sắc hơn cả dì nữa đó, dì tin con bé có thể chấn hưng hát tuồng Côn Sơn, không, mà là toàn bộ di sản văn hóa phi vật thể.”
Dung Vực trợn to hai mắt: “Ai vậy?”
Có thể được dì Nhan Đình Nguyệt đánh giá cao như thế sao?
Dường như Yến Thính Phong đang suy nghĩ gì đó.
Nhan Đình Nguyệt vẫn chưa muốn nói nhiều: “Sau này sẽ gặp được thôi, trước mắt các cháu không nên nói ra với bên ngoài đó.”
“Đã hiểu ạ.” Dung Vực cười nói: “Dì Nhan, đây là lá trà ông nội cháu mới chế biến, còn hương này là loại mới nhất bên nhà họ Tô đó, đều mang đến cho dì này.”
“Vất vả rồi, Tiểu Vực.” Nhan Đình Nguyệt nói: “Ngồi xuống đi, dì bảo người đi làm cá, lát nữa cùng nhau ăn cơm.”
Dung Vực ngoan ngoãn ngồi xuống, nhưng trong đầu vẫn còn tự hỏi đệ tử mà Nhan Đình Nguyệt nói đến rốt cuộc là thần thánh phương nào.
Anh ta lặng lẽ hỏi Yến Thính Phong: “Cậu có đoán được là ai không?”
Yến Thính Phong chậm rãi uống một ngụm trà: “Không có hứng thú.”
Dung Vực nói thầm: “Cũng không biết rốt cuộc cậu có hứng thú với cái gì nữa…”
Quen biết Yến Thính Phong nhiều năm rồi, nhưng anh ta cũng không có cách nào đoán được đối phương suốt ngày suy nghĩ cái gì nữa.
Đúng là một người kỳ quái mà.
**
Lúc trở về Giang Thành đã là 3 giờ chiều, Dạ Vãn Lan mua một ít mực và giấy Tuyên Thành ở cửa hàng của học viện mỹ thuật, màu vẽ và đao khắc nữa.
“Dạ Vãn Lan?”
Âm thanh kinh ngạc vang lên từ phía sau lưng.
Dạ Vãn Lan xoay người, thần sắc nhàn nhạt.
“Thật sự là cô à, sao cô còn có thời gian đi dạo ở đây chứ?”
Nhìn thấy cô, Từ Lí nhíu mày: “Còn không nhanh đến bệnh viện chăm sóc cho Tần Tiên?”
Dạ Vãn Lan không nhìn anh ta, tiếp tục đi trước.
Từ Lí thấy cô bỏ đi, nhanh chóng tiến lên hai bước: “Tới giờ Tần Tiên còn chưa tỉnh lại, tôi nghe nói là do cô đánh, có phải là cô có hơi quá đáng rồi không hả?”
Từ Lí và Chu Hạ Trần, Tần Tiên là bạn bè chơi với nhau từ bé đến lớn.
Chu Hạ Trần thường xuyên đem những bài viết cầu hòa bình của Dạ Vãn Lan làm trò cười rồi phân phát cho nhóm bọn họ, anh ta cũng biết là Dạ Vãn Lan rất nịnh bợ Chu Hạ Trần.
Ai biết được Dạ Vãn Lan tự nhiên nổi điên chứ?
“Được rồi, Dạ Vãn Lan, cô nghe tôi nói một câu, cô đi xin lỗi anh Hạ Trần đi, rồi đến bệnh viện chăm sóc cho Tần Tiên đến khi tỉnh lại nữa.”
Từ Lí lại khuyên nhủ: “Ngoan ngoãn chịu thua đi, cô xem như vậy không phải là mọi chuyện đều được giải quyết sao?”
“Đến cả chị Vận Ức bên kia nữa, tay chị ấy không bị thương nhưng lại sợ bóng sợ gió một hồi, trước giờ chị ấy hiền lành, khẳng định sẽ không tức giận với cô, nói không chừng còn giúp cô nữa.”
Dạ Vãn Lan vẫn mắt điếc tai ngơ như cũ.
Từ Lí hoàn toàn bị chọc tức: “Dạ Vãn Lan, nếu anh Hạ Trần mà tức giận, không giúp cô giải quyết vấn đề, đến lúc đó nhà họ Tần ra tay thì cô liền xong đời rồi!”
Dạ Vãn Lan cuối cùng cũng dừng bước chân, hơi hơi nghiêng đầu: “Ai nói với anh là tôi muốn dựa vào anh ta?”
Từ Lí sửng sốt, nhịn không được cười lên tiếng: “Không dựa vào anh Hạ Trần, thì cô còn có thể dựa vào ai hả?
Ở Giang Thành này, không có Chu Hạ Trần, thì sẽ có ai biết đến tên của Dạ Vãn Lan chứ?