Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
“Năm nghìn vạn?”
Con số này khiến Chu Hạ Trần hốt hoảng.
Bình thường Tần Tiên làm việc chưa từng lường trước hậu quả, nhà họ Tần đã nhiều lần tiêu không ít tiền giúp anh ta thu dọn mớ rắc rối.
Từ khi tập đoàn Tần thị được niêm yết đến nay, đúng là giá trị thị trường đã vượt qua ngưỡng chín tỷ, nhưng năm nghìn vạn vẫn không phải là con số có thể tùy tiện đưa ra. Suy cho cùng, giá trị thị trường cũng không ngang bằng với vốn lưu động.
“Đúng vậy.” Thịnh Vận Ức bối rối: “Hạ Trần, anh với cô ấy quen biết đã lâu, sao cô ấy lại thiếu tiền đến thế? Ban đầu cô ấy ở bên cạnh anh cũng vì tiền sao?”
Câu nói này khiến trái tim của Chu Hạ Trần nhất thời quặn thắt, cảm giác như bị rơi mạnh xuống đất. Sự phiền não ập đến thông qua biểu hiện trên đôi lông mày cau có, nhưng giọng nói anh ta vẫn rất ôn nhu: “Vận Ức, em không cần quan tâm tới cô ta, cũng không được tới gần cô ta, anh sợ em sẽ bị thương.”
“Em biết rồi.” Thịnh Vận Ức hạ thấp giọng: “Nếu anh có thời gian thì đến thăm cô ấy nhé, có lẽ sẽ giúp cô ấy khôi phục lại trạng thái ban đầu.”
Chu Hạ Trần không nói đồng ý, chỉ đáp: “Tối nay anh đưa em đi ăn.”
Cuộc trò chuyện giữa hai người kết thúc, nhưng chẳng ai an lòng.
“Vận Ức, hôm nay khiến cháu hoảng sợ rồi.” Tần phu nhân bước tới, vẫn là dáng vẻ thân thiết như cũ: “A Tiên nhà bác trước nay chưa bao giờ chơi gái, tính nó hơi tệ một chút, nhưng nó lại nghe lời cháu, nếu cháu có thời gian rảnh thì đến nhà họ Tần thường xuyên nhé, bác luôn hoan nghênh cháu.”
Thịnh Vận Ức cười cười, không lắc cũng chẳng gật đầu: “Thưa bác, cháu xin phép về trước ạ.”
…
Nhà họ Lâm.
Dạ Vãn Lan khép cửa, thấp giọng nói: “Hôm nay thím bị dọa sợ rồi, cháu thành thật xin lỗi, suýt nữa cháu đã làm liên lụy đến thím.”
“Cháu…” Hứa Bội Thanh nhìn cô, ánh mắt khẽ lay động.
Thế nhưng bà sực nhớ ra điều gì đó, ánh mắt dần trở nên lạnh nhạt, không nói câu nào đi thẳng vào phòng.
“Rầm!”
Cánh cửa đóng sầm lại, ngăn cách mọi thứ.
Dạ Vãn Lan vẫn đứng đó bất động, kí ức về bốn năm qua bỗng chốc quay cuồng trong đầu cô.
…A Lan, thím có mua ít đặc sản Nam Thành về, cháu có muốn…
…Bánh gì? Tôi chỉ ăn bánh ngọt của hãng Thiên Nga Trắng sản xuất, bánh này bao nhiêu tiền một cân? Thím mau mang loại bánh rẻ tiền này cút đi!
Chiếc bánh ngọt rơi xuống đất.
Đồng thời trái tim của Hứa Bội Thanh cũng vỡ vụn.
Dạ Vãn Lan nhắm mắt.
Cô bị vây hãm trong cơ thể này bốn năm, chỉ có thể nghe và nhìn, không thể nói cũng chẳng thể cử động.
Đây là lần đầu tiên cô cảm nhận được cái gọi là bất lực, cụm từ mà cô đã xóa khỏi từ điển của mình rất lâu về trước.
Cho đến tận bây giờ, cô vẫn chưa thể hiểu tại sao cơ thể của mình lại bị một người con gái khác xuyên qua chiếm đoạt.
Dựa vào đâu cứ luôn phải là cô?!
Tức giận ư?
Không cam lòng ư?
Hết thảy những gì cô cảm thấy chỉ có đau đớn...đau đến mức các dây thần kinh cảm giác như đang bị ngọn lửa đỏ rực thiêu đốt.
Trước mặt cô dường như xuất hiện một dải ngân hà vô tận, kèm theo những chùm sáng nhấp nháy và vô số con số trôi nổi giống một loại mật mã nào đó.
“Ting ting!”
Chuông thông báo tin nhắn đánh thức Dạ Vãn Lan, cô bình tĩnh lại, cơn ảo giác cũng theo đó tiêu tan.
[Dung Vực]: “Bạn học Dạ, cô có hứng thú với buổi triển lãm nhạc cụ cổ điển của trường Nhất Trung ngày mai không? Cô nhất định phải đến nhé, âm nhạc có tác dụng hỗ trợ rất lớn với bệnh tình của cô đấy.”
[Dạ Vãn Lan]: “Tôi sẽ đến đúng giờ.”
Cô mở rèm cửa sổ, ánh sáng mặt trời hắt vào chiếu xuống cây đàn cổ Thất Huyền, tựa như hóa thành những nốt nhạc uyển chuyển nhảy múa.
Thời tiết tốt kéo dài đến hôm sau, ánh mặt trời buổi sáng vô cùng dễ chịu.
Dạ Vãn Lan đội chiếc mũ ngư dân đến chỗ hẹn với Dung Vực.
Dung Vực và Yến Thính Phong đang đợi cô tại phòng tâm lý.
Cô biết Dung Vực là người của nhà họ Dung, thừa kế mạch Thái Sơ, nhưng lý do nào khiến anh ta chạy đến trường Nhất Trung Giang Thành làm bác sĩ tâm lý?
Cô suy nghĩ rất lâu.
Tên họ Dung này trông có vẻ khá khờ khạo.
“Bạn học Dạ có người mình thích chưa? Nói tôi nghe xem nào?” Vừa nhìn thấy cô, Dung Vực đã nhiệt tình nói: “Tôi rất có đạo đức nghề nghiệp, sẽ giúp cô giữ bí mật.”
Có một phương pháp chữa trị gọi là phương pháp trị liệu bằng tình yêu.
Dạ Vãn Lan thản nhiên nói: “Tôi có người mình thích, nhưng anh ấy đã chết rồi.”
Lấy người chết làm bia đỡ đạn không quá đáng lắm đâu nhỉ?
Trên con đường đấu tranh với thế giới này, tình yêu đối với cô mà nói chỉ là thứ tầm thường không mang lại bất cứ lợi ích gì.
Dung Vực sửng sốt: “Người chết? Ai vậy?”
Cô bé này mới có tí tuổi đầu đã có bạch nguyệt quang cầu mà không được?
Thế này bảo anh ta chữa kiểu gì!
Dạ Vãn Lan nói đại tên một người thậm chí cô chưa từng gặp: “Thẩm Tiêu đại nhân.”
Yến Thính Phong đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt phượng xinh đẹp nheo lại.
“Dọa chết tôi rồi, tôi còn tưởng là ai chứ.” Dung Vực cười nói: “Người anh em này của tôi ngày trước cũng nói thích một người đã qua đời là công chúa Vĩnh Ninh.”
Dạ Vãn Lan và Yến Thính Phong đối mắt nhìn nhau, anh mỉm cười với cô.
Cô im lặng.
Hừm, lấy người chết ra làm lá chắn, âu cũng hơi quá đáng.
Dạ Vãn Lan đứng dậy ra ngoài đi dạo.
Cánh cửa phòng tâm lý khép lại.
Yên tĩnh được hai giây, Yến Thính Phong chậm rãi mở miệng: “Đáng tiếc…”
Dung Vực không hiểu: “Đáng tiếc cái gì?”
Yến Thính Phong nhẹ nhàng sờ vào trái tim mình, chỉ mỉm cười thở dài, bên trong đôi mắt tràn rưng rưng.
Đáng tiếc kẻ anh hận không chết, còn người anh yêu lại không thể sống sót.
Anh rất hận, hận ba trăm năm trước Thần Châu bị hủy diệt, xương cốt bạc ngàn.
Hận núi sông vỡ nát, mà anh chỉ biết bất lực.
Hận chiến hữu năm xưa đã hy sinh không một ai sống sót.
Hận anh ba trăm năm sau thức tỉnh sau giấc ngủ dài, cho dù được thuật Bắc Minh và Phệ Sinh Cổ bảo vệ, anh cũng chỉ là một thân thể bệnh tật.
Nếu như lúc đó công chúa Vĩnh Ninh còn sống…
Yến Thính Phong thu hồi cảm xúc, bình tĩnh hỏi: “Viện nghiên cứu chiến lược quốc tế có phản hồi gì không?”
“Không.” Dung Vực thở dài: “Đây là chuyện thuộc ba trăm năm trước đấy, người ta có phải có thiên nhãn đâu mà chỉ dựa vào một chút manh mối đã suy đoán ra được cố nhân chứ.”
Yến Thính Phong nhắm nghiền mắt: “Có tin gì thì báo cho tôi.”
Dung Vực thật sự không hiểu nổi sự cố chấp của Yến Thính Phong.
Đã ba trăm năm trôi qua rồi, kẻ địch xâm lược Thần Châu chắc chắn đã chết, sự sống này vẫn tiếp tục lưu chuyển, còn có gì đáng phải truy tìm đến thế?
“Người anh em, nhìn thoáng ra, chúng ta không nhất thiết phải chìm đắm trong quá khứ, tương lai…”
Dung Vực chưa dứt lời, Yến Thính Phong đột nhiên mở mắt, chậm rãi đưa ánh mắt nhìn về phía anh ta.
Trong nháy mắt, phảng phất như có cả đao kiếm lẫn sấm sét đồng thời rơi xuống!
Dung Vực kinh sợ trước ánh mắt mang đậm ý giết chóc của anh, toàn thân cứng đờ không thể cử động.
May mắn lúc này có tiếng bước chân, một luồng khí khác xông vào cửa hóa giải toàn bộ sát khí tiềm tàng bên trong Yến Thính Phong.
Dung Vực ngơ ngác quay đầu, thấy một cô gái cầm một chiếc đàn cổ trên tay.
Dạ Vãn Lan gật gật đầu: “Tôi mượn đấy, anh muốn nghe không?”
Yến Thính Phong nhìn về phía cô, vẻ tức giận và u ám trên đôi lông mày và trong mắt đều tiêu tan: “Cung kính không bằng tuân mệnh.”
Dạ Vãn Lan khẽ gật đầu: “Đây coi như là quà đáp lễ cho đôi giày lúc trước đi.”
Yến Thính Phong giật mình, sau đó mỉm cười, dáng vẻ dịu dàng chẳng có chút u ám: “Được.”
“Không thể tin được lại có người chữa được bệnh của cậu.” Dung Vực lẩm bẩm ngồi xuống, lặng lẽ nghe nhạc.
Tiếng đàn cổ du dương, cuốn theo làn gió bay ra ngoài ô cửa sổ.
Giai điệu quen thuộc khiến Chu Hạ Trần giật mình, ngẩng đầu nhìn về phía phòng tâm lý.