Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
12.
Ta nói thẳng vào vấn đề, nhưng phản ứng của Ứng Uyên lại không lớn lắm.
"Thiên kiếp gì?"
"Nghĩa đen, kiếp nạn hủy diệt tam giới."
"Ồ." Ứng Uyên vẫn tiếp tục ăn: "Lại bảo là do ta làm chứ gì."
"Người với tiên các ngươi đúng là thú vị thật, chỗ nào có dịch bệnh thì bảo ma làm, chỗ nào có thiên tai cũng bảo ma làm, trong mắt các ngươi, ta rảnh rỗi lắm chắc, chạy đi phóng hỏa giết người khắp nơi."
"Sinh ra đã là ma đâu phải lỗi của ta, dựa vào đâu mà những chuyện ta chưa từng làm cũng đổ hết lên đầu ta."
"Bây giờ thì hay rồi, đến cái thiên kiếp còn chưa xảy ra cũng bảo do ta làm, ta với Liễu Ngộ đang sống yên ổn, giáng thiên kiếp xuống làm gì, đầu óc có bệnh à?"
Ta nghẹn lời.
Đúng là ta không biết nên đáp trả câu này thế nào.
Dù sao hắn cũng nói đúng sự thật.
"Bây giờ ta chỉ muốn sống những ngày tháng yên bình cùng Liễu Ngộ, ta chẳng muốn quan tâm những chuyện khác."
"Còn về cái thiên kiếp gì đó mà ngươi nói, ta không biết, cũng sẽ không làm."
"Nếu các ngươi cứ nhất quyết cho rằng ta là mối họa thì đánh một trận đi, chết ta chịu."
Bốp một tiếng, gáy Ứng Uyên lại ăn thêm một cái tát.
Liễu Ngộ nhíu mày không vui: "Đang yên đang lành lại nói chết chóc cái gì chứ."
Ứng Uyên lập tức xin tha: "Được được được ta không nói nữa, nào nào, ăn gà đi."
Tạ Lâm im lặng hồi lâu.
"Liễu Ngộ là người phàm."
Người phàm sẽ bệnh, sẽ già, sẽ chết.
Tình cảm mà Ứng Uyên muốn gìn giữ này đã biết chắc là sẽ chẳng thể dài lâu.
Rất khó nói, sau khi Liễu Ngộ trăm tuổi qua đời, Ứng Uyên không còn ai quản thúc sẽ làm ra chuyện gì.
"Ta biết ngươi muốn nói gì." Ứng Uyên lại gắp một đũa rau bỏ vào bát Liễu Ngộ.
"Người phàm sẽ chết, nhưng có luân hồi. Kiếp này kết thúc, ta sẽ đi tìm kiếp sau của đệ ấy."
"Chúng ta đã hẹn ước rồi, đời đời kiếp kiếp không rời không bỏ."
"Đệ ấy thích nhân gian này, ta sẽ không hủy diệt nó đâu."
Ta mím môi.
Ta có thể phân biệt được những lời này của Ứng Uyên không có chút giả dối nào, đều là chân tình thực ý.
Một đại ma đầu tội ác tày trời trong mắt người khác lại có thể nảy sinh tình cảm chân thành đến vậy.
Thật không dễ dàng gì.
Tạ Lâm còn muốn nói gì đó.
Ta gắp một miếng thịt gà nhét vào miệng hắn.
"Ăn cơm trước đã."
Ứng Uyên hì hục và hết bát cơm, đặt đũa xuống, hai ngón tay bấm quyết.
Cơ thể ta đột nhiên cứng đờ.
Độc Tàn Nguyệt bị áp chế dưới đan điền bỗng nhiên vận chuyển, độc tố tụ lại ở cổ tay theo kinh mạch.
Sắc mặt của Tạ Lâm biến đổi, lập tức rút kiếm.
Bị ta giơ tay ấn xuống.
Ta chịu đựng cơn đau dữ dội, lắc đầu với hắn.
Khoảnh khắc tiếp theo, độc tố ngưng tụ thành một luồng khí đen đậm đặc, chui ra từ kinh mạch cổ tay như một sợi dây nhỏ, sau đó uốn lượn chui vào cơ thể Ứng Uyên.
Khi hắc khí rời khỏi cơ thể, ta cảm thấy nhẹ nhõm chưa từng có.
Tạ Lâm lo lắng nhìn ta, ta nắm lấy tay hắn an ủi.
"Không sao, độc Tàn Nguyệt được giải rồi."
Ứng Uyên tự giác chồng bát đũa lên.
"Không cần cảm ơn, trong nhà còn phòng khách, muốn đi hay ở tùy các ngươi."
Nhưng Liễu Ngộ lại chớp mắt nhìn chúng ta, trong mắt tràn đầy hy vọng.
Ứng Uyên cũng liếc nhìn một cái nhàn nhạt, ý là các ngươi dám đi thử xem?
Ta: ...
"Vậy làm phiền cho tá túc một đêm."
13.
Đêm khuya, ta đi dạo một vòng quanh Ma Vực, tìm một chỗ cao ngồi xuống.
Bầu trời là những vì sao dày đặc.
Không biết có phải do chướng khí ma quái đã tan biến hết hay không mà sao ở đây lại sáng lấp lánh hơn cả ở Yêu Vực.
Có tiếng sột soạt, Tạ Lâm ngồi xuống bên cạnh ta.
Ta thả lỏng tựa đầu vào vai hắn, mở lời trước.
"Ngươi đừng có hỏi ta tại sao tự ý giải độc thay ngươi, tại sao không lo cho bản thân chút nào. Câu trả lời rõ rành rành ra đó rồi, còn hỏi nữa thì ngốc lắm."
"Nếu người trúng độc là ta, ngươi cũng sẽ giải độc thay ta thôi."
Tạ Lâm vòng tay ôm lấy vai ta, để ta dựa vững hơn.
"Tại sao chuyện giữa chúng ta, ta đều không nhớ gì cả?"
Vì não ngươi hỏng rồi chứ sao.
Ta thở dài, nói bằng giọng điệu oán trách: "Ai biết được, biết đâu có người nào đó không muốn nhớ đến ta, để như hình với bóng cùng người khác ấy chứ."
Bây giờ ta vẫn còn nhớ rõ, sau khi dưỡng thương ở Liên Trì nửa tháng, vác cái thân thể yếu ớt đi tìm hắn, kết quả nhận được lại là lưỡi kiếm lạnh lùng và ánh mắt hờ hững của hắn.
Nói không buồn là nói dối.
Tạ Lâm ôm ta chặt hơn, giọng hơi khàn.
"Xin lỗi, ta đã phụ lòng ngươi."
Đúng vậy, trước kia đến một sợi tóc của ta mà hắn cũng không nỡ làm tổn thương, mất trí nhớ xong lại cầm kiếm đâm ta.
Hừ, ta thù dai lắm đấy.
Ta quay đầu, cắn một cái vào vai hắn.
Tạ Lâm cũng không tránh, cứ để mặc ta nhe nanh múa vuốt.
Trút giận xong, ta lại rúc vào lòng hắn.
"Những lời Ứng Uyên nói hôm nay, ngươi cảm thấy thế nào?"
Chưa nói đến việc có đánh lại hay không, đối mặt với một Ứng Uyên hiện tại chưa làm gì cả, ta không thể xuống tay được.
Tạ Lâm vén lọn tóc trước trán ta ra sau tai.
"Hắn nói không sai. Hiện tại hắn không làm điều ác, chỉ vì một điềm báo thiên kiếp hư vô mờ mịt mà dồn người ta vào chỗ chết thì quá vô lý."
Quả thật.
Sinh ra là ma, hắn không có quyền lựa chọn.
Chỉ vì hắn là ma, là "tà ma ngoại đạo" trong miệng chính đạo mà mọi ác ý đều đổ dồn lên người hắn.
Định kiến có sẵn, chưa từng kiểm chứng.
... Nhưng ta cũng là yêu, ta cũng đâu phải thứ tốt đẹp gì trong mắt bọn họ.
Ta chọc chọc vào ngực Tạ Lâm.
"Nếu điềm báo thiên kiếp của các ngươi là ta, ngươi sẽ làm thế nào, giết ta sao?"
Hắn trả lời chắc nịch.
"Không, ngươi sẽ không giáng thiên kiếp xuống đâu, ta tin ngươi."
"Nếu cả tông môn của ngươi ép ngươi giết ta thì sao?"
"Vậy thì ta đối đầu với cả tông môn."
Một dòng nước ấm len lỏi theo kinh mạch, lan tỏa khắp toàn thân.
Ta xoay người, ngồi lên đùi hắn, vòng tay qua cổ hắn hôn nhẹ một cái.
"Tạ Lâm, nếu ngươi mãi mãi không khôi phục được ký ức thì sao?"
Hắn vuốt ve má ta, ánh mắt còn sáng hơn cả sao trời.
"Vậy thì chúng ta bắt đầu lại từ đầu."
"Đám già khụ trong tông môn của ngươi chắc sẽ không vui đâu."
Trước đây chưa kịp công khai thì đã xảy ra chuyện.
Vậy nên ngoài hai ta ra, không còn người thứ ba nào biết chuyện của chúng ta.
Tạ Lâm hôn lên mắt ta.
"Quan tâm bọn họ làm gì, cùng lắm thì ta không làm tông chủ nữa, ta theo ngươi về Yêu Vực, làm một đôi thần tiên quyến lữ, tự do vui vẻ."
Ô kìa, người này còn nhớ lời ta nói cơ đấy.
Trái tim rung động dữ dội, ta áp sát vào, dán chặt lấy cơ thể hắn, đặt một nụ hôn nồng nàn nóng bỏng lên môi hắn.
Từng món y phục rơi xuống.
Gió nhẹ thổi qua, bụi cỏ cách đó không xa dập dờn từng đợt sóng vô tận.
14.
Tạ Lâm nắm tay ta, trở về phòng khách mà Liễu Ngộ đã chuẩn bị.
Ta nằm trên giường, xương cốt đều mềm nhũn ra.
Lần này Tạ Lâm rất dịu dàng, nhưng sự dịu dàng ấy cũng thật giày vò người khác.
Làm nửa ngày, cứ không chịu cho người ta một kết thúc dứt khoát.
Cứ bắt ta phải cầu xin hắn.
Vẫn xấu tính như ngày xưa.
Vừa định tắt nến đi ngủ thì cửa phòng đột nhiên bị gõ vang.
Ta và Tạ Lâm nhìn nhau, rồi hắn đứng dậy mở cửa.
Là Liễu Ngộ khoác áo ngoài của Ứng Uyên, tay xách đèn lồng.
"Hai vị đã nghỉ chưa?"
"Vẫn chưa."
Ta bảo Tạ Lâm mời Liễu Ngộ vào.
Người phàm này, lúc nào cũng ung dung điềm đạm, ôn hòa lễ độ.
Y đặt đèn lên bàn, khép lại vạt áo: "Thật ra, ta muốn thương lượng với hai vị một chuyện."
"Ta biết mục đích hai vị đến đây, nhưng ta hy vọng hai vị đừng làm hại Ứng Uyên."
"Quả thật hắn là ma, nhưng con người cũng có người thân người sơ, người tốt kẻ xấu, tại sao ma lại không thể là ma tốt chứ? Hắn chưa từng giết người, thậm chí còn cứu ta khi ta sắp chết, ta không tin hắn sẽ giáng thiên kiếp xuống."
"Ít nhất, khi hắn chưa làm gì cả, hai vị có thể... buông tha cho hắn không?"
Dù đã định không đối đầu với Ứng Uyên, nhưng ta vẫn hỏi một câu: "Hiện tại hắn lương thiện, nhưng lòng người dễ đổi thay, huống chi là ma, nếu có một ngày, hắn thật sự như điềm báo thì ngươi sẽ thế nào?"
"Nếu thật sự đến ngày đó..." Liễu Ngộ mỉm cười: "Thì các ngươi cứ giết hắn đi."
"Ta sẽ xuống địa ngục cùng hắn, sẽ không để hắn cô đơn đâu."
Rõ ràng là lời nói tuẫn tình, nhưng vẻ mặt y lại vô cùng thanh thản.
Đối với Liễu Ngộ, ta có thể đồng cảm.
Địa ngục có người mình yêu thì không phải là địa ngục.
Là nhà.
Tạ Lâm gật đầu, trầm giọng nói: "Ngươi yên tâm, không phải hắn làm thì chúng ta sẽ không chĩa kiếm vào hắn."
Nhận được lời hứa của chúng ta, Liễu Ngộ mới rối rít cảm ơn rồi yên tâm rời đi.
Ta không khỏi cảm thán: "Một người phàm, một ma, vậy mà hai người này có thể định tình bên nhau, cũng coi như là có một không hai rồi."
Tạ Lâm ngước mắt lên.
"Một tiên nhân, một hồ yêu, hai ta có thể ở bên nhau cũng là chuyện xưa nay chưa từng có."
Ta chớp mắt, bật cười.
Nhấc chân móc hắn lên giường, ôm lấy hắn hôn chụt chụt mấy cái.
"Ngươi nói đúng, chúng ta cũng là trời sinh một cặp, đất tạo một đôi."