Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Thịnh Vận Ức vốn không hề biết gì cả, cô ta hoàn toàn không biết gì về những chuyện trước kia của Chu Hạ Trần, nhưng điều đó không ảnh hưởng gì đến việc cô ta nhận được lợi lộc từ trong đó.
Địa vị của nhà họ Chu ngày càng cao. Dưới sự che chở của nhà họ Chu, dù cô ta không cần làm gì cũng có thể nhận được rất nhiều lợi ích cho mình, sao cô ta có thể bỏ lỡ cơ hội béo mỡ này cho được.
Năm gia tộc lớn tại Giang Thành không có một nhà nào có bối cảnh đơn giản cả, anh chị em đời này của nhà họ Thịnh cũng rất nhiều nên cô ta càng không phải là người được cưng chiều nhất.
Và rồi địa vị trong nhà của cô ta đã hoàn toàn thay đổi, kể từ khi nhà họ Chu đến nhà cô ta nói lời cảm ơn vì cho rằng cô ta là người có ơn cứu mạng với Chu Hạ Trần.
Thịnh Vận Ức rất biết cách làm thế nào lợi dụng ưu điểm của mình để nhận được càng nhiều sự yêu mến và đồng tình, đồng thời người thật sự đã cứu Chu Hạ Trần quả thật vẫn luôn giống như có một thanh kiếm Damocles đang treo trên đầu cô ta vậy.
Có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.
Ánh mắt của Thịnh Vận Ức trở nên u ám.
Phương Thanh Nhã tính hỏi tiếp thì Chu Hạ Trần và Từ Lí đã đến.
Cô ta đứng lên chào hỏi: “Chào anh Hạ Trần, anh Từ Lí ạ.”
Phương Thanh Nhã đơ người ra khi thấy Chu Hạ Trần lạnh lùng bước thẳng đến chỗ của Thịnh Vận Ức, mặc kệ lời chào hỏi của cô ta.
“Thanh Nhã, em đừng để trong lòng, do Hạ Trần đang nổi nóng nên mới vậy.” Từ Lí tóm tắt kể lại chuyện xảy ra vào hôm nay: “Có phải xui lắm không, anh nghi là cái con nhỏ Dạ Vãn Lan kia theo dõi Hạ Trần mỗi ngày đấy.”
“Hạ Trần, anh đừng giận nữa.” Thịnh Vận Ức vỗ về anh ta. “Có lẽ Dạ tiểu thư chỉ muốn giúp anh lấy được đơn hàng này của nhà họ Quyền nhưng do dùng sai cách thôi, đến lúc đó anh dạy dỗ lại cô ấy là được mà.”
“Cô ta hả?” Câu nói này của Thịnh Vận Ức như châm dầu vào lửa vậy khiến Chu Hạ Trần càng giận hơn: “Dạy cô ta chỉ phí thêm thời gian mà thôi!”
“Được rồi mà, Hạ Trần đừng giận nữa, giận nhiều không tốt cho sức khỏe đâu.” Thịnh Vận Ức giúp anh ta vuốt nhẹ lồng ngực, dịu dàng nói: “Đợi sau khi ăn xong bữa cơm này, em cùng anh đi gặp giám đốc Quyền nhé?”
Chu Hạ Trần nắm lấy tay cô ta thấp giọng đáp lại.
Từ Lí cười nói: “Chị Vận Ức hay thật, em khuyên cả ngày trời cũng không nguôi giận, chị vừa nói một câu thôi thì đã giải quyết xong.”
Anh ta âm thầm lắc đầu than thở.
Chu Hạ Trần và Thịnh Vận Ức quả nhiên là trời sinh một cặp, cả Giang Thành này đều đang đợi buổi hôn lễ long trọng của hai người.
Dạ Vãn Lan có bày mưu tính kế thế nào đi chăng nữa cũng chẳng thể chen chân vào được.
…
Nhà hàng Bán Đảo, nhân viên phục vụ đang bày từng món ăn lên bàn.
Dạ Vãn Lan chậm rãi nói: “Chắc hẳn giám đốc Quyền cũng hiểu được, ngoại trừ chồng ngài ra thì không ai khác có thể đầu độc ngài.”
“Đúng vậy, chỉ có ông ấy mới làm vậy được.” Quyền Chiêu Ninh thất vọng nhắm chặt mắt, âm thanh run rẩy vang lên: “Chỉ là tôi chưa từng nghĩ đến…ông ấy muốn tôi chết đến vậy.”
Bà và chồng đã yêu nhau từ thời học sinh, là đôi “Kim Đồng Ngọc Nữ” trong mắt của bạn học.
Sau khi kết hôn bà bắt tay vào giúp đỡ quản lý công ty gia đình, chồng bà sợ bà quá vất vả nên ôm hết mọi việc nhà cùng những việc khác vào người, những năm nay đều cùng nhau chia ngọt sẻ bùi, nhưng sao đến cuối cùng lại thành ra như vậy chứ…
Lòng của Quyền Chiêu Ninh đau như cắt, sự thất vọng tràn ngập vào tận xương tủy.
“Lợi ích của hai người có mối liên hệ khá chặt chẽ với nhau, nên dù cho chuyện đầu độc bị phơi bày ra thì ông ta vẫn có thể tìm người thế tội, và nếu làm vậy sẽ rút dây động rừng, được một mất mười.” Giọng điệu của Dạ Vãn Lan lạnh nhạt nói tiếp: “Nhưng nếu giám đốc Quyền tin tôi, một ngày nào đó không xa, ông ta sẽ ly hôn và không được chia bất cứ tài sản gì, đồng thời bị bắt vào tù.”
Quyền Chiêu Ninh nghe xong lời cô nói, bà kinh ngạc một lúc, lập tức gật đầu đồng ý: “Được, tôi tin cô.”
Giang Tự Lâm bước vào phòng VIP kéo ghế ngồi xuống.
“Giỏi nhỉ? Thật sự là quá giỏi luôn.” Giang Tự Lâm chậc một tiếng: “Họ Dạ kia, cô thật là tài, không ngờ rằng cô có thể thuyết phục dì út của tôi hợp tác với cô, vậy có phải cô nên chia chút lợi lộc gì đó cho tôi hay không?”
“Gọi gì đấy? Không biết lớn nhỏ gì cả?” Quyền Chiêu Ninh trách móc nhìn cậu.
Giang Tự Lâm tưởng mình nghe nhầm: “Cái gì mà không biết lớn nhỏ chứ? Dì út à, con lớn hơn cô ấy 7 tuổi lận đó.”
“Vậy thì sao chứ, bây giờ Dạ tiểu thư là người hợp tác với dì, nên vai vế tất nhiên phải bằng với dì rồi.” Quyền Chiêu Ninh uống một ngụm rượu vang nói tiếp: “Con hãy gọi cô ấy là dì út luôn nhé.”
Ánh mắt của Giang Tự Lâm tràn đầy sự khó tin nhìn sang Dạ Vãn Lan: “Rốt cuộc cô đã đút cho dì út của tôi uống thuốc mê gì thế?”
“Bí mật, cậu Giang đừng nên biết gì thì tốt hơn.” Dạ Vãn Lan điềm tĩnh mà nói: “Ngày mai nhớ đến Vãn Thiên Khuynh đi làm đấy.”
“Tên công ty này của cô thật là lạ quá đi, biết rồi, có chơi có chịu thôi, giờ đây tôi sẽ bắt đầu học tập trở thành một nhân viên quèn chính hiệu.” Giang Từ Lâm vừa vắt chéo chân vừa nói: “Nhưng tôi không làm không công đâu đấy, cô phải trả lương cho tôi, nếu lương thấp tôi bỏ việc ngay.”
Quyền Chiêu Ninh nghe vậy, lập tức mắng cậu: “Giang Tự Lâm, con biết vì sao con chỉ có 1m6 thôi không?”
Giang Tự Lâm tức tối uốn nắn lại lời của bà: “Đùa gì chứ, con 1m86 lận!”
Quyền Chiêu Ninh nghiêm túc nói: “Không đùa đâu, nếu con còn làm giá nữa, dì đánh gãy chân con luôn.”
Giang Tự Lâm: “…”
Được rồi, cậu quyết định sẽ làm một người đàng hoàng không làm giá nữa, nhằm bảo vệ chiều cao của cậu.
Quyền Chiêu Ninh quay sang hỏi: “Lát nữa Dạ tiểu thư đi đâu? Để tôi bảo tiểu Lâm chở cô đi.”
Dạ Vãn Lâm vừa lau tay vừa nói: “Tôi đi khám bác sĩ tâm lý ở Nhất Trung, tôi tự đi bộ sang đó là được không cần chở đâu.”
“Quả thật nên đi khám bác sĩ tâm lý.” Giang Tự Lâm gật đầu tán thành với việc cô vừa nói: “Tôi nói thật đấy, không đùa đâu, cô giống như một kẻ điên mới chạy ra từ bệnh viện tâm thần vậy.”
Dạ Vãn Lan mỉm cười đứng dậy: “Cảm ơn cậu đã quá khen.”
Giang Tự Lâm cạn lời: “Cô đúng là…”
Điên đến mức rất có lý trí.
Sau khi chào tạm biệt với Quyền Chiêu Ninh, Dạ Vãn Lan giữ lời hứa với Dung Vực đến tái khám đúng hẹn.
Dung Vực đã chờ cũng lâu rồi.
Trong ba năm làm nhà tư vấn tâm lý, anh ta chưa từng gặp một bệnh nhân nào khó giải quyết như Dạ Vãn Lan vậy.
Anh ta nhất định phải trị khỏi cho cô!
Dung Vực nghiêm túc nhìn cô: “Dạ tiểu thư, cô đã lên kế hoạch cho tương lai của mình chưa?”
Con người phải có ham muốn mới có thể tiếp tục sống được, anh ta có thể giúp cô trị bệnh theo hướng này.
“Kế hoạch của tôi sao?” Dạ Vãn Lan đột nhiên nở nụ cười nói: “16 tuổi tốt nghiệp đại học Vân Kinh hệ chính quy, 18 tuổi tốt nghiệp bằng tiến sĩ tại trường đại học Thần Châu, 20 tuổi thì… thôi kể 25 tuổi đi, đó là điều khiển được toàn cầu.”
Cô nói một cách điềm tĩnh như đang kể xem hôm nay ăn gì uống gì vậy.
“Phụt…”
Dung Vực đang uống nước sau khi nghe xong thì sặc ngay, anh ta bị nghẹn đến đỏ cả mặt.
Yến Thính Phong cũng ngẩng đầu nhìn sang.
Dung Vực nhìn cô với vẻ mặt khó tin: “Tiểu thư Dạ Vãn Lan, cô có biết mình đang nói gì không?”. “Khoan nói đến việc điều khiển được toàn cầu đã là một điều không thiết thực rồi, 18 tuổi tốt nghiệp bằng tiến sĩ tại trường đại học Thần Châu đã ít càng thêm ít, một bàn tay thôi cũng đếm được hết ấy.”
Đại học Thần Châu được xem là trường giỏi nhất thế giới, nhưng nó không nằm tại Thần Châu.
Đặt tên trường là “Thần Châu” với nguyên nhân nhằm kỷ niệm sự hưng thịnh của Thần Châu vào 300 năm trước.
Triều Đại Ninh của 300 năm trước quả thật hoàn toàn xứng đáng với danh hiệu số một thế giới.
Nhưng tiếc thay…
Dạ Vãn Lan mỉm cười sửa lại lời anh vừa nói: “Này không gọi là mơ giữa ban ngày, mà gọi là dã tâm.”
Dã tâm của cô so với tất cả mọi người tưởng tượng còn lớn hơn nhiều.
Từ lúc 13 tuổi cô đã lên kế hoạch cho mình xong xuôi, nhưng đã bị làm cho rối tung lên bởi cô gái xuyên không kia xuyên vào chiếm lấy cơ thể cô hết 4 năm trời.
Dạ Vãn Lan nhắm mắt lại che đi ý muốn giết người của mình.
Băng Hà vội vàng chạy tới gõ cửa phòng: “Thiếu… tiên sinh!” “Tìm thấy rồi ạ!”
Trời cao không phụ người có lòng, bọn họ cuối cùng cũng tìm được cái tên cặn bã đó, người mà sau khi lên giường với thiếu chủ của bọn họ xong để lại tờ 100 tệ và trốn đi mất.
Băng Hà ngẩng đầu lên trùng hợp đối diện với ánh mắt của Dạ Vãn Lan.
Bầu không khí xung quanh đột nhiên trở nên yên tĩnh.