Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
15.
Đã quyết định tùy cơ ứng biến, mặc kệ cái thiên kiếp khỉ gió chưa xảy ra kia thì chẳng cần thiết phải ở lại Ma Vực nữa.
Sáng sớm hôm sau, chúng ta đến chào từ biệt Ứng Uyên.
Ứng Uyên dựa vào cửa, mặt mày xệ xuống, đầy vẻ không kiên nhẫn.
"Mau cút mau cút, địa bàn của ta chẳng hoan nghênh đám tiên tiên yêu yêu các ngươi chút nào, nhìn thôi đã thấy phiền."
Ta liếc nhìn xung quanh, không thấy Liễu Ngộ đâu.
"Liễu Ngộ đâu, y không ở đây à?"
"Đệ ấy đi hái nấm rồi, bảo trưa nay làm gà hầm nấm. Mà này, các ngươi có đi không đấy, không định ở lại ăn trưa đấy chứ, tưởng đây là nhà mình thật à?"
"Cút cút cút, mau cút đi."
... Ai thèm ở lại chỗ ngươi chứ.
Trong tiếng thúc giục như đuổi tà của Ứng Uyên, ta và Tạ Lâm rời khỏi cái viện nhỏ yên tĩnh và thanh bình ấy.
Nắng sớm mờ ảo, cảnh núi non dịu dàng.
Ta tùy tay ngắt một bông hoa, cài lên tóc Tạ Lâm.
"Tạ đại tông chủ, về rồi ngươi muốn làm gì?"
Tạ Lâm đưa tay lấy bông hoa xuống, cài bên cạnh trâm bạc của ta, ngắm nghía hai cái, còn cẩn thận chỉnh lại vị trí.
"Chiếu cáo toàn tông môn, kết đạo lữ với ngươi."
Ta à lên một tiếng, kéo dài giọng.
"Đại hôn à, thế thì phải chọn ngày lành tháng tốt, ta phải bảo Tàm Nương dệt cho ta một bộ lễ phục thật đẹp. À mà bộ y phục mới bị ngươi đâm rách vào hôm trước rồi, ngươi phải đền đấy, Tàm Nương dệt mất hai tháng mới xong."
Khóe miệng Tạ Lâm vương nụ cười, nâng cành cây chắn ngang mặt ta lên.
"Ta đền, ngươi muốn gì cũng được."
Gì cũng được á, hào phóng thế.
Ta đang định trêu chọc vài câu thì phía trước bỗng xuất hiện một đám người.
Nhìn kỹ lại, lại là lão già bất tử Tiết trưởng lão.
Bám dai như đỉa, sao lại đuổi tận đến Ma Vực thế này?
Tiết Thường thở hồng hộc: "Tông chủ ơi, làm lão phu tìm muốn chết, cuối cùng cũng tìm được ngài rồi."
Nhìn lão đã thấy ghét, ta hừ lạnh: "Tông chủ nhà ngươi đâu phải trẻ lên ba, còn cần ngươi đi tìm sao?"
"Ngươi!" Lão già trừng mắt thổi râu: "Yêu nghiệt! Hôm nay lão phu nhất định sẽ chém chết ngươi dưới kiếm, trừ hại cho thiên hạ!"
"Được thôi, ngươi thử xem?"
Lão già bất tử đang định rút kiếm thì Tạ Lâm bước lên chắn trước mặt ta.
"Tìm ta có việc gì?"
Tiết Thường vội đáp: "Cũng không có chuyện gì lớn, chỉ là tông chủ đi lâu không về, linh lực trên dẫn linh bài lại lúc mờ lúc tỏ, lão phu lo lắng tông chủ gặp bất trắc nên mới dẫn người đi tìm."
Dẫn linh bài là bản mệnh bài của Lâm Tiên Tông, chỉ cần người còn sống thì bài còn sáng.
Trên bài còn có linh lực chỉ dẫn của chủ nhân, đi theo hướng chỉ dẫn của linh lực là có thể tìm được người.
"Nhưng đây rốt cuộc là nơi nào? Bên ngoài còn có kết giới, không giống nơi bình thường."
Ta cười nham hiểm: "Đây là Ma Vực, có một đại ma đầu đấy, lát nữa sẽ làm thịt ngươi, sợ không?"
Tiết Thường lại muốn đánh nhau với ta nhưngbị Tạ Lâm ngăn lại.
"Nơi này không nên ở lâu, đi thôi."
Tiết Thường phản ứng lại, trừng lớn mắt.
"Ma Vực? Nơi này lại là Ma Vực?! Thảo nào vừa nãy ta gặp một người, toàn thân đầy ma khí, nhìn là biết ngay tay sai của ma tộc, may mà ta đã giết hắn rồi."
Mặt ta cứng đờ, tim như ngừng đập.
"... Ngươi giết ai?"
"Tay sai ma tộc chứ ai, tuy thoạt nhìn thì giống người phàm, nhưng làm sao người phàm lại có ma khí được? Chắc chắn là tu ma đạo bị nhập ma rồi, nếu không giết thì sau này chắc chắn sẽ gây ra họa lớn, hậu họa vô..."
Lời còn chưa nói hết đã bị linh lực bùng nổ bất ngờ của Tạ Lâm cắt ngang.
Mặt hắn âm trầm đến đáng sợ.
Một luồng khí lạnh thấu xương từ chân lan lên đỉnh đầu, ta vươn tay chộp lấy, Tiết Thường mất kiểm soát bay về phía trước.
Ta bóp cổ lão, giọng nói run rẩy.
"... Ta hỏi lại lần nữa, ngươi giết ai?!"
16.
Mặt Tiết Thường đỏ gay, không nói ra lời.
Đột nhiên, từ phía xa bùng nổ một luồng ma khí mạnh mẽ và kinh hoàng.
Ma khí lan tỏa từng vòng, hoa cỏ xung quanh héo úa với tốc độ mắt thường có thể thấy được, lá vàng rơi rụng đầy trời.
Chỉ trong vài nhịp thở, Ma Vực vốn xanh tươi mơn mởn đã trở nên tử khí trầm trầm, ngay cả chim chóc trên trời cũng mất mạng trong chớp mắt, rơi thẳng xuống đất.
Không ổn.
Không kịp truy hỏi nữa, ta và Tạ Lâm lập tức bay về phía nguồn phát ra ma khí.
Lướt đến một bãi đất trống, đồng tử co rút lại ngay tức khắc.
Ứng Uyên quỳ rạp trên mặt đất, khóc đến đứt ruột đứt gan, từng tiếng như đẫm máu.
Trong lòng hắn ôm lấy Liễu Ngộ đã bị máu tươi nhuộm đỏ bộ y phục giản dị, không còn hơi thở nữa từ lâu rồi.
Từng tiếng gào thét thê lương, chứa đầy sự tuyệt vọng xé nát ruột gan vang lan.
Ta đã chứng kiến quá nhiều cuộc sinh ly tử biệt, nhưng chưa bao giờ thấy ma khóc đau đớn đến thế.
Ta không nói nên lời.
Không nên như vậy, Liễu Ngộ không nên chết theo cách này.
Tiếng khóc dần ngưng bặt, Ứng Uyên ôm lấy thi thể Liễu Ngộ rồi cuộn tròn lại, hồi lâu sau vẫn không động đậy.
Như một bức tượng không hồn.
Tiết Thường dẫn đám đệ tử tiên môn đuổi tới.
Vừa thấy cảnh này, lão lập tức rút kiếm chĩa vào.
"Tốt lắm, quả nhiên có ma! Xem ra ta giết đúng rồi."
"Ma đầu! Hôm nay gặp phải Lâm Tiên Tông chúng ta chính là ngày chết của ngươi! Ta nhất định sẽ không để ngươi gây hại cho nhân gian!"
Ta phất tay áo tung một chưởng, đánh bay Tiết Thường.
"Câm cái miệng chó của ngươi lại!"
Lão đập thẳng vào thân cây khô, ngã xuống đất, khóe miệng trào ra bọt máu.
Ứng Uyên từ từ ngẩng đầu lên, nỗi căm hận và sát ý trong mắt như muốn trào ra ngoài.
"Là ngươi giết đệ ấy?"
Tiết Thường ôm ngực đứng dậy, máu phun ra theo từng lời nói.
"Dị loại ma tộc, ai ai cũng có thể giết!"
Ứng Uyên vừa nhấc tay, Tiết Thường đã bay lên một cách không kiểm soát được, tự đưa cổ vào tay hắn.
Ma khí xung quanh hắn tạo thành một bức tường chắn, chúng ta nhất thời không thể lại gần.
Tạ Lâm chém liền mấy kiếm nhưng bức tường chắn vẫn không chút sứt mẻ.
"Chỉ vì một cái thiên kiếp chưa xảy ra mà các ngươi xông vào nhà ta, giết người của ta."
"Ma ở đây chỉ có mình ta, có chuyện gì cứ nhắm vào ta, tại sao lại giết đệ ấy!"
Mặt Tiết Thường tím tái vì ngạt thở, khó khăn nặn ra từng chữ từ cổ họng.
"Tà ma ngoại đạo, đều đáng chết."
"Đáng chết? Đáng chết là ngươi!"
"Để ngăn chặn thiên kiếp, trả lại bình yên cho thiên hạ, lão phu có chết cũng không hối tiếc!"
Ứng Uyên đột nhiên cười lớn, đuôi mắt đỏ ngầu, vẻ mặt điên cuồng tột độ.
"Không phải các ngươi cứ mở mồm ra là bảo ta sẽ giáng thiên kiếp sao? Nếu ta không giáng xuống, chẳng phải là để các ngươi giết đệ ấy uổng công à?"
Tên trưởng lão còn muốn nói gì đó.
Nhưng giây tiếp theo, một tiếng "rắc" giòn tan vang lên, cổ lão đã bị bẻ gãy một cách tàn nhẫn.
Tất cả mọi người đều kinh hãi lùi lại nửa bước.
Tiết Thường như một đống thịt nhũn, trượt từ tay Ứng Uyên xuống đất, đầu ngoẹo sang một bên với tư thế quái dị, không còn động đậy nữa.
Trong chốc lát, ma khí quanh người Ứng Uyên bùng nổ dữ dội, ngưng tụ thành một cột ma khí lao thẳng lên trời, mang theo khí thế hủy diệt.
Chỉ trong tích tắc, bầu trời vốn đang trong sáng đã bị mây đen bao phủ, bên trong là ma khí cuồn cuộn, sấm chớp rền vang.
Nguy rồi, hắn thực sự muốn giáng thiên kiếp.
"Ứng Uyên, ngươi bình tĩnh lại!"
Tạ Lâm rút kiếm, sắc mặt trầm trọng.
"Vô dụng thôi, hắn không nghe thấy đâu, đánh thôi."
17.
"Khoan đã."
Ta ngăn Tạ Lâm lại.
Ứng Uyên cần người ngăn cản, nhưng đám mây sấm sét này cũng cần người khống chế.
"Ứng Uyên giao cho ta, ngươi dẫn đệ tử tông môn các ngươi mở kết giới Lâm Tiên, nhốt thiên kiếp trong Ma Vực, không được để nó lan rộng ra ngoài."
Đây là cách an toàn nhất rồi.
Tạ Lâm nhìn ta thật sâu, không do dự nhiều, quay người rời đi.
Ta tập trung tinh thần, rút ra một dải lụa từ thắt lưng, dải lụa mềm mại trong tay ta lập tức hóa thành một cây roi dài màu trắng.
Khoảnh khắc tiếp theo, ta lao về phía Ứng Uyên.
Yêu lực và ma lực va chạm ầm ầm, cuốn lá khô và vụn gỗ lên đầy trời.
Chỉ trong vài nhịp thở mà đã qua trăm chiêu.
"Ứng Uyên! Ngươi tỉnh táo lại đi! Một khi thiên kiếp giáng xuống, sinh linh đồ thán, tam giới hủy diệt, ngươi muốn tự tay hủy hoại nhân gian mà y yêu nhất sao?"
"Đệ ấy yêu nhân gian, người đời lại phụ đệ ấy, vậy ta hủy diệt thì đã sao?!"
Mắt Ứng Uyên đỏ ngầu, không nghe lọt bất cứ lời khuyên can nào.
Chẳng bao lâu sau, một bức màn chắn màu xanh lam dâng lên từ bốn phương tám hướng, bao bọc chặt chẽ Ma Vực và số ma khí tích tụ trên đỉnh đầu.
Từng mớ ma khí đặc quánh như mực bị kết giới chặn lại, càng cuộn trào hung hãn hơn.
Thậm chí bên tai còn nghe thấy tiếng chửi rủa, khóc than tràn ra từ ma khí.
Đây là những tham sân si của nhân tộc mà Ứng Uyên đã hấp thụ bấy lâu nay.
Ta cắn răng chịu đựng từng đợt tấn công của Ứng Uyên:
"Ta biết bây giờ ngươi rất phẫn nộ, nhưng ngươi đã báo thù cho Liễu Ngộ rồi, kéo tam giới chôn cùng y, ngươi nghĩ Liễu Ngộ sẽ vui sao!"
"Là từng người một các ngươi nói ta tội ác tày trời, khiến chúng sinh lầm than, ta chẳng qua là toại nguyện cho các ngươi thôi!"
Ma khí trên trời càng lúc càng đậm đặc, che khuất cả ánh mặt trời.
Oán hận nồng nặc đã hóa thành thực thể, hòa lẫn với sấm sét chứa sức mạnh thiên kiếp, ngưng tụ thành đám mây sấm sét khiến người ta nhìn thôi đã khiếp đảm.
Ta xoay cổ tay, quất một roi về phía Ứng Uyên.
"Nhưng tam giới hủy diệt rồi, y sẽ không thể đầu thai được nữa, ngươi và y sẽ vĩnh viễn không thể gặp lại nhau!"
"Hơn nữa một khi thiên kiếp khởi động, bao nhiêu chúng sinh sẽ chết không toàn thây."
"Ứng Uyên, chẳng lẽ ngươi muốn Liễu Ngộ bị nghiền xương thành tro sao?!"
Bốn chữ nghiền xương thành tro khiến Ứng Uyên có phản ứng, trong mắt hắn thoáng hiện vẻ tỉnh táo.
Hắn quay đầu liếc nhìn Liễu Ngộ trên mặt đất.
Nhân lúc này, ta quất một roi đẩy lùi hắn mười trượng.
"Nếu ngươi muốn gặp lại Liễu Ngộ ở kiếp sau thì mau dừng tay! Nếu không y bị thiên kiếp đánh cho hồn phi phách tán, chính là do ngươi tự tay giết y!"
Ứng Uyên đột ngột trừng lớn mắt, mọi động tác ngưng bặt.
Hắn bỗng nhiên run rẩy toàn thân, trong mắt tràn đầy hoảng sợ.
"Không được... không được, ta không thể mất đệ ấy lần thứ hai."
Hắn ngẩng đầu nhìn đám mây sấm sét trên trời, nắm tay siết chặt đến chảy máu.
Ta nóng ruột như lửa đốt.
"Nhanh lên! Sắp không kịp rồi!"
Một khi sấm sét giáng xuống, chắc chắn sẽ gây ra sự tàn phá khủng khiếp, bên phía Tạ Lâm chưa chắc đã trụ được.
Ma khí mất kiểm soát sẽ phá vỡ kết giới, ăn mòn bất cứ sinh mệnh nào tiếp xúc với nó.
Thế thì mọi chuyện sẽ xong đời!
Ứng Uyên mím chặt môi, hai tay nhanh chóng bắt một cái quyết phức tạp.
Nhưng đám mây sấm sét trên trời không hề có dấu hiệu tan biến.
Sắc mặt Ứng Uyên cứng đờ.
"Sao thế này? Ta không thu lại được..."
Sấm sét trong mây đã ngưng tụ thành một con rồng sấm màu tím, cuốn theo ma khí đen kịt, cuộn trào trong đám mây đen kịt.
Sau vài cú lộn nhào, đầu rồng hướng xuống mặt đất, phát ra tiếng gầm thét chói tai.
Chỉ riêng âm thanh thôi cũng mang theo sức mạnh đáng sợ có thể hủy diệt mọi thứ.
Khóe miệng nhiều người của Lâm Tiên Tông đã rỉ máu tươi, không thể chống đỡ thêm được nữa, từng người một ngã xuống.
Giây tiếp theo, rồng sấm lao thẳng xuống.
Phải đỡ đòn thôi!
Dù có chết cũng không thể để nó thoát ra ngoài!
Ta quay đầu hét lớn với Tạ Lâm: "Tạ Lâm! Giữ vững kết giới!"
Trong khoảnh khắc, ta bung chín đuôi ra, bên tai là gió rít từng cơn, y phục bay phần phật, toàn bộ yêu lực trong cơ thể tuôn trào ra ngay lúc này.
Ta nắm chặt roi dài trong tay, lao thẳng lên đón đầu rồng sấm.
Khóe mắt thoáng thấy bên cạnh xuất hiện thêm một bóng đen.
Khoảnh khắc va chạm, sức mạnh bùng nổ nuốt chửng mọi tri giác của ta.
Không nhìn rõ trước mắt, không cảm thấy đau đớn.
Chỉ thấy cơ thể rất nhẹ.
Trong cơn mơ hồ, ta nghe thấy Tạ Lâm đang gọi tên ta.
Nhưng tai dường như đã bị máu bít kín, nghe không rõ nữa.
Ta không còn chút yêu lực nào, hoàn toàn không kiểm soát được cơ thể đang rơi xuống.
Nhưng ta không ngã xuống đất như dự đoán, mà rơi vào một vòng tay ấm áp.