Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
5.
Sau khi Tạ Lâm vào, Thụ Lê thức thời lui xuống.
Hắn nhìn thấy ta, im lặng không nói một lời.
Dưới đáy mắt chứa đựng những cảm xúc rối bời không sao gỡ bỏ được.
Ta vén vạt áo, ngồi xuống giường.
"Sao Tạ tông chủ lại một mình đến Yêu Vực của ta thế này, không sợ ta dẫn đám yêu chúng lột da róc thịt ngươi sao?"
Tạ Lâm bỏ ngoài tai lời trêu chọc của ta.
Hắn bước lên nửa bước, giọng điệu day dứt.
"Đêm đó, chúng ta..."
Ta nhướn mày.
Thế này là nhớ hết rồi à?
Tạ Lâm nắm chặt tay: "Độc trên người ta đã được giải hết rồi, tại sao ngươi lại cứu ta?"
Ta lười biếng ngáp một cái.
"Chỉ để hỏi một lý do mà ngươi đợi ở đây tận chín ngày à?"
"Trả lời ta."
Ta thong thả nhìn hắn.
"Muốn biết cũng được, nhưng ta có điều kiện."
"Ngươi nói đi."
Ta đặt ngón tay lên môi, gõ nhẹ hai cái.
"Hôn ta."
Tạ Lâm đứng yên bất động, sắc mặt cứng đờ.
Ta tặc lưỡi.
"Ngươi làm ra cái vẻ mặt gì thế, chuyện giường chiếu cũng đã làm rồi, bảo ngươi hôn ta thôi mà cũng khó khăn thế sao?"
"Đêm đó không biết là ai ôm eo ta chặt cứng, cả đêm không chịu buông, bây giờ mà vết tích trên người ta vẫn chưa tan hết đâu đấy."
"Đường đường là tông chủ Lâm Tiên Tông, trước mặt người khác thì trắng đen rõ ràng, ghét cái ác như kẻ thù, vậy mà sau lưng lại phóng túng với một con yêu quái thế này đây."
Một vệt đỏ lan từ cổ Tạ Lâm lên đến tận mang tai.
Giọng hắn khàn đi:
"Đừng nói nữa."
"Tại sao không được nói, ta cứ muốn nói đấy. Ngươi không chỉ hư hỏng trên giường mà xuống giường rồi cũng xấu tính nốt. Dù sao ta cũng được coi là ân nhân cứu mạng của ngươi, ngươi xông vào nhà người khác, một câu cảm ơn cũng không nói đã bắt đầu hỏi đông hỏi tây. Ta đưa ra yêu cầu, ngươi cũng không chịu đồng ý, cứ lề mề chậm chạp, ngươi nói xem có người tiên môn nào như ngươi không?"
Tạ Lâm bị ta nói một tràng đến nghẹn họng, nín nhịn nửa ngày cũng không phản bác được câu nào.
Ta phất tay áo, đứng dậy đối diện với hắn.
"Chỉ cần ngươi hôn ta, ta sẽ nói cho ngươi biết tại sao ta cứu ngươi."
"Tiện thể, ta còn có thể nói cho ngươi biết tại sao ngươi mất trí nhớ, và cả cái thiên kiếp mà các ngươi cứ nhắc đi nhắc lại rốt cuộc là gì."
"Một cuộc giao dịch quá hời, ngươi suy nghĩ đi."
Một con chim bay từ ngoài động vào, kêu ríu rít, nhảy nhót vài cái, lượn một vòng trong động rồi lại vỗ cánh bay đi.
Tạ Lâm nhìn ta chằm chằm, không biết đang nghĩ gì.
Chắc là đang nghĩ cách băm vằm ta ra làm trăm mảnh đây mà.
Chẳng sao cả, ta đánh thắng được hắn.
Hồi lâu sau, Tạ Lâm nhắm mắt thở hắt ra một hơi.
Khi mở mắt ra lần nữa, hắn bước tới, một tay giữ lấy mặt ta.
Nụ hôn nồng nàn ập xuống.
Mang theo hơi thở có một không hai của Tạ Lâm, vừa lạnh lùng vừa dịu dàng.
Sống mũi ta cay cay, suýt chút nữa đã không kìm được nước mắt.
Tạ Lâm đang ôm ta.
Hắn đang hôn ta.
Đã quá lâu rồi chúng ta không ôm nhau, mặt đối mặt như thế này.
Cho dù là do ta lừa gạt mà có được.
Ta nhắm mắt lại, hai tay vòng qua cổ hắn, ép sát cơ thể cả hai vào nhau không một kẽ hở.
Ta cạy mở hàm răng hắn, từ từ làm nụ hôn này thêm sâu.
6.
Hơi thở của cả hai dần trở nên dồn dập và rối loạn.
Môi lưỡi quấn quýt không nỡ rời xa.
Người đầu tiên lùi lại là Tạ Lâm.
Hắn đột nhiên tỉnh táo, tung một chưởng vào ngực ta, đẩy mạnh ta ra.
Ta ngã ngồi xuống giường, tay ôm ngực, kêu lên một tiếng đau đớn đầy lố lăng.
Chỗ hắn đẩy đúng ngay vị trí hắn đâm ta hôm đó.
Tạ Lâm lập tức bước lên nửa bước, rồi lại cứng người dừng lại.
Ánh mắt hắn dán chặt vào ngực ta.
"Vết thương của ngươi..."
Ta ngước mắt lên đầy oán trách.
"Làm khó ngươi còn nhớ ta bị thương rồi, lại còn là do ngươi đâm nữa chứ, đúng là lấy oán báo ân."
Thực ra đã khỏi từ lâu rồi, ta lừa hắn đấy.
Sắc mặt của Tạ Lâm rất khó coi.
Một lúc lâu sau, hắn bước tới, định kiểm tra vết thương cho ta.
Ta làm bộ gạt tay hắn ra.
"Sao hả, lo lắng cho ta ư? Yêu ta rồi à?"
Động tác của hắn khựng lại, vẻ mặt vô cùng mất tự nhiên.
Ta chỉ thích cái dáng vẻ luống cuống chân tay khi bị ta trêu chọc này của hắn.
Khiến lòng ta ngứa ngáy không thôi.
Tạ Lâm đứng thẳng dậy, lấy ra một lọ thuốc từ trong ngực.
"Ngọc lộ, có thể trị thương."
"Đêm đó làm ngươi bị thương là lỗi của ta, ngươi có thể đâm lại ta, ta sẽ không đánh trả."
Ta: ...
"Đâm ngươi thì thôi đi, ta xót lắm."
"Nếu ngươi thực sự muốn xin lỗi thì lần sau ở trên giường, ngươi nhẹ nhàng với ta một chút là được."
Tạ Lâm: ...
Ta nheo mắt thưởng thức phản ứng của hắn, vẻ điềm tĩnh trên mặt hắn suýt chút nữa đã không giữ nổi.
Lát sau, Tạ Lâm phớt lờ những lời tán tỉnh của ta: "Ta đã thực hiện yêu cầu của ngươi rồi, bây giờ đến lượt ngươi."
"Vội cái gì chứ."
Ta rót một chén trà, ra hiệu cho hắn ngồi xuống.
"Chuyện quan trọng, để ta từ từ nói."