Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
1.
"Ăn nói hàm hồ!"
"Toàn lời bịa đặt!"
"Làm sao hai nam nhân có thể... Không đúng, tông chủ của chúng ta sao có thể để ngươi sỉ nhục như vậy!"
Đám đệ tử tiên môn bên dưới nhao nhao phản đối, tiếng sau to hơn tiếng trước.
Ta phất tay áo đang bay phấp phới trong gió, đối diện với ánh mắt xanh mét của Tạ Lâm.
Chậc, làm gì mà nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống ta vậy.
Ta chỉ nói sự thật thôi mà.
"Tạ Lâm, chắc là linh lực của ngươi chẳng còn bao nhiêu đâu nhỉ?"
"Người trong tông môn của ngươi có thù với ngươi hay sao, vừa trúng độc lại thêm vết thương cũ, vậy mà còn bắt ngươi đến đánh Yêu Vực, chê ngươi sống lâu quá à?"
"Nhân lúc tâm trạng ta còn tốt, mau dẫn người của ngươi lui đi."
"Ta có thể không giết một ai."
Tạ Lâm chưa kịp mở miệng, một vị trưởng lão tiên môn bên dưới đã nghiêm giọng quát:
"Không được!"
"Nếu không diệt trừ yêu tộc, thiên kiếp sắp đến, thiên hạ sẽ gặp đại nạn!"
"Thẩm Quyết, còn không mau chịu chết!"
Lại là lão già bất tử này.
Lần nào đối đầu với ta, lão cũng là người gào to nhất.
Ta lạnh lùng liếc nhìn lão.
"Lão già kia, nếu ngươi còn dám sủa thêm tiếng nào nữa, không cần đợi thiên kiếp đâu, hôm nay ta sẽ cho Lâm Tiên Tông các ngươi diệt môn tại đây luôn đấy, có muốn thử không?"
"Ngươi!"
Vị trưởng lão tức đến đỏ mặt tía tai, suýt thì ngất xỉu.
Ta lại quay sang nhìn Tạ Lâm, môi hắn đã tái nhợt.
Nếu còn tiếp tục đánh, hơn nửa số độc ta vất vả lắm mới giải được cho hắn sẽ lại phát tác, tổn thương đến phế phủ mất thôi.
Thật là cứng đầu.
Ta nheo mắt trêu chọc:
"Sao hả, không chịu lui à?"
"Hay là ngươi muốn bị ta hôn thêm cái nữa trước mặt mọi người?"
"Nếu ngươi thực sự muốn vậy, chi bằng theo ta về Yêu Vực, chúng ta làm một đôi thần tiên quyến lữ luôn đi."
"Sẽ vui lắm đấy."
Tạ Lâm nhíu chặt mày.
Hắn chĩa kiếm về phía ta, ánh mắt lạnh lùng:
"Thành Du Châu, đệ tử tông môn ta, có phải là do yêu tộc các ngươi giết không?"
Ta từ từ thu lại nụ cười cợt nhả, trả lời từng chữ một cách nghiêm túc:
"Không phải."
Tạ Lâm nhìn chằm chằm ta hồi lâu rồi thu kiếm, phất tay áo:
"Đi."
Vị trưởng lão kia còn muốn khuyên can:
"Tông chủ, không thể được, Thẩm Quyết quỷ kế đa đoan, hắn..."
"Ta nói, đi!"
Tạ Lâm phi thân rời đi.
Đám nhóc đệ tử nhìn nhau, do dự một lát rồi cũng ngự kiếm bay theo.
Trước khi lão trưởng lão đi còn trừng mắt thổi râu: "Thẩm Quyết, cho ngươi sống thêm vài ngày, ngày tàn của ngươi còn ở phía sau!"
Ta đảo mắt, chẳng thèm để ý.
2.
Đêm khuya.
Trong động hồ ly, thị tùng Thụ Lê mang đến cho ta một bộ y phục mới do Tàm Nương dệt.
"Vực chủ, ngài vẫn định đến Lâm Tiên Tông cứu cái tên Tạ Lâm đó sao?"
"Lần trước ngài trở về, cơ thể suy yếu phải tĩnh dưỡng rất lâu, vậy mà hắn còn lấy oán báo ân, tấn công chúng ta!"
"Rõ ràng không phải việc chúng ta làm mà lại cứ đổ lên đầu chúng ta, hắn vong ơn bội nghĩa như vậy, sao ngài còn phải quan tâm hắn sống chết ra sao?"
Chẳng qua là muốn gán tội thì sợ gì không có cớ.
Đó là thủ đoạn quen thuộc của người tiên môn rồi, chỉ có Tạ Lâm ngốc nghếch mới đi tìm chân tướng.
Ta thay y phục mới, gõ vào trán Thụ Lê một cái.
"Cái tên tiểu thụ tinh nhà ngươi, lông còn chưa mọc đủ mà đã muốn quản chuyện của ta."
"Đi tìm tiểu hoa yêu của ngươi mà chơi đi."
Hắn lẩm bẩm:
"Ta nói thật mà."
"Tháng nào cũng đi vào ngày rằm, sao ngài không lo cho sức khỏe của mình một chút chứ?"
Ta hung hăng nhéo má hắn, bảo hắn bớt nói nhảm.
Tạ Lâm không phải kẻ vong ơn bội nghĩa, hắn chỉ là... không nhớ ra mà thôi.
Không nhớ rằng... chúng ta đã từng yêu nhau.
...
Trăng tròn, ta lẻn vào Lâm Tiên Tông, chạy thẳng đến tẩm điện của Tạ Lâm trên đỉnh núi.
Đường quen lối cũ, ta chẳng tốn chút sức lực nào đã vào được phòng hắn.
Trên giường, Tạ Lâm nhíu chặt mày, đôi môi trắng bệch, trán đẫm mồ hôi lạnh.
Trông như đang phải chịu đựng nỗi đau đớn tột cùng.
Ta ngồi xổm xuống, ánh mắt lướt qua từng đường nét trên khuôn mặt mà ta ngày đêm mong nhớ, sau đó dùng vạt áo nhẹ nhàng lau đi những giọt mồ hôi trên trán hắn.
"Đáng đời, ngươi đau chết luôn đi."
"Ta tốn nửa cái mạng để cứu ngươi, hôm nay ngươi lại quay ra muốn lấy mạng ta, đúng là đồ vô lương tâm."
"Lần sau còn chĩa kiếm vào ta nữa, ta sẽ không bao giờ để ý đến ngươi, dù ngươi có cầu xin thế nào thì ta cũng sẽ không mềm lòng đâu."
Tạ Lâm không đáp lời, cơ thể co rúm lại.
Mồ hôi trên trán vừa lau xong lại túa ra.
Ta thở dài, đưa tay cởi áo trong của hắn.
Đang định lột sạch đồ của hắn thì một luồng kiếm khí bất ngờ kề sát cổ ta.
"Thẩm Quyết? Sao ngươi lại ở đây?"
Ta chớp chớp mắt.
Sao lại tỉnh rồi?
Mọi lần hắn toàn mê man bất tỉnh như lợn chết cơ mà?
Lần nào cũng hại ta phải tự mình vận động.
"Đêm hôm khuya khoắt ngươi đến đây rốt cuộc là có ý đồ gì!"
Ta nhếch mép cười, giọng điệu nhẹ nhàng:
"Đương nhiên là đánh lén rồi, nhân lúc ngươi không phòng bị, ta sẽ giết ngươi rồi diệt luôn tiên môn của ngươi."
"Vậy thì ta sẽ có thể thống lĩnh cả hai tộc tiên yêu, chẳng phải rất sướng sao?"
Rõ ràng Tạ Lâm không tin, lại ấn kiếm sâu thêm vài phần, trầm giọng bắt ta nói ra mục đích thật sự.
"Được được được, ta nói."
Ta dùng hai ngón tay đẩy kiếm của hắn ra.
"Thật ra thì, ta đến để cứu ngươi. Ta biết ngươi trúng độc Tàn Nguyệt, mỗi khi đến ngày rằm, độc phát tác sẽ khiến ngươi đau đớn sống không bằng chết."
"Nếu ta không đến, ngươi sẽ không sống qua nổi ngày mai."
"Ta đến, độc dư trong người ngươi sẽ được giải hết."
Giọng Tạ Lâm lạnh xuống:
"Sao ngươi biết ta trúng độc Tàn Nguyệt? Ta chưa từng nói với ai cả."
"Ngươi quan tâm việc ta biết bằng cách nào làm gì, cứ nói xem có phải hay không đi."
Ánh mắt hắn dao động, nhưng vẫn chưa tin hẳn.
Ta bất lực tặc lưỡi.
"Nói dối ngươi không tin, nói thật ngươi cũng chẳng tin. Vậy ngươi muốn nghe gì, nào, nói ta nghe xem, ta nói cho ngươi vừa lòng."
Hắn sầm mặt.
"Khua môi múa mép!"
Dứt lời, hắn đâm kiếm tới.
Ta: ...
Ta câm nín nhìn thanh kiếm cắm trên ngực mình.
Áo mới đấy, bị rách rồi, thật là phí phạm.
Tạ Lâm nhìn vết máu loang ra trên áo ta, ánh mắt khựng lại trong giây lát.
"... Sao ngươi không tránh?"
Đầu heo, ta cũng đâu ngờ ngươi đâm thật chứ.
Đột nhiên, Tạ Lâm buông kiếm, ôm chặt lấy đầu, vẻ mặt đau đớn tột cùng.
Có lẽ độc phát tác mạnh hơn rồi.
Ta thở dài, dùng đầu ngón tay kẹp lấy thân kiếm, rút ra rồi ném đi thật xa.
Chỉ là vết thương ngoài da bình thường thôi, không đáng nhắc tới.
Cái đáng lo là người đang đau đến mất trí trên giường kia kìa.
Thôi, nể tình hắn mất trí nhớ, ta không thèm chấp nhặt với hắn.
Một tay ta giữ chặt cơ thể đang giãy giụa của hắn, một tay đặt lên trán hắn.
Dưới yêu lực của ta, Tạ Lâm dần dần bình tĩnh lại, không còn giãy giụa nữa.
Vẫn là ngủ đi cho đỡ phiền.
Chỉ là như vậy, ta lại phải tự mình vận động rồi.
Chậc, mệt chết đi được.
Ta vươn móng vuốt, tùy ý vò nát khuôn mặt hắn, muốn nắn tròn bóp méo thế nào cũng được.
Sau khi trút giận xong, ta cúi đầu đặt lên môi hắn một nụ hôn sâu.
Đồ ngốc.
Qua đêm nay, ngươi sẽ không phải chịu đựng sự giày vò này nữa.
Ngươi sẽ khỏe mạnh, không bệnh tật âu lo.
Nếu có thể nhớ ra ta thì càng tốt biết mấy.
Hôn một hồi lâu, ta mới ngẩng đầu lên, đứng dậy cởi bỏ y phục trên người mình rồi buông rèm giường xuống.