Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
18.
Thời gian như trôi qua rất nhanh, lại như rất chậm.
Khi mơ màng mở mắt ra, trước mắt là khuôn mặt đẫm nước mắt của Tạ Lâm.
Khóc cái gì chứ, xấu chết đi được.
Ta cố hết sức giơ tay lên, muốn sờ sờ mặt hắn, nhưng giơ được một nửa thì không còn sức giữ nữa.
Tạ Lâm run rẩy ôm chặt ta vào lòng, hoàn toàn mất đi vẻ bình tĩnh trầm ổn ngày thường.
"Thẩm Quyết, ta cầu xin ngươi... đừng xảy ra chuyện gì, ta cầu xin ngươi đấy."
"Ta nhớ ra rồi, ta nhớ ra hết rồi."
"Chúng ta còn phải về thành thân mà, chúng ta còn chưa kết khế ước đâu, ngươi thực sự không thể xảy ra chuyện..."
Ta dùng hết sức lực, chỉ có thể cử động đầu ngón tay, cọ cọ vào lưng hắn.
"Ta biết, chúng ta phải thành thân."
Mỗi khi nói một chữ, toàn thân lại đau nhức dữ dội.
"Chỉ là ta... hơi buồn ngủ thôi."
"Đừng ngủ! Thẩm Quyết, đừng ngủ, ngươi nhìn ta đi, ngươi nhìn ta thêm chút nữa đi..."
Nhưng mí mắt ta nặng quá, ta không mở nổi nữa rồi.
Tạ Lâm, ngươi đợi ta thêm một chút nữa nhé.
Ta thực sự chỉ ngủ một giấc thôi.
Ngủ dậy, ta sẽ đi tìm ngươi.
Ta phải thành thân với ngươi mà.
19.
Ta đã có một giấc mơ rất dài.
Trong mơ, Tạ Lâm chiếu cáo tam giới, muốn kết thành đạo lữ với ta.
Chúng ta tổ chức nghi lễ kết khế ước ở Yêu Vực.
Đang định vào động phòng thì có một đám đệ tử Lâm Tiên Tông đột nhiên xông vào, ai nấy đều cầm kim dài muốn châm vào người ta.
Quay đầu nhìn lại, Tạ Lâm cũng biến thành một cái kim mặc hỷ phục.
Ta bị dọa cho tỉnh luôn.
"Mở mắt rồi, mở mắt rồi! Tông chủ, cứu được rồi, cứu được rồi!"
Ta khó khăn nheo mắt lại, trông thấy Tạ Lâm vừa lo lắng vừa vui mừng nắm lấy tay ta, vẻ mệt mỏi như đã rất lâu không được nghỉ ngơi.
Ta cúi xuống nhìn, trên tay, trên ngực, những chỗ mắt có thể nhìn thấy, các huyệt vị đều cắm đầy kim châm.
Ta: ...
Hóa ra là các ngươi châm ta thật.
Đảo mắt một cái, ta lại ngất đi.
...
Đương nhiên, lần này ta không ngất lâu, chỉ là cần ngủ sâu để hồi phục thể lực thôi.
Lại làm Tạ Lâm sợ chết khiếp.
Đến nỗi ngày thứ năm sau khi tỉnh lại, hắn không cho ta xuống giường, đến ăn cơm cũng phải tự tay đút, cứ như ta là phế nhân liệt nửa người vậy.
Sau khi tỉnh táo, ta hỏi hắn chuyện sau ngày thiên kiếp.
Theo lời Tạ Lâm, khi thiên kiếp giáng xuống, ta đỡ được một nửa.
Nửa còn lại là Ứng Uyên đỡ lấy.
Ta bị đánh đến nỗi dở sống dở chết, hắn cũng chẳng khá khẩm hơn, trên người không còn chỗ nào lành lặn.
Rồng sấm tan biến, ma khí mất kiểm soát bắt đầu chạy loạn điên cuồng.
Ứng Uyên lại thi triển một quyết, hút toàn bộ ma khí trở về cơ thể, không chừa lại chút nào.
Lúc đó, dáng vẻ của hắn giống hệt như Tu La ác quỷ vừa bò lên từ địa ngục.
"Rồi sao nữa? Hắn thế nào rồi?"
"Không thế nào cả."
Tạ Lâm ôm ta trong lòng, đút từng thìa thuốc.
"Hắn không để ý đến bất kỳ ai trong chúng ta, ôm thi thể Liễu Ngộ đi mất."
"Chắc là muốn an táng y xong, rồi đi tìm kiếp sau của y."
Nghĩ đến Liễu Ngộ, ta vẫn không kìm được lòng chua xót.
Hy vọng kiếp sau, y có thể đầu thai vào một gia đình tốt.
"Tạ Lâm."
"Hửm?"
"Nếu ta cũng chết, ngươi có đi tìm kiếp sau của ta không?"
Tay cầm thìa của Tạ Lâm khựng lại, hốc mắt đỏ lên ngay lập tức.
Ta: ...
Ta vội vàng dỗ dành: "Không chết không chết, ta nói bậy bạ thôi, ngươi xem, không phải ta đang khỏe mạnh đây sao?"
Ta hôn má, bóp vai, dùng hết chiêu trò để vuốt lông.
Nhưng hiệu quả không cao.
Tạ Lâm đặt bát thìa xuống, trầm mặc ôm ta vào lòng.
Rõ ràng rất muốn ôm chặt nhưng lại sợ làm ta đau nên chỉ ôm hờ hờ chứ không dùng sức.
"Ta không kiên nhẫn chờ đợi được như Ứng Uyên đâu."
"Nếu ngươi không còn nữa, ta sẽ phát điên mất."
Vạt áo trên vai dần ướt đẫm.
Được rồi, đường đường là tông chủ Lâm Tiên Tông, giờ lại thành cái đồ mít ướt.
Ta thở dài, rúc vào lòng hắn.
"Vậy ngươi nói xem, nếu sau này Ứng Uyên lại mất kiểm soát làm loạn, chúng ta còn ngăn cản được hắn hay không?"
Tạ Lâm hôn lên tóc ta.
"Sẽ được thôi, vạn vật tương sinh tương khắc, Thiên đạo không thể để mặc tam giới bị hủy diệt, cho dù chúng ta không kịp ngăn cản thì trên thế gian này vẫn sẽ có người khác, hoặc ngàn ngàn vạn vạn người xông lên."
"Vạn vật đều có cách cân bằng, sự sống sẽ mãi mãi không ngừng."
...
Không hổ là người làm tông chủ, nói ra lời lẽ thật thâm sâu.
Ta túm lấy áo hắn, hôn chụt một cái rõ to.
"Ừm, ta cũng nghĩ vậy."
Những ngày tiếp theo, Tạ Lâm coi ta như tổ tông mà cung phụng.
Rõ ràng vết thương đã khỏi gần hết rồi nhưng hắn vẫn cảm thấy ta yếu ớt như cành liễu trước gió, chạm vào là gãy, chỉ thiếu nước làm cái túi bảo vệ bọc ta lại thôi.
Ta không tin tà, tối đến nghĩ đủ cách trêu chọc, quyến rũ hắn.
Rõ ràng tên này nhịn đến đỏ cả đuôi mắt nhưng vẫn không chịu chạm vào ta.
Hắn dùng chăn quấn chặt ta lại, kẹp trong lòng không cho động đậy.
Được lắm, còn chưa kết khế ước mà đã bắt ta thủ tiết rồi.
Ta có khổ mà không nói nên lời, u uất như con heo bị bỏ đói.
Kết khế ước cái gì, không kết nữa!
Mai ta sẽ thu dọn đồ đạc về quê!
Nhưng đợi đến lúc ta sửa soạn xong xuôi chuẩn bị cuốn gói, đường ra cửa lại bị chặn mất.
"Tông chủ phu nhân của ta, ngươi đi đâu vậy?"
"Về nhà."
"Tại sao?"
"Ngươi không cho ta ăn cơm!"
"... Ngươi đói rồi?"
Ta nghiến răng nghiến lợi, ném hết đồ đạc trong tay vào người hắn.
"Phải! Ta đói rồi! Đói chết mất! Ngươi ngược đãi người khác!"
Tạ Lâm hoảng hốt, lập tức định sai người đi chuẩn bị đồ ăn.
Ta rút roi dài quấn quanh eo hắn, dùng sức kéo một cái, lôi hắn lên giường.
"Ăn cái đó không có tác dụng!"
Ta cắn một cái vào cổ hắn để hả giận.
"Ăn ngươi mới được!"