Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Khi thấy Yến Thính Phong ngồi đối diện Dạ Vãn Lan, bước chân của Băng Hà lập tức dừng lại.
Thiết Mã đi theo phía sau cậu ta “phanh” một tiếng nện ở sau lưng cậu ta, làm Băng Hà đau đến trợn mắt nhe răng.
Dung Vực nhìn về phía hai người thập phần ghét bỏ: “Nhìn bộ dáng hoang mang rối loạn của hai người các cậu giống cái gì?”
“Không, không phải, chúng tôi chỉ…” Băng Hà xoa xoa lưng.
Bởi vì Dạ Vãn Lan ở đây, lời nói của cậu ta đã đến bên miệng nhưng vẫn là không thể nói ra được.
Dạ Vãn Lan biểu tình nhàn nhạt, ánh mắt cô quét qua Yến Thính Phong, miệng nhấp một ngụm trà: “Anh đang tìm người phụ nữ nào sao?’’
Băng Hà kiêu ngạo nhìn cô, bọn họ đã tìm được người phụ nữ xấu xa kia, đây chính là thành tựu lớn nhất của bọn họ!
Cậu ta bắt đầu hình dung xem mình sẽ được nhận thêm bao nhiêu tiền thưởng vào cuối năm, nhất định vì điều này sếp sẽ cho cậu ta được đi hải đảo nghỉ phép.
Yến Thính Phong rốt cuộc cũng nghiêng đầu: “Ra ngoài nói.”
Anh đứng dậy, đi ra khỏi phòng tư vấn tâm lý.
Băng Hà vui vẻ mà đi theo phía sau, loại sự việc này xác định là không thể nói ra trước mặt Dạ Vãn Lan.
Dung Vực nói thầm: “Ai, lại có người gặp họa rồi.’’
Yến Thính Phong nhìn bên ngoài thì dịu dàng như nước, nhưng thủ đoạn thì rất tàn nhẫn.
Nếu bị vẻ bề ngoài của anh mê hoặc, thì bản thân sẽ gặp tai hoạ.
Dung Vực bỗng nhiên nghĩ tới điều gì đó, nhịn không được chợt rùng mình.
Dạ Vãn Lan nhướng mày, rót thêm một ly trà để trước mặt anh ta, không nhanh không chậm hỏi: “Bác sĩ Dung, sao anh run như vậy? Anh còn chưa nói với tôi là người phụ nữ nào.’’
“Bạn học Dạ, thật không dám giấu giếm, người anh em này của tôi, anh ấy thật sự rất đáng thương.” Dung Vực lau khoé mắt: “Anh ấy tuổi tác đã lớn, nếu còn không lập gia đình, thì…”
“Thì như thế nào?”
Thanh âm nhẹ nhàng rơi xuống, không biết từ khi nào Yến Thính Phong đã quay trở lại.
Anh khoanh hai tay đứng dựa vào cửa, cười như không cười nhìn anh ta.
Dung Vực đem lời chuẩn bị nói “Bị một người phụ nữ xấu xa ngủ xong để lại tiền rồi chạy lấy người” nuốt ngược trở lại.
Anh ta có dự cảm nếu như anh ta lỡ miệng nói ra câu này, anh ta liền sẽ bị ám sát.
Nhưng cố tình Dạ Vãn Lan lại không để ý mà hỏi một câu: “Thì sao?”
Trước ánh mắt chăm chú đầy áp lực của Yến Thính Phong, Dung Vực lắp bắp nói: “Thì…thì trí nhớ không được tốt lắm, buổi tối nằm dưới ánh trăng, rất thảm, cuộc sống thật thống khổ.’’
“Phải không?’’ Dạ Vãn Lan cười cười.
Dung Vực đang nói dối, nhưng việc này không liên quan gì đến cô nên cô không quan tâm.
Tình trạng tâm lý của cô không ai có thể trị được, dù là thần tướng hay Thái Ất thần y hợp lực cũng phải bó tay.
Sở dĩ cô liên tục tái khám là bởi vì trêu đùa Dung Vực ngốc nghếch rất vui, hơn nữa cô rất có hứng thú với Yến Thính Phong.
Dạ Vãn Lan nhàn nhạt nói: “Tôi đi trước, các anh cứ tiếp tục.”
“Tôi không có việc gì, để tôi tiễn Dạ tiểu thư.” Yến Thính Phong xoay người.
Dung Vực kinh hãi: “Này này, hai người các người đừng có ở chung một chỗ.”
Hai kẻ điên ở bên cạnh nhau, nếu phát sinh hiệu ứng gì thì phải làm sao bây giờ?
Nếu vậy chẳng phải cả thế giới sẽ nổ tung sao?
Nhưng kháng nghị của Dung Vực vô dụng, hai người một trước một sau lần lượt rời đi.
Buổi chiều ánh mặt trời lọt qua kẽ lá soi xuống con đường lát đá tạo ra những bóng dáng loang lổ.
Gió thổi qua mặt cỏ đồng thời cũng làm lay động làn váy dài đến mắt cá chân của cô gái.
Yến Thính Phong bỗng nhiên cười cười: “Dạ tiểu thư, Phương Thanh Dã đang tìm cô.”
Phương Thanh Dã đã phát thông báo tìm người, đáng tiếc không thu hoạch được gì.
“Vậy sao?’’ Dạ Vãn Lan nhướng mày: “Anh sẽ nói chuyện này ra ngoài sao?”
“Sao có thể?” Yến Thính Phong nhẹ nhàng cười: “Tôi là con người ích kỷ, nói ra để người khác đến cướp mất vị trí ở bên cạnh Dạ tiểu thư sao?”
Dạ Vãn Lan vươn tay, xoa xoa mái tóc của anh: “Vẫn là tóc bạc của anh đẹp, rất tốt, không cần tiễn nữa.”
Cô hạ cánh tay, thân ảnh biến mất ở trong tầm mắt anh.
Yến Thính Phong nheo mắt, một lát sau, anh quay về phòng tư vấn tâm lý.
Dung Vực vội hỏi: “Người phụ nữ xấu xa kia đâu? Không phải có tin tức rồi sao? Có tin tức rồi mà sao anh vẫn có thể bình tĩnh như vậy?”
Yến Thính Phong cầm lấy ly trà mà Dạ Vãn Lan vừa rót: “Hỏi bọn họ.”
Dung Vực nhìn về phía Băng Hà và Thiết Mã.
Băng Hà khuôn mặt ủ rũ: “Tôi cho rằng đã tìm được địa chỉ ip của đối phương, kết quả là sau khi truy tìm thông tin đều trống rỗng.’’
Thiết Mã cười nhạt: “A, đồ ngốc.”
May mắn sự việc này không liên quan gì đến cậu ta, cậu ta có thể mang toàn bộ trách nhiệm đẩy lên người Băng Hà, để cho Băng Hà bị phạt 80 gậy.
Dung Vực đột nhiên phát hiện có gì đó không đúng: “Này, đây là trà bạn học Dạ vừa rót cho tôi, tôi còn chưa uống mà!”
“Ừm, tôi uống hết rồi.” Yến Thính Phong xoay xoay ly trà trên tay
thể hiện nước trà bên trong anh đã uống hết.
Dung Vực khiếp sợ: “Trước kia cậu cũng không hề thích uống trà nha, tôi xem cậu là muốn cướp chén trà đó của tôi!”
Đáng giận, anh cũng không phải không có tay, sao không tự mình rót chứ!
**
Nhà họ Lâm.
Lâm Ôn Lễ đang tập trung học tập.
Ngày mai có một tiết học mở môn ngữ văn, cậu ta được yêu cầu chuẩn bị một bài diễn thuyết.
Cậu ta nhìn tư liệu mà giáo viên đưa có chút khó khăn, làm sao để có thể tìm ra điểm đột phá đây?
“Cốc cốc.”
Tiếng gõ cửa vang lên.
“Mời vào.”
“Em có rảnh không?” Dạ Vãn Lan đẩy cửa bước vào: “Chị cần một ít…”
Lâm Ôn Lễ cắt ngang lời nói của cô: “Toàn bộ sinh hoạt phí của tôi chỉ còn có thẻ ăn, không có tiền, chị có thể đi rồi.”
Dạ Vãn Lan hơi khựng lại, trái tim tràn ngập chua xót, trong giây lát chua xót tràn ngập khắp cơ thể.
Cô gái xuyên không năm lần bảy lượt lừa đi sinh hoạt phí của cậu nên đây là phản xạ có điều kiện.
Dạ Vãn Lan thở ra, đi lên trước: “Em đang học lịch sử sao?”
“Không liên quan đến chị.”
“Em đang gặp khó khăn gì sao? Nói cho chị nghe có được không?”
Lâm Ôn Lễ chỉ hờ hững nhìn cô: “Chị có thể đi ra ngoài không?”
“A, trận Yến Sơn năm 1975, trong trận chiến này, Yến Vương tiêu diệt những kẻ man rợ cuối cùng ở biên cảnh Thần Châu, hoàn toàn thống nhất Thần Châu.” Dạ Vãn Lan hỏi: “Em là muốn tìm một góc độ hoàn toàn mới cho lời bình của trận chiến này phải không?”
Lâm Ôn lễ biểu tình lạnh lùng.
Dạ Vãn Lan thấp giọng nói: “Em có nghĩ tới trong trận chiến này Yến Vương bí mật đích thân xuất chinh, nhưng mà Yến Vương phải ở lại Yến Thành để đánh lạc hướng quân địch, làm cho bọn họ buông lỏng cảnh giác, cho nên Yến Vương ở Yến Thành kỳ thật là Vĩnh Ninh công chúa nữ giả nam trang, như thế Yến Vương sẽ có đủ thời gian đánh quân địch trở tay không kịp, trực tiếp phá huỷ sào huyệt của bọn chúng.”
Lâm Ôn Lễ sửng sốt: “Chị đang nói cái gì vậy?”
“Lý giải này rất hợp lý đúng không?” Dạ Vãn Lan nhìn cậu ta: “Vĩnh Ninh công chúa với Yến Vương là anh em, Yến Vương là người đứng đầu bốn hoàng tử, nếu như có người có thể giả trang mà không làm kinh động người khác, ngoài Vĩnh Ninh Công Chúa ra thì có thể là người khác sao?”
Cô cười một cái, nhàn nhạt nói: “Như thế nào, chẳng lẽ lại có thể có hai Yến Vương xuất hiện cùng một lúc sao? Anh ta không học qua thuật Bồng Lai, cũng không biết thuật phân thân nha.’’
Rõ ràng giọng điệu rất bình tĩnh, nhưng lại phảng phất như sấm sét giáng xuống!
Lâm Ôn Lễ đột nhiên nhìn về phía Dạ Vãn Lan, đối phương chỉ bình tĩnh nhìn lại cậu ta.
Cậu ta tiện tay cầm hai quyển tư liệu đưa cho cô, nhắm mắt lại: “Tư liệu đã đưa cho chị, chị đi ra ngoài đi.”
Dạ Vãn Lan trầm mặc một chút, liền cười bảo: “Được, chờ chị xem xong rồi sẽ trả lại cho em.”
Lâm Ôn Lễ vẫn lạnh nhạt như cũ: “Không cần, tôi có rất nhiều.”
Cậu ta sẽ không ngốc như quá khứ nữa, Dạ Vãn Lan chỉ nói vài câu lấy lòng cậu ta liền tha thứ cho cô.
Cửa đóng lại, Lâm Ôn Lễ chậm rãi thở ra.
Dạ Vãn Lan đang nói nhảm gì vậy?
Năm 1715 Vĩnh Ninh Công Chúa giả trang thành Yến Vương sao?
Nếu là sự thật thì tại sao sách lịch sử lại không ghi lại.
Nhưng một lúc sau Lâm Ôn Lễ như ma xui quỷ khiến mà dựa vào lời nói của Dạ Tư Lan tìm tư liệu liên quan và bắt đầu hoàn thành bài thuyết trình.
**
Bên này, một lần nữa Chu Hạ Trần đi vào khách sạn Lãng Đình.
Thịnh Vận Ức đoan trang ưu nhã ngồi ở bên người anh ta.
Chu Hạ Trần bĩnh tĩnh lại: “Trưa nay, tôi hẹn gặp Quyền tổng ở nhà hàng Bán Đảo, ngoài công việc ra, tôi muốn nói với bà ấy một số chuyện riêng.”
“Thật xin lỗi, Quyền tổng của chúng tôi đã xác định người hợp tác rồi.” Trợ lý đặc biệt xa cách mà không mất đi vẻ lịch sự: “Làm phiền hai vị cất công tới đây.’’
Chu Hạ Trần vẻ mặt sửng sốt: “Anh có thể nói cho tôi biết là ai không?’’