Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Chu Hạ Trần nhìn qua, nhìn thấy Dạ Vãn Lan ngồi đối diện Quyền Chiêu Ninh, trong lòng liền dâng trào tức giận.
Cách đây không lâu anh ta bị người khác cướp đoạt cơ hội thì thôi, Dạ Vãn Lan dựa vào cái gì mượn danh nghĩa của anh ta để lừa bịp người khác?
Từ Lí khẩn trương nói: "Anh Hạ Trần, anh bình tĩnh một chút.”
“Tôi rất bình tĩnh." Chu Hạ Trần cười lạnh: "Tôi sẽ không mất chừng mực trước mặt giám đốc Quyền đâu.”
Vài phút sau, Quyền Chiêu Ninh đi toilet, anh ta mới đẩy cửa bước vào.
"Đủ rồi." Chu Hạ Trần từ trên cao nhìn xuống cô: "Sự tình đến nước này, tôi không thể không thừa nhận, thủ đoạn của cô rất có hiệu quả."
Cố ý lạt mềm buộc chặt, lại cố ý xuất hiện ở trước mặt anh ta.
So với trước đây thì đã thông minh hơn không ít, nhưng cũng không đáng kể.
Dạ Vãn Lan chỉ nhàn nhạt nhìn anh ta một cái, sau đó thu hồi ánh mắt tiếp tục nhìn thực đơn.
Tính toán đâu ra đấy, đây là lần đầu tiên cô gặp lại Chu Hạ Trần sau khi lấy lại cơ thể.
Trái tim Chu Hạ Trần chùng xuống, mím chặt môi.
"Dạ Vãn Lan, cô thật quá đáng." Từ Lí mở miệng nói: "Lần trước cô nói cô không dựa vào anh Hạ Trần, vậy cô hôm nay sao còn lấy danh hiệu bạn gái của anh ấy để làm quen giám đốc Quyền?”
"Tôi thu hồi lại lời nói đó, anh của anh còn có đầu óc hơn một chút." Dạ Vãn Lan rốt cục cũng mở miệng: "Nhưng mà không khác nhau là mấy, đều ngu xuẩn như nhau."
Từ Lí nổi giận: "Dạ Vãn Lan, cô có ý gì? Cô—-”
Nhân viên phục vụ lúc này bước lên: "Tiểu thư, mời cô đi đến phòng riêng, chuyện còn lại nhân viên phục vụ chúng tôi sẽ xử lý.”
“Cảm ơn." Dạ Vãn Lan khép thực đơn lại, từ đầu tới cuối không nhìn Chu Hạ Trần lấy một lần.
Chu Hạ Trần nghiến chặt hàm, ngón tay nắm chặt thành nắm đấm.
Từ Lí vô cùng tức giận: "Anh Hạ Trần, con nhỏ kia—”
“Đi thôi.” Chu Hạ Trần hờ hững xoay người: “Buổi chiều tôi sẽ tự mình nói chuyện với giám đốc Quyền.”
Anh ta sẽ nói chuyện với Quyền Chiêu Ninh, Dạ Vãn Lan căn bản không phải bạn gái của anh ta, nhân phẩm cũng hư hỏng không thể chịu nổi.
Từ Lí luôn luôn coi Chu Hạ Trần như Thiên lôi sai đâu đánh đó, Chu Hạ Trần nhấc chân, anh ta cũng vội vàng đi theo ra ngoài.
Nhà hàng Bán Đảo, trong phòng riêng.
"Dạ tiểu thư, mời ngài ngồi, là tôi suy nghĩ không chu toàn." Quyền Chiêu Ninh nhíu mày: "Tôi vốn thấy Chu Hạ Trần kia có chút bản lĩnh, nếu không mấy năm nay tập đoàn Chu Ngạn cũng sẽ không phát triển thịnh vượng như vậy, không nghĩ tới là một tên chó khi dễ phụ nữ!"
Bà cũng là phụ nữ, bà tuyệt đối sẽ không hợp tác cùng tập đoàn Chu Ngạn.
Dạ Vãn Lan không trả lời, mà đẩy một gói thuốc Đông y lên phía trước: "Đây là thuốc giải độc, mỗi ngày uống ba lần, sau khi ăn xong thì uống, bảy ngày là có thể loại bỏ độc tố trong cơ thể.”
Quyền Chiêu Ninh kinh ngạc: "Ngài biết chữa bệnh sao?"
Dạ Vãn Lan ừ một tiếng: "Có biết một chút.”
Kiếp trước, khi cô còn là công chúa Vĩnh Ninh, bởi vì cơ thể yếu ớt có nhiều bệnh, cô không có cách nào khác ngoài học y.
Nhưng kiếp này cô có một cơ thể khỏe mạnh, trong vòng 999 năm của vòng thời gian, cô sẽ không mất đi khả năng y thuật.
Cho dù lúc khó khăn hay thịnh vượng, đều không thể thiếu bác sĩ.
“Ngài…” Trái tim Quyền Chiêu Ninh vẫn còn run rẩy: "Rốt cuộc làm sao ngài biết là tôi đã uống thuốc độc mãn tính ba tháng, làm sao ngài biết súng của tôi để ở đâu?"
Hai tay Dạ Vãn Lan đan vào nhau, khẽ mỉm cười: "Nếu muốn bàn chuyện làm ăn với giám đốc Quyền, tôi cũng phải có chút bản lĩnh của mình.”
“Dạ tiểu thư là thanh niên trẻ tuổi, thực sự rất có bản lĩnh.” Quyền Chiêu Ninh thở dài một hơi: "Tôi cũng gọi Tiểu Lâm tới, chúng ta cùng nhau nói chuyện.”
Dạ Vãn Lan gật đầu.
Cô giống như cảm thấy được cái gì, bỗng nhiên quay đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Đồng tử Băng Hà co rụt lại, cậu ta vội vàng chạy đi, vỗ vỗ ngực.
Suýt nữa thì bị phát hiện.
Trở lại bên cạnh Yến Thính Phong, Băng Hà báo cáo: "Thưa cậu chủ, Dạ tiểu thư và Quyền Chiêu Ninh đang ăn cơm ở nhà hàng Bán Đảo, không bị thương tổn gì."
Yến Thính Phong không nói gì.
"Nhưng mà cậu chủ à, Quyền Chiêu Ninh là dì nhỏ của Giang Tự Lâm, ba mẹ Giang Tự Lâm đều mất." Băng Hà bẻ ngón tay tính toán: "Vậy tính toán thử một chút, Dạ tiểu thư hôm nay ăn cơm cùng Quyền Chiêu Ninh, không phải là gặp ba mẹ rồi sao? Cậu chủ xem bọn họ trò chuyện vui vẻ như vậy, không lẽ chuẩn bị trực tiếp đính hôn luôn sao? ”
Yến Thính Phong nhẹ nhàng phất một cánh hoa trên vai, ngữ điệu nhẹ nhàng: "Có liên quan đến cậu à?"
Băng Hà rụt cổ lại: "Không có, tôi chỉ là..."
Cậu ta vẫn không dám nói ra hai chữ "tò mò”, bởi vì cậu ta bỗng nhiên cảm nhận được một luồng sát khí.
Băng Hà cảnh giác nhìn bốn phía.
Yến Thính Phong còn đang lẳng lặng nhìn hoa rơi, trong mắt chứa nụ cười, dường như tâm tình cũng không có thay đổi.
Mái tóc bạc trắng phấp phới trong ánh mặt trời, đẹp không gì sánh được.
Băng Hà nơm nớp lo sợ kéo Thiết Mã qua một bên, hạ giọng: "Thiết Thiết, tôi cảm thấy cậu chủ gần đây không đúng lắm.”
"Đừng gọi tôi là Thiết Thiết."
Băng Hà: "Hả?"
Thiết Mã ghét bỏ nói: "Còn có, cách xa tôi một chút, tôi sợ cậu kéo chỉ số thông minh của tôi xuống, về sau tôi nghe không hiểu cậu chủ phân phó gì thì phải làm sao?"
Băng Hà: "...”
Việc mệt mỏi cậu ta đều làm tất cả, làm sao cậu ta lại không có một chút địa vị chứ!
**
Thời gian cơm trưa, Thịnh Vận Ức nhận được điện thoại của Chu Hạ Trần: "Được, Hạ Trần, em chờ anh, em đang ăn cơm trưa cùng Thanh Nhã, lát nữa gặp lại.”
“Vận Ức, thật không biết anh Hạ Trần nghĩ như thế nào, nhất định phải tìm một thứ đồ dỏm." Phương Thanh Nhã nói: "Đây không phải cố ý chán ghét cậu sao?"
Thịnh Vận Ức chỉ ôn nhu cười: "Tớ tin anh ấy, nhất định có lý do bất đắc dĩ nào đó.”
"Tớ biết cậu tin anh ta, tớ cũng tin tưởng anh Hạ Trần một lòng với cậu." Phương Thanh Nhã thở dài một hơi: "Tớ là nói cái đồ dỏm kia, không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất, cậu đừng quên, nếu không phải là cậu có vận khí tốt, tay của cậu đã bị tàn phế mất rồi."
Cô ta là nhân chứng.
May mà Thịnh Vận Ức chỉ là bị dao rạch một vết thương mỏng manh, không có tổn thương đến dây thần kinh, nếu không thiên tài họa sĩ từ nay về sau sẽ không vẽ được nữa, một trăm cái Dạ Vãn Lan đều không đổi lại được.
"Không nói cái này nữa." Thịnh Vận Ức hỏi: "Gần đây thân thể bác trai bác gái thế nào?"
"Tinh thần ba mẹ tớ cũng không tệ, chỉ là anh hai tớ nổi điên." Phương Thanh Nhã bĩu môi: "Anh ấy nói là sẽ đào ba tấc đất ở Giang Thành để tìm cô gái đua xe đó, anh ấy cho rằng anh ấy là tổng giám đốc bá đạo gì đó."
Thịnh Vận Ức nói một cách ấm áp: "Thanh Dã thích đua xe, vất vả lắm mới gặp được người mình thích.”
"Không thể có chuyện đó đâu, ba mẹ tớ cũng sẽ không để cho một người con gái đua xe đến nhà họ Phương, Vận Ức à, mệnh cậu thật tốt, anh Hạ Trần luôn luôn vô tâm vô tình, nhưng lại chỉ ấm áp với một mình cậu."
Phương Thanh Nhã mười phần hâm mộ: "Hai người các cậu còn môn đăng hộ đối, tớ cũng chỉ có thể vì gia đình mà đi liên hôn."
Cô ta trêu ghẹo nói: "Vận Ức, nghe nói anh Hạ Trần năm tám tuổi vừa gặp một lần đã yêu cậu từ cái nhìn đầu tiên, cậu nói xem, cậu là như thế nào từ trên trời giáng xuống cứu anh ấy, để cho anh ấy không phải cậu thì không thể cưới?"
Thịnh Vận Ức chỉ mỉm cười không nói.
Cô ta đương nhiên sẽ không nói cho ai biết, Dạ Vãn Lan không làm cô ta bị thương.
Càng không nói cho người khác, cô ta căn bản chưa từng đi đến Nam thành, cũng chưa từng cứu Chu Hạ Trần.
Người đã cứu Chu Hạ Trần chính là...