Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
13.
Tôi lao ra khỏi nhà, Mạnh Trạch đuổi theo, chặn tôi lại ngay chỗ cầu thang.
Nếu lúc ở nhà anh ta còn kiêng dè vì có người lớn, thì bây giờ không ai cản, hành vi của anh ta trở nên táo bạo hơn nhiều.
“Chiêu Chiêu, anh đang lo cho em! Em còn nhỏ, sao có thể cùng con trai ra vào cái nơi ấy được?!”
Mạnh Trạch lớn tiếng: “Anh tìm hiểu rồi! Từ hôm đi dã ngoại về là hai người đã mập mờ rồi!”
“Cậu ta với em rốt cuộc là quan hệ gì?! Sao em không nói rõ ràng với người nhà?!”
Ở ngoài nhìn vào, đúng là bộ dáng “anh trai yêu thương em gái”.
Nhưng chỉ có tôi biết, tình cảm của Mạnh Trạch đối với tôi tuyệt đối vượt xa tình thân.
Nói trắng ra, anh ta không coi tôi là em gái.
Anh ta coi tôi là vật sở hữu của riêng anh ta.
“Tôi với cậu ta là quan hệ gì, tôi việc gì phải nói rõ với anh.”
Tôi lạnh nhạt: “Giữa chúng ta chẳng qua là quan hệ ‘ở nhờ’, chuyện của tôi không đến lượt anh xen vào.”
Mạnh Trạch ngẩn ra: “Trước giờ em chưa từng nói với anh bằng cái giọng này.”
Ngay sau đó, anh ta nổi cơn giận: “Em mà cứ qua lại với cái loại học sinh hư hỏng như nó, kiểu gì cũng học đòi theo! Nghe anh, mai về nhà ở lại đi!”
Tôi đẩy mạnh anh ta sang một bên, lạnh giọng quát: “Anh biết vì sao trước đây tôi không dùng giọng điệu này không?”
“Là vì Từ Ấu Kiều sợ, nên cô ấy phải diễn!”
“Cô ấy chẳng còn cách nào khác ngoài việc lấy lòng nhà các người để đổi chút tự do!”
“Anh thật sự nghĩ cô ấy muốn ở nhà anh? Muốn ở cạnh anh sao? Đừng tưởng tôi không biết anh đang nghĩ gì.”
Tôi bật cười nhạt: “Anh với Từ Ấu Kiều không hề có quan hệ máu mủ, vậy mà còn mơ tưởng kiểu ‘gần nước được ưu tiên’…”
Sắc mặt Mạnh Trạch hơi biến đổi, giống như bí mật nơi đáy lòng bị lột trần, hắn vừa tức vừa xấu hổ.
“Từ Ấu Kiều!”
Anh ta bước nhanh, định túm lấy tôi.
Nhưng một người kịp thời chắn trước mặt tôi.
“Nhìn không ra luôn đấy, đầu óc anh có vấn đề thật.”
Tiết Từ dễ dàng giữ chặt cánh tay anh ta, khiến anh ta không thể cử động.
Tôi ngẩng đầu nhìn Tiết Từ, gió đêm thổi tung vạt áo cậu, che bớt cơn gió lạnh và tiếng ồn nơi cầu thang.
Cậu hơi nghiêng đầu, giọng lười biếng: “Xin lỗi nhé, tới hơi trễ.”
14.
Mạnh Trạch nhìn rõ người đến là Tiết Từ, trong cơn giận lại bật cười: “Từ Ấu Kiều gọi cho cậu khi nào?”
“Còn gọi điện sao?” Tiết Từ xoay cổ tay, cười khinh miệt: “Tôi đưa cô ấy về là biết nhà các người có vấn đề rồi.”
Tôi bật cười.
Xem ra Tiết Từ không phải đồ ngốc.
Tôi cố ý chỉ cửa sổ phòng tôi để phòng trường hợp cậu tìm không ra đường đến.
Mạnh Trạch vốn đã giận, thấy Tiết Từ như vậy thì lửa càng bốc cao, vung nắm đấm: “Cậu tránh xa Kiều Kiều ra!!”
Tiết Từ né dễ như chơi, còn cố tình thở dài tỏ vẻ bất đắc dĩ: “Không được đâu.”
“Số mệnh của tôi với Từ Ấu Kiều đã ràng buộc nhau.”
“Cả thế giới này chẳng ai có thể thật sự thấu hiểu nỗi đau của cô ấy.”
“Cũng không ai có thể cùng cô ấy chịu đựng cả đau đớn thể xác lẫn tinh thần.”
“Nhưng tôi thì có thể.”
Tiết Từ cong môi cười, cố ý nói từng chữ thật chậm, như khiêu khích: “Anh nói xem, tôi với cô ấy là quan hệ gì?”
Mạnh Trạch bị chọc đến mất lý trí, lao lên định đánh.
Tiết Từ lại chẳng thèm nhìn, chỉ quay lưng chắn trước mặt tôi, bình thản nói: “Từ Ấu Kiều, chuyện đã hứa hôm trước… tôi không giữ được rồi.”
Tôi còn chưa kịp hỏi “ý cậu là sao”, thì đã thấy Tiết Từ vung thẳng một cú đấm, đánh Mạnh Trạch ngã lăn.
Ngay lập tức, đốt ngón tay tôi đau nhói, như bị dao đâm.
Những lời muốn chửi thề nghẹn lại trong cổ họng, tôi cắn răng, cuối cùng chỉ thở ra một tiếng cười khổ: “…Đồ điên.”
15.
Tôi và Tiết Từ cùng ngồi trên sofa.
Bà Tạ giúp cả hai chúng tôi bôi thuốc.
Quả nhiên trong ba trăm sáu mươi nghề, nghề nào cũng có cao thủ, Mạnh Trạch hoàn toàn không phải đối thủ của Tiết Từ, đánh một lát đã nằm dưới đất kêu rên.
Xe của nhà họ Tạ chạy đến đúng lúc, đưa tôi và Tiết Từ về nhà.
“Ôi…” Phu nhân Tạ nhẹ nhàng kéo áo tôi lên, nhíu mày: “Sao lưng con lại có nhiều vết sẹo như thế?”
Tiết Từ đang chơi điện thoại, nghe vậy liền ngẩng lên liếc một cái.
Tôi vội kéo áo xuống một chút, cười: “Không sao đâu ạ.”
Trong lòng bà Tạ hiểu rõ nhưng không hỏi thêm, động tác bôi thuốc cũng nhẹ nhàng hơn hẳn.
Đợi bôi xong thuốc cho tôi, bà cầm bông tăm nhìn sang Tiết Từ, chần chừ: “Tiết Từ…”
Tôi nhanh tay nhận lấy: “Dì để con làm cho.”
Tiết Từ hơi nhướng mày nhưng chỉ mím môi, không nói câu nào.
Từ hôm đó, không biết Tiết Từ đã nói gì với gia đình.
Tôi tạm thời được ở lại nhà cậu.
Nhà ba tầng rộng rãi, thêm một phòng cho tôi chẳng phải chuyện khó.
Để thuận tiện, bà Tạ còn thuê hẳn tài xế đưa đón chúng tôi đến trường.
Nhờ vậy, Mạnh Trạch và dì tôi gần như không có cơ hội tiếp cận tôi.
Tôi và Tiết Từ ngày nào cũng đi học cùng nhau.
Ban đầu tôi nghĩ trong trường thế nào cũng có lời đồn, nhưng nhìn thấy chúng tôi, ai nấy đều như bình thường, tiếp tục học, nói cười, không ai bàn tán.
Cuối cùng, tôi chịu không nổi, hỏi thẳng khi ở nhà.
“Cậu yên tâm đi,” Tiết Từ mắt vẫn dán vào TV, giọng lười nhác: “Trong trường tôi lo xong hết rồi.”
“Cậu ôn thi cho tốt là được.”
Bà Tạ bưng trái cây từ bếp ra.
Có lẽ vì dạo gần đây Tiết Từ không gây chuyện, ngày nào cũng ở nhà, trông bà rạng rỡ hơn hẳn: “Hựu Kiều, con muốn thi trường nào?”
Tôi nói ra tên một trường.
Chú Tạ đẩy gọng kính, cười nhưng có chút tiếc nuối: “Trường đó tốt đấy, chỉ là ở xa quá, cách mấy nghìn cây số. Nhà chú dì cũng chẳng chăm sóc được con.”
Tôi ăn một miếng trái cây, cười: “Tuy khó nhưng rồi con sẽ vượt qua từng ải một. Con phải lớn lên, phải rời khỏi sự che chở của chú dì.”
“Không thể sống cả đời dựa vào sự bảo vệ của người khác.”
Tiết Từ tắt TV, lê dép đi lên lầu: “Tôi lên phòng ngủ đây, tối khỏi gọi ăn cơm.”
Nhìn bóng lưng cậu, chú Tạ thở dài: “Giá mà Tiết Từ được một nửa phần biết điều của con… Chẳng còn cách nào, đành tốn tiền gửi nó ra nước ngoài vậy.”
“Cho nó sang đó phá người ta.”
Tôi cười mà không nói gì.
Thế nhưng hôm sau tôi lại nghe tin.
Tiết Từ không xuất ngoại nữa.
Cậu quyết định thi đại học.
16.
Ngày thi đại học kết thúc, tôi vừa làm bài xong đã nhận được tin từ bà Tạ.
Bà nói Tiết Từ xuống cầu thang không cẩn thận, ngã trẹo chân, gãy xương.
Tôi theo tài xế đến bệnh viện.
Tiết Từ nằm trên giường bệnh, úp cuốn sách lên mặt ngủ ngon lành.
“Tiết Từ,” tôi tự động ngồi xuống cạnh giường, rót cho cậu ly nước: “Lần đầu tiên tôi thấy có người ở nhà mình mà cũng gãy chân đấy.”
Tiết Từ bỏ sách xuống, ngáp một cái: “Hôm nay cậu thi thế nào?”
“Tạm được. Câu hình học cuối cùng phải vẽ thêm đường phụ…”
Tiết Từ móc tai, nằm bẹp xuống, nhận ly nước: “Thôi đừng nói nữa, tôi nghe cũng chả hiểu.”
“Cậu định học lại năm sau à?” Tôi hỏi, “Tôi nghe chú dì nói vậy.”
Cậu khó chịu hừ nhẹ, vành tai đỏ lên:“Cậu đừng quan tâm.”
Cậu không muốn nói, tôi cũng chẳng hỏi thêm.
Kỳ thi kết thúc, tôi phải về thu dọn đồ, chuẩn bị nhập học ở nơi khác.
“Từ Ấu Kiều,” Tiết Từ đột nhiên gọi, nhìn tôi rất nghiêm túc: “Hôm nay cậu có thấy… gì lạ không?”
Tôi sững lại.
Cậu chậm rãi nói: “Hôm nay tôi gãy chân. Cậu có cảm thấy đau không?”
Tôi như bừng tỉnh, cúi đầu nhìn chân mình.
Một lúc sau mới trả lời: “Không…”
“Vậy là đúng rồi.” Tiết Từ ngửa người nhìn trần nhà, giọng nhẹ bẫng: “Lời nguyền giải rồi. Chúng ta… hết liên hệ rồi.”
Cậu lầm bầm tiếp: “Cậu sắp có cuộc đời mới. Phá cũ đón mới, mai sau sẽ chẳng còn cảm nhận được đau đớn từ tôi nữa.”
Như một giấc mơ vậy.
Chớp mắt, mộng tan.
“Tôi cũng không cần để ý đến cậu nữa.”
Tiết Từ lười biếng nở nụ cười, nhưng nụ cười chẳng chạm tới đáy mắt: “Tôi không cần lo khi chơi bóng cậu sẽ đau, cũng không cần sợ cậu hoảng khi tôi lái mô tô.”
“Cậu tự do rồi, tôi cũng…”
Cậu chưa nói xong, tôi đã cầm cuốn sách toán lúc nãy gõ vào đầu cậu một cái.
“Đừng hòng.”
Tiết Từ ngẩn ra.
“Tôi nói, đừng hòng.”
Tôi nhìn thẳng vào cậu, nghiêm túc:
“Cậu vẫn phải học cho tử tế, phải sống cho tử tế.”
“Bỏ hết mấy cái thói xấu đi. Đừng tưởng tôi đi học xa là không quản nổi cậu.”
“Tôi vẫn biết hằng ngày cậu làm gì.”
Tôi chỉ vào ngực mình: “Cơ thể có trí nhớ. Nhịp tim mà cậu từng khiến tôi cảm nhận bây giờ tôi vẫn còn nhớ rõ.”
Tiết Từ ngẩng đầu nhìn tôi, trong mắt cậu phản chiếu hình bóng tôi.
Lông mày cong cong, tôi khẽ mỉm cười.
“Tiết Từ, năm sau chúng ta gặp lại.”
17.
Đời đại học rất bận rộn.
Mỗi tuần tôi vẫn cố gắng dành thời gian gọi điện hỏi thăm bà Tạ.
Qua những cuộc trò chuyện đó, tôi biết được Tiết Từ hiện giờ tiến bộ rất nhiều. Mỗi tối đều học đến mười hai giờ rưỡi, sáng sáu giờ đã dậy ôn bài. Cuối tuần cũng không chơi game nữa, ngày ngày đều cắm đầu vào làm đề.
Về sau, công việc của hội sinh viên ngày càng nhiều, cuối tuần tôi còn phải đi làm thêm để dành tiền, coi như báo đáp sự chăm sóc của nhà họ Tạ năm xưa.
Những cuộc nói chuyện với phu nhân Tạ cũng dần chuyển sang nhắn tin. Từ mỗi tuần thành mỗi tháng.
Đến kỳ mới, hội sinh viên phải ra cổng trường đón tân sinh viên.
Tôi ngẩng đầu nhìn đám sinh viên năm nhất mới đến, ai nấy đều mang theo nụ cười non nớt, còn có sự háo hức trước tương lai chưa biết.
Tính theo thời gian… chắc Tiết Từ cũng thi đại học xong rồi.
Không biết cậu ấy thi trường nào?
Sao bà Tạ không nhắc đến?
Tôi nghĩ thầm, lát nữa phải hỏi mới được.
“Kiều Kiều, xem tân sinh viên năm nay có em nào hợp gu cậu không~”
Bạn trong hội sinh viên huých nhẹ vào tay tôi, cười xấu xa: “Nói thật nha, phải biết nắm thời cơ đó! Hẹn hò với đàn em là tuyệt nhất!”
Tôi liếc qua loa một vòng, lắc đầu: “Không phải kiểu tôi thích.”
Phía sau bỗng vang lên một tiếng cười nhẹ.
Quá quen thuộc.
Lười biếng, tùy ý, giống hệt trong trí nhớ.
“Từ Ấu Kiều.”
“Một năm không gặp, hình như mắt nhìn người của cậu cao hơn rồi đấy.”
Tôi thậm chí không cần quay đầu cũng biết là ai.
Não tôi trống rỗng trong một khoảnh khắc, sống mũi bỗng cay xè.
Trong thoáng chốc, những ký ức kia lại ùa về đêm hôm đó.
Tiết Từ đứng trước mặt tôi, ánh mắt nhàn nhạt nhìn sang: “Xin lỗi nhé, đến trễ rồi.”
…
“Từ Ấu Kiều, còn đau không?”
“Ngoan, đừng khóc.”
“Lại đây, theo tôi về nhà.”
…
Tôi biết, thế gian này như sóng dữ mênh mông.
Còn tôi chỉ là chiếc thuyền con lênh đênh giữa biển.
Bao núi đèo hiểm trở, chẳng ai thương tôi.
Chỉ có cậu ấy đến đưa tôi qua bờ.
(Toàn văn hoàn)