Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
“Hạ Trần, sao vậy?”
Thịnh Vận Ức cảm thấy sự ngỡ ngàng của anh ta, cũng ngẩng đầu lên.
Tiếng đàn cổ từ căn phòng thứ hai của tầng ba truyền đến, trong trẻo như dòng suối trong vắt trên núi, thanh tao như tiếng chim hót trong thung lũng sâu.
Vẻ mặt Chu Hạ Trần có chút bần thần, thở dài: “Tiếng đàn cổ này làm anh nhớ về những ngày lúc nhỏ khi còn ở Nam Thành, trước kia anh đã từng nghe qua…”
Anh ta không nói gì thêm.
Lúc anh ta được sinh ra, nhà sư của chùa Hoa Luân nói rằng anh ta phải chịu một tai họa, cần nuôi ở nông thôn mới có thể tránh được.
Cho nên từ nhỏ anh ta ở cùng bà ngoại và lớn lên ở Nam Thành, mười tuổi mới được đưa về Giang Thành.
Nền văn hóa của Nam Thành toát lên sự phong phú, trên đường phố có thể nhìn thấy những người thợ thủ công, tai nghe mắt thấy trong nhiều năm, anh ta cũng thích nhạc cổ điển và di tích văn hóa.
Thịnh Vận Ức cười: “Vậy em với anh cùng đi lên xem xem là vị danh gia nào.”
“Vẫn là em hiểu anh.” Chu Hạ Trần cười.
Cả hai người cùng bước lên lầu.
Với khả năng nghe của Yến Thính Phong, từ lúc Chu Hạ Trần và Thịnh Vận Ức bước lên bậc thang thứ nhất, anh đã sớm biết tất cả.
Anh nhắm mắt lại, đuôi mắt toát ra sát ý: “Không gặp ai cả.”
Dung Vực vẫn chưa biết gì: “Hả?”
Anh ta ngơ ngác hết mười giây, cho đến khi có tiếng gõ cửa anh ta mới hiểu ý của Yến Thính Phong là gì.
Ban đầu Dung Vực cũng không để ý, nhưng người ngoài cửa vẫn rất kiên trì, gõ thêm mấy lần, lúc này anh ta mới mở cửa, bực bội nói: “Làm gì vậy?”
Chu Hạ Trần chỉ muốn biết người đánh đàn cổ là ai, nhưng cửa đã bị Dung Vực chặn lại, chỉ có thể nhìn thấy chiếc váy màu xanh thêu văn hoa hình rồng vàng.
Dung Vực: “Nhìn cái gì mà nhìn? Cậu là ai?”
Ánh mắt của Chu Hạ Trần trong chốc lát tức giận: “Anh…”
“Tiên sinh, thật sự xin lỗi.” Thịnh Vận Ức kịp thời nắm tay Chu Hạ Trần mỉm cười nói: “Chỉ là chúng tôi không biết vị danh gia nào đang đánh đàn cổ, tôi và anh ấy đều thích nhạc cổ điển, muốn lên hỏi thăm một chút.”
Dung Vực rất lạnh lùng: “Không được, cút!”
“Ầm!”
Cánh cửa đóng lại một cách vô tình.
Vẻ mặt của Chu Hạ Trần hoàn toàn đã trở nên lạnh lùng hơn, tay đập mạnh vào tường.
Ở Giang Thành sẽ có người không nhận ra anh ta à?
“Hạ Trần, đừng tức giận, tức giận sẽ làm hại đến cơ thể.” Thịnh Vận Ức trấn an nói: “Các danh gia nghệ thuật ít nhiều tính khí thất thường, trước tiên hãy quay về rồi xem gần đây có vị danh gia nào ở Giang Thành, chúng ta lại đến hỏi thăm cũng không muộn.”
Chu Hạ Trần chậm rãi thở ra, trong lòng cũng bình tĩnh lại: “Được, nghe em vậy.”
“Chúng ta đi xem triển lãm trước đi.” Thịnh Vận Ức kéo cánh tay anh ta, hai người rời đi.
Trong phòng nghỉ, tiếng đàn truyền đi bất tận như sợi.
Tiếng đàn lúc có lúc không, như trước mắt hiện ra một dòng suối mạnh mẽ, vượt qua nhiều dãy núi trùng điệp, cuối cùng lại hòa vào biển cả rộng lớn cùng cơn bão phá vỡ những tảng đá cứng.
Không biết qua bao lâu, tiếng đàn kết thúc, sóng biển cũng ngừng lại.
“Vậy là đánh xong rồi?” Dung Vực dường như mới tỉnh lại sau một giấc mơ dài, còn chưa lấy lại tinh thần.
Anh ta cũng nghe qua rất nhiều buổi hòa nhạc cổ điển rồi, đây là lần đầu tiên anh ta cảm thấy chưa đủ đã.
“Ừ.” Dạ Vãn Lan đặt đàn xuống, gật đầu nói: “Tôi còn có việc, tôi xin phép đi trước.”
“Dạ tiểu thư đi đâu vậy?” Yến Thính Phong ho nhẹ, mỉm cười nói: “Tôi tiễn Dạ tiểu thư.”
Dạ Vãn Lan quay đầu, lặng lẽ nhìn anh ba giây, nhướng mày: "Được, anh lấy xe đi, tôi chờ anh.”
Nhìn bóng lưng cô, Dung Vực nháy mắt hỏi: "Người anh em, cậu thích cô ấy à?”
Yến Thính Phong nhẹ nhàng mỉm cười, mỗi chữ đều chứa đựng tình cảm sâu sắc: “Thích, rất thích.”
Dung Vực nghe xong toàn thân liền đổ mồ hôi lạnh.
Anh ta sao lại cảm thấy, đây là loại yêu thích muốn đem đối phương làm thành vật mẫu?
Anh ta nơm nớp lo sợ nắm chặt quần áo của mình.
Vốn anh ta chỉ ứng phó một kẻ điên là Yến Thính Phong, hiện tại biến thành hai người. Chưa kể bây giờ người anh em của anh ta còn vì Dạ Vãn Lan mà điên hơn.
Cái thế giới này, anh ta thật sự là không muốn ở lại nữa.
**
Chín giờ tối, Dạ Vãn Lan và Trình Thanh Lê gặp mặt, như thường lệ mang theo một ly trà sữa mà cô nàng thích.
“Chị Lan, hôm nay muộn thế này, chúng ta đi đâu vậy?”
“Hôm nay đi tìm giám đốc thiết kế trang phục của chúng ta.”
Trình Thanh Lê theo bản năng hỏi: “Ở văn phòng nào?”
“Không.” Ánh mắt Dạ Vãn Lan nhìn về phía xa: "Ở núi Tiểu Kim.”
Tiểu Kim Sơn là một ngọn núi hoang ở phía đông Giang Thành, nơi những người yêu thích đua xe thường tụ tập.
Đặc biệt là vào một đêm không trăng không sao, đây là nơi tụ tập của những kẻ điên.
Lúc hai người đến chân núi, đã có không ít người tiến vào trong núi, tiếng xe ô tô vang lên, trên đỉnh núi lễ hội đã bắt đầu.
Trình Thanh Lê bỗng nhiên nói: "Oa, chị Lan, ở đây có người cosplay, để em đi tìm nhân vật tóc trắng!”
Dạ Vãn Lan nhìn qua, không ngờ phát hiện người quen.
Yến Thính Phong mặc áo khoác da màu đen tựa người trước xe, mái tóc dài màu trắng chói lóa, vẻ mặt lãnh đạm, nhưng đôi mắt phượng lại sáng ngời, nụ cười lúc ẩn lúc hiện.
Chỉ là nụ cười này không thấy đáy, sâu trong con ngươi vẫn là một mảnh lạnh lẽo.
Không ít người lui tới đều nhìn về phía anh, ngạc nhiên trước dung mạo của anh, nhưng không ai dám tiến lên để bắt chuyện.
Dạ Vãn Lan nheo mắt lại.
Đây là một người đàn ông rất kỳ lạ.
Ban ngày thấy anh như ánh mặt trời ấm áp, dịu dàng tao nhã.
Đêm tối anh giống như dòng nước ngầm của vực thẳm, không thể đoán trước.
Bề ngoài như tiên, bên trong như ma.
Làm sao tính cách của một người có thể bị chia làm hai được?
Anh nghiêng đầu thấy cô, mặt mày vẫn thản nhiên như trước, như thể không nhận ra cô.
Khi nhìn thấy ánh mắt của cô dừng trên tóc anh, anh chợt mỉm cười, bước về phía cô.
“Tóc giả." Yến Thính Phong vuốt ve sợi tóc trắng, hỏi: "Không đẹp sao?”
Đây mới là tóc thật của anh, ngày thường anh sẽ đều dùng thuốc để che đi.
Sử sách sẽ không ghi lại tất cả mọi chuyện, bao nhiêu nhân vật có tên có họ cũng chỉ được nhắc đến vài chữ.
Sáu đại môn phái có ảnh hưởng không nhỏ trong lịch sử, nhưng dù sao vẫn là thế lực giang hồ, triều đình sẽ không biết chuyện cũ giang hồ, lại càng không biết bí mật của anh.
Dạ Vãn Lan nói: “Cũng đẹp, tôi là một người mê tóc trắng.”
Yến Thính Phong dừng lại, lần đầu tiên có chút kinh ngạc nên nhíu mày: "Cái gì?”
Dạ Vãn Lan giơ tay, nâng lên một sợi tóc trắng: “Nhìn thấy tóc trắng, tôi lập tức muốn ức hiếp, rồi xem người đó khóc.”
Sát ý trong phút chốc được ngưng tụ!
Nhưng một giây sau, Yến Thính Phong bỗng nhiên cười ra tiếng, mắt phượng cong lên, giọng trong suốt rung động lòng người: "Dạ tiểu thư, cô thật sự rất thú vị, tới đây trễ thế này, không sợ có tai nạn chết người sao?"
Dạ Vãn Lan nhìn anh: "Vậy còn anh?”
“Tôi?” Yến Thính Phong ngừng cười, nhưng giọng nói lại rất dịu dàng: “Tôi thích xem tai nạn chết người.”
Núi Tiểu Kim dốc đứng đến lạ thường, đường núi là do người đam mê đua xe tạo ra.
Du khách tới đây cũng sẽ chỉ ngắm mặt trời mọc, mặt trời lặn trên khách sạn Kim Sơn, người bình thường cũng sẽ không đi vào trong núi.
Vì vậy lúc nhìn thấy Dạ Vãn Lan, Thịnh Vận Ức hết sức ngạc nhiên, cô ta không suy nghĩ, trực tiếp liên lạc với Chu Hạ Trần.
“Hạ Trần, em thấy Dạ tiểu thư ở bên phía núi Tiểu Kim.” Cô ta bối rối nói: “Cô ấy và mấy tên xã hội đen đua xe đi cùng, họ đã đi vào trong rồi, tối nay mà say rượu thì sẽ xảy ra chuyện…cho dù cô ấy có tức giận với anh, cũng có chút hơi quá đáng.”
“...”
____
Anh Yến: “Tôi muốn nghe câu trả lời của cô ấy, không hài lòng thì giết.”
Chị Lan: “Bắt nạt tóc trắng, để anh ấy khóc.”
Anh Yến: “?”
Ba trăm năm trước, anh Yến không thích chị Lan, cả hai đều chưa từng gặp mặt. Chị Lan cũng không thích anh Yến, cũng không phải là không thích, chỉ là không phải tình cảm giữa nam và nữ, giữa hai người họ là anh hùng tương thân tương ái lẫn nhau.
Dù sao lúc ấy trên toàn thế giới, hai người chỉ có đối phương mới đủ tư cách làm đối thủ của mình, định nghĩa hai người họ bằng tình yêu nam nữ vẫn chưa đủ.
Trước mắt anh Yến đối với chị Lan rất có hứng thú nhưng lại trong trạng thái rất muốn giết cô.