Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
3.
Không biết có phải do độc dư bị loại bỏ hay không mà trong quá trình đó, Tạ Lâm đã tỉnh lại một lần.
Nhưng lý trí vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo.
Đôi mắt hắn đỏ ngầu, lật người đè lên ta, thực hiện hành vi thô bạo đến mất hết nhân tính.
Ta cắn chặt răng, vừa phải chịu đựng vừa phải truyền độc từ người hắn sang thật ổn định.
Đúng là hành xác.
Khi độc dư đã được giải trừ hoàn toàn, Tạ Lâm như bị rút hết hồn vía, ngã gục lên người ta rồi hoàn toàn bất động.
Ta thở hổn hển, từ từ bình ổn lại dư âm.
Nghỉ ngơi một lúc lâu, ta ôm lấy Tạ Lâm, hôn lên má hắn, cẩn thận lật người hắn nằm sang một bên rồi đắp chăn lại.
Khi đứng dậy mặc y phục, cúi xuống nhìn những vết tích trên người mình.
...
Không nỡ nhìn thẳng luôn.
Ta trừng mắt nhìn Tạ Lâm đầy oán trách.
Đồ vô lương tâm, chẳng biết thương hoa tiếc ngọc chút nào cả.
Lần sau gặp lại, ta nhất định phải đòi lại cả vốn lẫn lời.
Đột nhiên có tiếng gõ cửa, bên ngoài truyền đến tiếng động.
"Tông chủ, ngài đã dậy chưa?"
"Ngài có muốn dùng bữa bây giờ không?"
Hàng mi của Tạ Lâm khẽ rung, dường như sắp tỉnh hẳn.
Ta hừ mạnh một tiếng, trèo qua cửa sổ và rời khỏi Lâm Tiên Tông.
4.
Độc Tàn Nguyệt nổi tiếng là kỳ độc trong thiên hạ.
Dù chưa đến lúc độc phát toàn diện, lục phủ ngũ tạng cũng đã đau âm ỉ dữ dội.
Vừa về đến Yêu Vực, ta suýt nữa thì không đứng vững.
Thụ Lê hốt hoảng chạy đến đỡ ta.
"Vực chủ, ngài... ngài không sao chứ?!"
Ta yếu ớt lắc đầu: "Không sao, chịu được, cũng không phải lần đầu."
"Ta cần bế quan, ngươi truyền lệnh xuống, mười ngày tới ta không gặp bất cứ ai, ai đến cũng không cho vào."
Thụ Lê rưng rưng nước mắt, cắn răng nhận lệnh rồi đi.
Ta dùng chút sức lực cuối cùng bước vào Liên Trì bế quan.
Độc Tàn Nguyệt nham hiểm ngang ngược, không có thuốc giải.
Sau khi Tạ Lâm trúng độc này, ta đã dùng nửa cái mạng để giành giật hắn từ tay Diêm Vương, nhưng độc chỉ giải được một nửa, còn hắn thì mất hết ký ức.
Nửa phần độc còn lại chỉ có thể dùng cách giao hợp, từ từ chuyển sang người ta.
Ta là yêu.
Tuy loại độc này lợi hại nhưng không giết được ta.
Chỉ khiến ta đau đớn muốn chết đi sống lại mà thôi.
May mắn là yêu lực của ta không yếu, khi bế quan vận dụng toàn bộ yêu lực là có thể áp chế độc này dưới đan điền.
Chỉ cần ta không bị thương thì sẽ không bị ảnh hưởng gì.
Nhưng ngược lại, một khi yêu lực bị tổn hao, độc sẽ phản phệ và đau đớn gấp bội.
Ta không quan tâm.
Chỉ cần Tạ Lâm còn sống là tốt rồi, bình an vô sự là được.
Khi ta xuất quan đã là mười ngày sau đó.
Ta thở phào nhẹ nhõm, tắm rửa ở Liên Trì xong mới trở về yêu động.
Thụ Lê nhìn thấy ta bèn chạy như bay đến, vẻ mặt vui mừng khôn xiết, nhưng lại ấp úng muốn nói lại thôi.
"Sao vậy?"
"Có chuyện gì thì nói đi."
Thụ Lê gãi gãi tai, liếc nhìn về phía xa ngoài cửa động.
"Cái đó, Tạ tông chủ hắn... đến tìm ngài."
Hả?
"Đến mấy ngày rồi?"
"Chín ngày, từ sau khi ngài bế quan thì hắn đã đến rồi."
"Chưa từng rời đi sao?"
"Không có, ta đã nói ngài đang bế quan, không tiện tiếp khách, hắn bèn nói hắn đợi ngài ở đây, nói thế nào cũng không chịu đi, ta lại không dám đánh nhau với hắn..."
Ta buồn cười chọc vào trán hắn.
"Còn đòi đánh nhau nữa, hắn chỉ cần nhấc ngón tay thôi là cái mạng nhỏ của ngươi đã đi tong rồi."
"Được rồi, cho hắn vào đi."
Đợi những chín ngày, không biết mệt hay sao?