Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
10.
Tới cửa khách sạn, quả nhiên thấy một cô gái tóc hồng chói, từ xa trông như quả thanh long cỡ đại.
Tôi chạy nhanh mấy bước đuổi theo, đảo mắt nhìn quanh.
Không thấy bóng Tiết Từ.
“Chào bạn,” Tôi lễ phép hỏi: “Cho mình hỏi, bạn với Tiết Từ đứng trước khách sạn là định… cái đó… ừm…”
Lời đến cổ họng thì nghẹn lại, không nói nổi.
Cô gái kia nhìn tôi với ánh mắt kỳ quái, từ đầu đến chân: “Cậu với cậu ta có quan hệ gì?”
Tôi còn chưa kịp đáp thì Tiết Từ từ trong khách sạn xách một chai nước khoáng đi ra, vừa trông thấy tôi liền sững người: “Từ Ấu Kiều, cậu đến đây làm gì?”
Cô gái kia khoác tay Tiết Từ, ngẩng mặt cười: “Cô ấy hỏi chúng ta đến khách sạn làm gì?”
Tiết Từ: “…”
Tôi: “…”
Chị ơi, tinh giản câu chữ không phải tinh giản kiểu này đâu…
Mặt Tiết Từ dần đỏ lên, cậu đè thấp giọng, nghiến răng: “Bọn tôi đến khách sạn mua chai nước thì có được không?”
“Dọc đường chẳng có tiệm tạp hóa nào, chị tôi khát nước, tôi vào dùng máy bán hàng tự động cạnh quầy lễ tân mua cho chị ấy!”
Tôi thở phào: “Vậy thì tốt, vậy thì tốt, thế tôi không làm phiền nữa…”
Nói đến một nửa, tôi bỗng khựng lại, ngẩng đầu lên như chợt nhớ ra:
“Chị… của cậu?”
Sắc mặt Tiết Từ rất khó coi, còn “cô gái tóc hồng” thì cười đến suýt ngã.
Tôi xấu hổ muốn đào hố chui xuống, lại bị Tiết Từ chặn lại.
“Thế nhé, hai người cứ nói chuyện đi, tôi về trước.” Chị ấy vỗ vỗ vai cậu: “Cảm ơn em mấy hôm nay đưa chị đi bệnh viện nhé, yên tâm, chị không méc cậu đâu.”
Đợi chị ấy khập khiễng rời đi, tôi mới hiểu, thì ra hôm đó Tiết Từ xin nghỉ là để đưa chị gái đi bệnh viện khám.
Tôi với Tiết Từ nhìn nhau, không ai nói gì.
Cuối cùng vẫn là tôi mở miệng trước: “Tiết Từ, hôm đó cậu hiểu lầm rồi, tôi không có nhận…”
“Tôi biết.” Cậu cắt ngang, bực bội gãi đầu: “Tôi không giận cậu, tôi giận bà ấy.”
“Bà ấy” là ai, khỏi cần nói cũng rõ.
“Bà ấy lúc nào cũng muốn chen vào cuộc sống của tôi. Tôi đã nhường cả cái nhà cho bà ấy rồi, vẫn không đủ sao?”
“Ngay cả bạn bè xung quanh tôi bà ấy cũng muốn xen vào, bà ấy tưởng mình đang thực hiện ‘quyền làm mẹ’ à?”
Tôi há miệng, lại chẳng thốt nổi một câu.
Đối với cuộc đời của Tiết Từ, thật ra tôi chẳng có tư cách gì để đưa ra ý kiến.
Đó là nỗi đau của cậu ấy, người ngoài như tôi vĩnh viễn không thể thấu hiểu trọn vẹn.
Nhưng im lặng một lúc, tôi vẫn nói thật: “Thật ra bà ấy chẳng nói gì nhiều, chỉ bảo cảm ơn tôi vì đã thúc giục cậu học hành đàng hoàng, chỉ vậy thôi.”
Tiết Từ cũng không nói, một lúc sau chỉ khẽ “Ừ” một tiếng: “Biết rồi.”
Tôi cúi xuống nhìn điện thoại, tầm giờ này, tiết tự học cuối cùng cũng tan rồi.
Hôm nay là thứ Sáu, không phải học buổi tối, trong lớp chắc chẳng còn ai.
Nếu tôi không quay lại sớm, là lỡ bữa ở căn-tin mất.
“Vậy tôi đi tr…”
“Kiều Kiều.”
Có người từ trong bóng tối bước ra, mỉm cười tiến lại gần tôi.
“Hôm nay là thứ Sáu.”
Mạnh Trạch cười nhìn tôi, nụ cười giống như một con rắn độc ẩn nấp đã lâu mới thò đầu ra.
“Anh đến đón em về nhà.”
11.
Tiết Từ hơi sững lại, cúi đầu nhìn tôi một cái, rồi lại nhìn sang hắn, nhíu mày.
“Tôi là anh của Chiêu Chiêu, đúng chứ?” Mạnh Trạch đẩy đẩy gọng kính, cười dịu dàng: “Chiêu Chiêu mấy tuần rồi không về nhà, ba mẹ anh cũng rất nhớ nó…”
“Tôi không về.”
Tôi quay người đi về phía trường: “Túi sách tôi còn ở trong lớp.”
“Túi sách anh mang ra giúp em rồi.” Mạnh Trạch nói sau lưng tôi: “Bài tập, vở ghi chép trên bàn em, anh cũng thu dọn hết cho rồi.”
“Cũng đã giúp em nói với giáo viên là tối nay em không quay lại trường.”
Bước chân tôi khựng lại.
Tôi quay đầu nhìn anh ta, nụ cười nửa như trêu chọc nửa như chán ghét: “Xem ra anh biết tôi chiều nay không ở trường, anh theo dõi tôi?”
Mạnh Trạch không đáp, vẫn giữ nụ cười ôn hòa.
“Được thôi,” Tôi bật cười: “Muốn tôi về nhà đúng không?”
“Vừa hay, tôi cũng muốn về lấy vài thứ.”
Bên cạnh, Tiết Từ đứng xem nãy giờ, bỗng mở miệng:“Khoan đã.”
Cậu bước đến cạnh tôi, cúi mắt nhìn: “Tôi đưa cậu về.”
Trên đường đi, tôi và Tiết Từ sóng vai, nhưng tôi luôn cảm thấy ánh mắt Mạnh Trạch phía sau đang găm chặt vào lưng mình, sắc lạnh đến mức khiến người ta lạnh sống lưng, như muốn nuốt tôi vào bụng.
“Tiết Từ,” Tôi bỗng kéo áo cậu, chỉ sang tòa nhà đối diện: “Đó, đó là nhà tôi.”
Tiết Từ nhìn theo hướng tôi chỉ, ừm một tiếng.
Thấy ở cổng khu chung cư có hai người trung niên đứng chờ, sau lưng là Mạnh Trạch đang gọi họ “ba mẹ”, cậu liền hiểu ra: “Vậy tôi đưa cậu đến đây thôi.”
“Có chuyện thì gọi tôi.”
Cậu gật đầu với hai người họ một cái coi như chào hỏi, rồi xoay người rời đi.
Tôi ngẩng đầu nhìn trời.
Mây đen dày đặc, sắp mưa to đến nơi.
Bão sắp đến, giông tố sắp nổi lên.
12.
Tôi cúi đầu lục lọi trong phòng ngủ.
Lúc kiểm tra điện thoại, tôi phát hiện ba tôi có để lại một thẻ ngân hàng. Thẻ này tôi giấu rất kỹ, cả nhà họ hàng không ai biết.
Có tiền thì dễ rồi, dù ở khách sạn hay thuê nhà, tôi đều có thể tạm thoát khỏi nơi này.
Hộ khẩu của Từ Ấu Kiều vẫn ở trên người cô ấy, không liên quan gì đến nhà này.
Chờ đến khi thi đại học rồi ra ngoài tỉnh học, tôi có thể vĩnh viễn rời khỏi nơi này.
“Cô đang tìm cái gì?”
Đằng sau bất ngờ vang lên giọng the thé.
Tôi quay lại, bà “dì” đó đứng chống nạnh sau lưng tôi, mặt hằm hằm:
“Hôm nay nể mặt bạn học cô nên tôi không nói gì!”
“Sao? Lông cánh cứng rồi hả? Không thèm về nhà nữa? Muốn tự lập à?”
“Được! Vậy mày trả hết tiền ăn tiền uống mấy năm nay ở nhà tao đi!”
Tôi lạnh lùng nhìn bà ta: “Được thôi, bà nói số tiền đi.”
“Trả rồi thì sau này chúng ta không còn nợ nhau.”
Bà ta nghe vậy thì lửa giận bốc lên, xắn tay áo lao tới đẩy tôi: “Mày nói chuyện với người lớn kiểu gì thế hả?!”
“Hồi đó tao không nên thương hại mà cho mày về nhà tao ở! Mày với mẹ mày giống nhau y như đúc, đều là đồ vong ân bội nghĩa! Hồi đó đáng lẽ để mày chết ngoài đường…”
Bà ta vừa nói vừa đẩy tôi mấy cái. Tôi hất mạnh tay bà ra.
Bà ta bị bật ngược, tay đập vào tủ gỗ, đau đến nhe răng trợn mắt: “Từ Ấu Kiều! Mày dám đánh tao?!”
Bà ta tiện tay vớ một nhành mây treo trong góc, quất thẳng vào tôi: “Ba mẹ mày chết sớm, không ai dạy mày! Để tao dạy!!”
Lúc đầu tôi còn chống đỡ được. Nhưng người phụ nữ trung niên này vốn quen thói đanh đá, móng tay dài cào vào tay tôi như chó dại.
Giật tóc, nhéo người, quất roi… bà ta dùng đủ mọi thủ đoạn.
Roi mây quất từng phát lên người tôi, rất nhanh để lại từng vệt đỏ bật máu.
Tôi cắn chặt răng, không chịu quỳ, không chịu cầu xin.
Tôi chỉ cố giữ chặt chiếc thẻ ngân hàng trong tay.
Cuối cùng, bà ta đánh đến mệt, ném roi xuống, phủi tay khinh miệt: “Hôm nay đánh cho mày nhớ! Sau này có tiền đồ, cũng đừng quên ai nuôi mày!”
Bà ta rời phòng.
Tôi cúi đầu nhìn những vệt đỏ bầm trên cánh tay.
Có tiếng bước chân vang lên.
Mạnh Trạch ngồi xổm xuống trước mặt tôi, giọng dịu dàng đến mức giả tạo: “Đau không?”
Anh ta vặn nắp lọ thuốc: “Để anh bôi cho.”
“Tôi không cần.” Tôi hất tay anh ta ra, đi thẳng ra cửa: “Tôi ra trạm xá sát cổng bôi chút cồn i-ốt là được.”
Cổ tay bất ngờ bị giữ chặt.
Mạnh Trạch dùng sức, nhưng giọng vẫn nhẹ nhàng, từng chữ một:
“Chiêu Chiêu.”
“Chiều nay, thằng con trai đứng trước khách sạn với em… là ai?”