Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
9.
Ngày hôm sau, chúng ta tiến vào Ma Vực.
Càng đi sâu vào thì càng nhíu chặt mày.
"Đây thực sự là Ma Vực sao?"
"Phải."
"Nó khác xa so với dự tính của ta."
Ta nhìn chốn bồng lai tiên cảnh xanh tươi mơn mởn, gió tùng vi vu trước mắt, cũng không khỏi trầm mặc.
"Trước đây nó không trông như thế này."
Hai năm trước, nơi này gai góc khắp chốn, cỏ cây không mọc nổi.
Ta không biết chuyện gì đã xảy ra mà lại khiến nơi đây thay đổi nhiều đến thế.
Đột nhiên, cách đó không xa truyền đến tiếng kêu thất thanh của một nam nhân.
Ta và Tạ Lâm lập tức phi thân tới.
Chỉ thấy một nam nhân mặc y phục giản dị đang rơi thẳng từ trên cái cây xanh tốt xuống.
Tạ Lâm lướt tới, đón lấy người nọ một cách vững vàng rồi đặt xuống đất an toàn.
Đây là... một người phàm.
Sao Ma Vực lại có người phàm?
Sau khi được cứu, nam nhân nhanh chóng bình tĩnh lại, rối rít cảm ơn Tạ Lâm, vô cùng chân thành.
Tuy người này mặc đồ đơn giản nhưng không hề có vẻ nghèo túng, ngược lại càng tôn lên vẻ sạch sẽ và tao nhã.
Ta vô cùng nghi ngờ, bước tới hỏi: "Ngươi là ai? Sao lại ở chốn này? Sao lại ngã từ trên cây xuống?"
Nam nhân có gương mặt thanh tú, mỉm cười với ta.
"Ta tên là Liễu Ngộ, ta chỉ thấy có quả trứng chim rơi khỏi tổ nên muốn leo lên đặt lại thôi, ngã xuống đúng là ngoài ý muốn, đa tạ hai vị đã cứu giúp."
"Nhưng nơi này chưa từng có người ngoài vào, vì sao hai vị lại đến đây?"
Ta còn chưa kịp trả lời thì đột nhiên một luồng gió mạnh nổi lên khiến lá rụng bay tứ tung, Liễu Ngộ bị luồng gió đó cuốn đi xa mười bước trong nháy mắt.
Đứng bên cạnh y là một nam nhân khác.
Y phục đen gọn gàng, tướng mạo anh tuấn, nhưng giữa hai lông mày lại là nỗi lo lắng không tan.
Hắn hoàn toàn phớt lờ chúng ta, kiểm tra Liễu Ngộ từ đầu đến chân.
"Sao thế này, có bị thương không? Bọn họ có làm gì đệ không?"
Trông căng thẳng vô cùng.
Liễu Ngộ nắm lấy đôi tay đang sờ soạng lung tung của hắn.
"Được rồi, ta không sao, ta chỉ không cẩn thận ngã từ trên cây xuống, may nhờ có hai vị này cứu giúp."
Lúc này nam nhân mới quay người lại nhìn chúng ta.
Nhưng hắn không hề có chút ý cảm kích nào, ngược lại còn che chở Liễu Ngộ ra sau lưng, trong giọng nói mang theo sự thù địch.
"Sao lại là các ngươi?"
Ta: ...
Tạ Lâm bước lên đứng ngang hàng với ta.
"Hắn là ai?"
"... Ứng Uyên."
10.
Hai bên giằng co, bầu không khí căng thẳng như dây đàn sắp đứt.
Liễu Ngộ vỗ một cái vào gáy Ứng Uyên, lập tức phá vỡ bầu không khí gượng gạo này.
"Hai vị này là ân nhân cứu mạng của ta, không được vô lễ."
Ứng Uyên rụt cổ lại, sự thù địch trên người tan biến sạch sẽ.
Không những bản thân không thấy đau, mà còn vô cùng lo lắng tay Liễu Ngộ sẽ bị đau.
Quan hệ của hai người này không tầm thường.
Liễu Ngộ bỏ mặc Ứng Uyên sang một bên, vui vẻ bước lên.
"Hai vị có việc gì gấp không? Nếu không bận, có muốn đến tệ xá nghỉ ngơi một chút không?"
"Ta sẽ chuẩn bị ít cơm rau để tạ ơn cứu mạng của hai vị."
Ta: ...
Đến ổ ma ăn cơm á?
Ta chưa từng nghĩ tới cảnh tượng này.
Ta và Tạ Lâm nhìn nhau.
Cách đó không xa, Ứng Uyên khoanh tay đứng nhìn, vẻ mặt vô cùng khó chịu.
"Này, nương tử ta mời các ngươi đến nhà ăn cơm."
"Các ngươi dám từ chối thử xem?"
Ta: …
11.
Ứng Uyên theo Liễu Ngộ vào bếp bận rộn.
Dưới sự chỉ đạo của Liễu Ngộ, hắn chạy ngược chạy xuôi nhặt rau, thêm củi.
Ta và Tạ Lâm ngồi giữa viện nhỏ.
Trước mặt là cái bàn ăn, bên trái là luống rau xanh tốt, bên phải là chuồng gà vịt nhốt mấy con gia cầm.
Nếu bỏ qua việc Ứng Uyên là một đại ma đầu thì đây chính là một tiểu viện nông gia bình thường nhất, giản dị nhất.
Vài ngọn đèn dầu, gió thổi hiu hiu.
Chúng ta và đại ma đầu sắp sửa quyết chiến sinh tử lại đang ngồi ăn cơm cùng nhau một cách hòa thuận.
Cảnh tượng này cũng quá hoang đường rồi.
Rất nhanh, cơm canh được dọn lên.
Ứng Uyên xới cho Liễu Ngộ một bát cơm, bảo chúng ta cứ tự nhiên.
Ta và Tạ Lâm nhìn nhau rồi cũng bắt đầu động đũa.
Dù sao cũng không đến mức chết vì bị hạ độc.
Trong bữa ăn, Ứng Uyên ngước mắt nhìn chúng ta, giọng điệu cứng nhắc.
"Hôm nay, cảm ơn các ngươi đã cứu nương tử của ta."
"Bình thường cũng chẳng ai dám xông vào nơi này, các ngươi chịu đến, đệ ấy vui lắm."
Ma đầu và một con người lại yêu thương nhau như vậy, đúng là hiếm thấy.
Tạ Lâm lắc đầu: "Chuyện nhỏ nhặt, không cần cảm ơn."
Ứng Uyên lại hỏi: "Lần này các ngươi đến đây có mục đích gì? Đến tìm ta báo thù à?"
Tạ Lâm quay sang ta, vẻ mặt nghi hoặc.
Ta ậm ừ một tiếng, chỉ vào hắn: "Độc Tàn Nguyệt của ngươi là do hắn làm đấy."
Ứng Uyên bị một miếng cơm làm nghẹn, ho sù sụ một lúc lâu.
"Nói lý lẽ chút đi, rõ ràng là các ngươi vừa nhìn thấy ta, chưa nói câu nào đã động thủ, vì bảo toàn mạng sống nên ta cũng phải dùng chút thủ đoạn chứ."
"Ngươi ăn thịt người sống, còn gì để nói nữa."
Ứng Uyên đập mạnh bát xuống bàn cái cạch, trừng tròn mắt như thể vừa nghe thấy chuyện cười lớn nhất thiên hạ.
"Ta ăn thịt người sống? Ngươi nhìn thấy ta ăn thịt người à mà nói, rõ ràng ta ăn gà! Cái xác bên cạnh đã nằm đó từ đời nào rồi, ta còn giúp hắn đuổi kền kền ăn xác thối đi nữa đấy!"
"Liễu Ngộ, đệ đừng nghe bọn họ nói bậy, ta chưa từng ăn thịt người."
Liễu Ngộ vỗ về lưng hắn, gật đầu liên tục như dỗ dành trẻ con.
"Được được được, ta tin ta tin, ăn cơm đi, không được bỏ thừa."
Ứng Uyên phồng má, lại bưng bát lên.
Ta nhất thời cạn lời.
Ăn gà á?
... Chẳng lẽ lúc đó đều là hiểu lầm?
"Nhưng mà, ta nhớ người trúng độc là hắn mà."
Ứng Uyên ngước mắt, liếc nhìn Tạ Lâm rồi lại quay sang ta.
"Sao giờ lại chuyển sang người ngươi rồi?"
Tạ Lâm khựng lại, nắm chặt lấy tay ta: "Ý gì, độc Tàn Nguyệt đang ở trên người ngươi? Ngươi chuyển sang người mình rồi?!"
Ta: ...
Cái tên Ứng Uyên to miệng này.
Ta thở hắt ra, quyết định đổi chủ đề.
"Lần này chúng ta đến đây là vì thiên kiếp."