Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
4.
Tôi xoay người định chạy, nhưng nào phải đối thủ của anh ta, mới chạy được vài bước đã bị anh ta tóm lại như chim non bị diều hâu bắt.
Anh ta không phải bạn học cùng lớp, chắc là loại nhân vật quần chúng đã quan sát tôi từ sớm.
Thấy tôi tách đoàn một cái là không kìm được nữa.
Tôi đấm đá loạn xạ mà với anh ta chẳng khác gì gãi ngứa, lại còn chọc anh ta nổi giận, chuẩn bị đè tôi xuống.
“Tiết Từ!!! Tiết Từ!!!”
Tôi gào đến khản cổ.
Anh ta cười khẩy khinh thường: “Cô đang gọi cái thằng cao kều lúc trưa ấy hả? Xa thế này, cô nghĩ nó nghe thấy chắc?”
Tôi: “...Chưa chắc đâu.”
Nghe thì chưa chắc.
Nhưng đau thì chắc chắn cậu ta đau rồi.
Ngay lúc đó, tiếng bước chân gấp gáp cùng tiếng chửi rủa từ xa truyền tới.
Tên kia nghi hoặc ngẩng đầu.
Tôi ngước mặt lên, cười rất chi đắc ý: “Anh tiêu rồi.”
Lời còn chưa dứt, Tiết Từ một quyền giáng thẳng xuống, đấm đối phương gục tại chỗ.
Có vẻ vẫn chưa hả dạ, cậu lại tung thêm mấy cú đá: “Mẹ kiếp, mày sờ cái chỗ nào đấy hả!”
“Muốn chết à?!”
Tôi đau đến mức lăn lộn dưới đất: “Tiết Từ, cậu đánh người thì nói trước một tiếng được không!!!”
Đụng trúng dây thần kinh rồi đó!!!
Đợi đến khi tên kia bò dậy chạy mất dạng, tôi và Tiết Từ gần như kiệt sức mà ngồi bệt xuống đất, mỗi người dựa vào một gốc cây, nhìn nhau qua khoảng không.
Tiết Từ học không giỏi lắm, chắc cũng không biết hiệu ứng lực tác dụng qua lại là gì…
Mỗi lần cậu đánh người, bàn tay tôi y như đang chiên mười con cá trên chảo nóng vậy.
“Tiết Từ, sao cậu cũng nằm luôn rồi?”
Tôi từ từ bò tới, yếu ớt nói: “Đứng lên đi! Tiết Từ! Người ta còn đang đợi chúng mình về ăn cơm nữa!”
Cậu ta xua tay, mặt tái mét, môi trắng bệch: “Gọi… gọi xe cấp cứu…”
Tôi giật mình hoảng hốt, loạng choạng chạy lại: “Cậu sao thế? Đau chỗ nào? Không đúng mà? Tôi chỉ thấy tay hơi đau chút xíu thôi?”
Cậu ta nằm trong lòng tôi, mồ hôi lạnh túa ra từng hạt to như đậu trên trán, môi run run.
Tôi ghé tai lại sát hơn, nghe giọng cậu nhỏ như tiếng muỗi: “Ư… ư…”
“Tớ nghe không rõ, ư cái gì?” Tôi cau mày nhìn quanh.
Cậu ta nghẹn ngào thốt ra từng chữ: “…Đau… đau bụng kinh…”
5.
Buổi chiều có hoạt động leo núi, nhưng Tiết Từ đau bụng nên không tham gia.
Cậu ta sợ tôi leo núi đến chuột rút chân, khiến cơn đau của cậu ta tăng lên, nên nhất quyết bắt tôi ở lại.
Hai đứa chúng tôi cùng nằm trong phòng nghỉ.
Tiết Từ nhìn trần nhà, ngơ ngẩn hỏi: “Từ Ấu Kiều, tháng nào cậu cũng đau thế này à?”
Tôi không buồn ngẩng đầu, cầm điện thoại đọc truyện: “Ừ, quen rồi.”
Cậu ta lẩm bẩm gì đó, tôi nghe không rõ.
Trong truyện, Tiết Từ là một tên bá vương không học hành, ngày nào cũng đánh nhau, trốn học. Nhưng ba cậu ta là cổ đông lớn của trường, phòng giáo dục lại không thể buộc cậu ta nghỉ học, đành phải để cái họa này tồn tại giữa nhân gian.
Tôi nhìn Tiết Từ đang nằm dài trên ghế, chẳng có chút dáng vẻ bá vương nào nữa.
Không nỡ lòng: “Cậu biết không? Đây gọi là báo ứng đấy. Ai bảo cậu hay bắt nạt người ta.”
Tiết Từ phản bác: “Tôi chưa bao giờ đánh phụ nữ, cũng không đánh trẻ con! Tôi toàn đánh bọn du côn bên ngoài thôi!”
Tôi hừ nhạt: “Ngầu ghê ha. Thế sao cậu cứ thích bắt nạt tôi?”
Tiết Từ ngẩn người: “Ờ ha… tôi cũng không biết.”
Tôi: “…”
Đáng thương thật, đúng kiểu bị tác giả nhồi ép đi theo tuyến phản diện.
“Tiết Từ, bổ sung thêm một điều khoản vào ước định của chúng ta.”
Tôi nhìn cậu, nói từng chữ một: “Cậu phải bảo vệ tôi, chắn hết mấy tên con trai có ý đồ với tôi ở bên ngoài.”
Từ Ấu Kiều muốn tự bảo vệ mình thì khó như lên trời vậy.
Tôi không chủ trương làm dây tơ hồng quấn trên thân đàn ông, nhưng mượn sức người khác lúc cần thiết thì cũng không sai.
“Được.” Tiết Từ nhìn tôi, rất nghiêm túc: “Tôi bảo vệ cậu.”
Hai đứa cụng tay một cái, ước định chính thức có hiệu lực.
Từ giờ, số phận tôi với cậu ta coi như buộc vào nhau.
Nể tình Tiết Từ đã cứu tôi hai lần, lần này tôi chăm sóc lại một lần cũng được.
Đợi thầy quay lại, liền thấy cậu học sinh cao một mét tám là Tiết Từ đang kê gối đỡ lưng, vẻ yếu ớt ôm bụng tựa vào ghế, còn tôi thì đang rót nước nóng, nghiêm túc dặn dò: “Đến kỳ phải uống nhiều nước nóng.”
Giáo viên: “…?”
Ngày hôm sau, kết thúc chuyến dã ngoại, chúng tôi lên xe buýt về trường.
Không biết Tiết Từ nói gì với đám con trai, chỉ biết là bọn họ nhìn tôi bằng ánh mắt sợ hãi lẫn kính nể.
“Chị Kiều, bên này…”
“Chị Kiều, thuốc say xe nè, mang theo đi.”
“Chị Kiều, trên xe mở điều hòa rồi, chị dùng tạm cái chăn này nhé.”
“Tránh đường! Để chị Kiều lên xe trước!”
Tôi: “…”
Tiết Từ, tôi bảo cậu bảo vệ tôi, không phải phong tôi làm chị đại!
Bạn cùng bàn kéo tay áo tôi, thì thầm: “Kiều Kiều, cậu… cậu nắm thóp gì của Tiết Từ à?”
Các bạn nữ xung quanh cũng xì xào:
“Lần đầu thấy Tiết Từ đối xử tốt với cậu như vậy…”
“Đúng đó, trước đây cậu ấy toàn chống đối cậu, còn làm cậu khóc nữa…”
Cuối cùng, Tiết Từ đến.
“Từ Ấu Kiều.”
Vừa thấy tôi, cậu tiến lại, đám người xung quanh rất có ý thức mà dạt ra thành một con đường.
Tôi đứng nguyên tại chỗ, ngẩng đầu nhìn cậu.
Ánh mắt mọi người dồn hết lên chúng tôi, tò mò, chế giễu, chờ xem kịch.
Tôi và Tiết Từ nhìn nhau.
Chỉ thấy quầng mắt cậu ta đen thui, đứng một lúc mới nghẹn ra được câu, giọng như đang cầu xin: “Buổi tối cậu đừng đọc mấy cuốn ngược tâm nữa được không? Tim tôi đau quá… hai ngày rồi chưa ngủ nổi một giấc tử tế.”
6.
Xe buýt chở từng bạn học về tận cổng khu nhà.
Nhìn thấy bạn bè lần lượt xuống xe, đến lượt tôi, thầy giáo quay đầu lại mỉm cười: “Hựu Kiều, anh cậu đang đợi ở cổng khu nhà đấy.”
Tôi cúi mắt nhìn xuống, trước cổng khu có một chàng trai đeo kính.
Hình như cảm nhận được ánh mắt tôi, anh ta ngẩng đầu lên, mỉm cười với tôi.
Tôi im lặng mấy giây rồi nói với thầy: “Thầy, em xuống nói chuyện với anh em chút, mọi người đừng cho xe đi vội.”
Vừa bước xuống xe, chàng trai đã tiến lại: “Hành lý đâu? Đưa đây, anh mang giúp.”
“Không cần,” Tôi mím môi, giọng bình thản: “Tối nay tôi không về, tôi ngủ ở trường.”
Anh ta nhíu mày, đè giọng xuống: “Đừng làm loạn nữa. Bạn cùng lớp đều về nhà hết rồi, em còn ở trường cái gì?”
“Đây là nhà của mọi người,” Tôi mỉm cười, chậm rãi nói rõ từng chữ:
“Không phải nhà của tôi.”
Người trước mặt là con trai nhà họ hàng, không có chút máu mủ với tôi, một “người anh trai” hữu danh vô thực.
Cũng chính là nam chính trong truyện.
Từ nhỏ, ba tôi mất, mẹ đi làm xa rồi bặt vô âm tín, tôi sống nhờ nhà họ.
Có lẽ để chiều theo sở thích xoắn xuýt của tác giả, hoặc để thúc đẩy drama, Từ Ấu Kiều trong truyện chưa từng cảm nhận được chút ấm áp nào ở nơi này.
Người thân thì luôn kiếm cớ trách móc cô, nhẹ thì đẩy, nặng thì quất roi.
Còn nam chính này tên là Mạnh Trạch luôn ẩn trong bóng tối dòm ngó cô.
Không giống kiểu phản diện đường đường chính chính như Tiết Từ.
Mạnh Trạch giống như con chuột trong cống ngầm, luôn dùng vẻ ngoài nghiêm chỉnh để che đậy nội tâm bẩn thỉu.
So với Tiết Từ, sự hèn hạ của anh ta không thể tả nổi bằng vài câu.
May mà lúc tôi xuyên vào, câu chuyện còn chưa bắt đầu được bao lâu.
Tôi vẫn còn đủ thời gian để tránh xa tất cả những thứ này.
Mạnh Trạch muốn giữ tôi lại, nhưng tôi hất tay ra, nhanh bước lên xe.
Trong khoang xe trống trải, chỉ còn mỗi mình Tiết Từ.
Cậu vốn đang chống đầu nghe nhạc, thấy tôi quay lại thì hơi sững người, rồi lại uể oải dời mắt đi.
Có một số chuyện… Cậu không hứng thú tìm hiểu.