Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
7.
…
"Ý ngươi là, nguồn gốc của thiên kiếp là Ma Vực?"
Ta gật đầu: "Ma tộc sinh ra đã là ma, lấy tham sân si của nhân tộc làm thức ăn. Hiện tại Ma Vực đang chứa chấp đại ma đầu duy nhất trên thế gian này, tên là Ứng Uyên. Thiên kiếp mà Lâm Tiên Tông các ngươi tính ra được chính là bắt nguồn từ hắn."
"Làm sao để ngăn chặn?"
"Đơn giản thôi, hai ta tiêu diệt hắn."
Giọng ta nhẹ tênh, cứ như việc này đơn giản giống như trêu chọc Tạ Lâm vậy.
Tạ Lâm trầm ngâm không nói.
"Nếu giống như lời ngươi nói, Ứng Uyên đã hấp thụ nhiều sức mạnh như vậy thì chắc chắn thực lực không thể xem thường, chúng ta làm sao để đối phó với hắn?"
Ta chậc một tiếng, vỗ vai hắn.
"Còn đối phó thế nào nữa, cứ thế mà xông lên thôi."
"Hai chúng ta?"
"Chứ còn ai nữa? Ngươi là tông chủ tiên môn, ta là vực chủ Yêu Vực, ngoài hai ta ra thì còn ai vào đây nữa. Dựa vào đám tôm tép nhãi nhép bên ngươi? Hay là mớ hoa cỏ chim muông bên ta?"
Cả đám đó gộp lại còn chưa đủ cho Ứng Uyên xỉa răng nữa là.
"Ma Vực ở đâu?"
"Gần Lương Châu. Độc Tàn Nguyệt còn có một tên gọi khác là Ma Độc. Thật ra chúng ta đã từng lạc vào Ma Vực, chỉ là ngươi không nhớ được thôi, ngươi cũng là bị nhiễm độc ở đó."
"Chúng ta cũng từng giao đấu ngắn ngủi với Ứng Uyên, nhưng lúc đó vì không có sự chuẩn bị nên, khụ, đánh không lại."
Tạ Lâm liếc nhìn ta một cái dửng dưng.
"Ngươi nhìn cái gì mà nhìn, lúc đó ta giữ được mạng cho ngươi đã là tốt lắm rồi, không có ta thì ngươi đã đi gặp Diêm Vương từ lâu rồi."
"Ký ức của ngươi cũng bị tổn hại trong lúc ta giải độc cho ngươi, hiện tại vẫn chưa tìm được cách nào để khôi phục giúp ngươi."
Ta đứng dậy, vươn vai một cái thật dài.
"Được rồi, chuẩn bị đi thôi, muốn đi thì đi sớm, càng để lâu thì Ứng Uyên càng mạnh, đến lúc đó thiên kiếp ập đến thật thì hai ta chỉ có nước ôm nhau chờ chết."
Ta vuốt lại mái tóc, chuẩn bị tiễn khách.
Tạ Lâm lại không đứng dậy.
"Còn một vấn đề nữa."
"Hửm?"
Hắn ngước mắt lên, dưới đáy mắt như chứa cả ngàn vì sao lấp lánh, khiến người ta không thể rời mắt.
"Tại sao ngươi lại năm lần bảy lượt cứu ta, rốt cuộc trước đây chúng ta có quan hệ gì?"
Ta chớp chớp mắt, khóe miệng cong lên.
"Quan hệ gì ư?"
"Hai ta đều đã thân mật da thịt rồi, ngươi nói xem chúng ta có quan hệ gì?"
"Tạ Lâm, trước khi mất trí nhớ, ngươi yêu ta đến chết đi sống lại, ngươi từng nói, dù trời có sập xuống thì cũng sẽ không để ta bị thương dù chỉ một chút."
Kết quả là tên khốn kiếp nhà ngươi lại tự tay đâm ta một kiếm.
Ta biết kêu oan ở đâu bây giờ?
Có khổ mà không nói nên lời.
Tạ Lâm nhìn ta chằm chằm, ánh mắt thâm trầm.
"Không tin à?"
Ta đi đến bên cạnh hắn, đưa tay đặt lên ngực hắn.
"Không tin thì ngươi tự nghe nhịp tim của mình đi, xem nó đập nhanh đến mức nào."
"Còn cả lúc hôn nhau vừa nãy nữa, ngươi tưởng ta không nhận ra phản ứng của ngươi sao?"
"Thấy chưa, cơ thể của ngươi còn thành thật hơn cái đầu ngươi đấy, ngươi yêu ta."
Ánh mắt giao nhau, những tình cảm khó nói nên lời lan tỏa giữa cả hai.
Ngươi đã từng nói.
Trừ khi thân chết hồn tan, nếu không tình này có núi mòn biển cạn cũng không đổi dời.
8.
Ba ngày sau, thành Lương Châu.
"Tại sao chúng ta không đi thẳng đến Ma Vực mà lại đến quán trọ?"
"Vì trời tối rồi, không vội gì một chút thời gian này. Tiểu nhị, cho thượng phòng."
Ta dứt khoát đặt một nén bạc lên bàn.
"Tới ngay đây... Ơ, là hai vị sao, mấy năm trôi qua rồi mà hai vị vẫn chẳng hề thay đổi chút nào."
Hai năm trước, ta và Tạ Lâm cũng từng ở quán trọ này, người tiếp đón cũng chính là tên tiểu nhị này.
"Ngươi còn nhớ chúng ta à?"
"Ôi chao, sao mà không nhớ được chứ, hai vị có dung mạo như thần tiên, nhìn qua một lần là cả đời không quên được đâu! Vẫn như cũ, một gian thượng phòng chứ ạ?"
"Không, hai..."
Ta kéo Tạ Lâm ra sau lưng, cắt ngang lời nói chưa kịp nói hết của hắn.
"Một gian là đủ rồi, cảm ơn."
"Được rồi!"
Trong lúc tiểu nhị đang bận rộn, Tạ Lâm ghé vào tai ta thì thầm:
"Chúng ta đâu có thiếu lộ phí, sao chỉ thuê một phòng?"
Ta bịa chuyện không cần chớp mắt: "Vì ta sợ, ở bên cạnh ngươi ta mới thấy an toàn."
Tạ Lâm: ...
Vào phòng xong, ta còn bảo tiểu nhị mang mấy thùng nước lên để tắm.
Tạ Lâm đứng một bên, khó hiểu hỏi: "Dùng thuật tịnh thân là được rồi, sao phải tắm rửa làm gì cho phiền phức?"
Ta tự nhiên cởi quần áo, hoàn toàn không tránh né hắn.
Tạ Lâm mất tự nhiên quay đi chỗ khác.
Ta bước vào bồn tắm: "Ta thích thế đấy."
"Có muốn tắm chung không? Trước đây ngươi thích tắm cùng ta nhất, ngoài tắm rửa ra, chúng ta còn có thể làm chút chuyện khác nữa."
Ta nhìn hắn đầy trêu chọc, thấy vành tai của Tạ Lâm ngày càng đỏ lên.
Chắc là hắn thực sự không nghĩ ra lời nào để đáp lại ta, thế là dứt khoát phất tay áo đi vào gian trong.
Chậc, ngủ với nhau không biết bao nhiêu lần rồi.
Ký ức vừa bị xóa sạch là lại trở nên ngây thơ đến chết người.
Chẳng hiểu phong tình gì cả.
Ngâm mình trong nước một lúc lâu, toàn thân ta sảng khoái vô cùng.
Ta đứng dậy mặc quần áo, đi từ gian ngoài vào gian trong, mái tóc ướt đã trở nên khô ráo mềm mại.
Tạ Lâm đang ngồi thiền trên giường.
Đã lên đến chức tông chủ rồi, ngồi thiền thì có tác dụng gì?
Ngoài việc tĩnh tâm ra thì chẳng giúp ích gì cho công lực cả.
Trừ khi...
Bây giờ lòng hắn đang rất không tĩnh.
Khóe miệng ta bất giác cong lên: "Đêm đã khuya rồi, ngươi không ngủ sao?"
Thậm chí Tạ Lâm còn không mở mắt, làm như ta là thú dữ vậy: "Không cần."
"Ồ, được thôi."
Ta trèo lên giường từ phía bên kia chỗ hắn chừa trống rồi búng tay một cái.
Nến vụt tắt.
Trong bóng tối, hơi thở của Tạ Lâm loạn đi một nhịp.
Ta ngang nhiên kéo hắn ngã xuống giường.
Hắn cứng đờ như một con rối gỗ, cũng không phản kháng, cứ để mặc ta sắp đặt.
Ta duỗi thẳng một cánh tay của hắn ra rồi tự mình chui vào lòng hắn, gối đầu lên cánh tay đó.
Sau đó, ta lại vòng cánh tay kia của hắn qua eo mình, vỗ nhẹ hai cái.
"Được rồi, ngủ đi."
Một lúc lâu sau, Tạ Lâm không nhịn được lên tiếng.
"Thẩm Quyết, ngươi..."
Ta ngẩng đầu hôn hắn một cái.
"Không được nói chuyện, ngủ đi."
Tạ Lâm thật sự im lặng.
Ta mãn nguyện hít hà mùi hương lạnh lùng độc đáo trên người hắn rồi yên tâm chìm vào giấc ngủ.