Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Đọc xong đoạn này, Hàm Ngọc Sang khẽ cười.
“Cờ thêu chữ tên mình, khí phách có thể xuyên qua thời gian bay tới đây rồi.”
Giọng hắn lẫn vào hơi thở, nhạt như khói lạnh đêm khuya, nhưng ngón tay lại không ngừng lật tiếp từng trang, mỗi trang lại thêm một câu chuyện, không chỉ kể về công danh mà còn chép cả lời dèm pha của người trong cung. Một đoạn trong đó khiến hắn chú ý tới, ngón tay thô ráp ngừng nhịp nhịp trên trang sách.
“Thái tử Đàn Nghi từng nói: 'Người ta muốn sống yên thì phải dối lòng mà cười. Ta không sợ chết, chỉ sợ sau khi chết chẳng ai còn nhớ tiếng cười của ta từng làm họ run rẩy, từng gây ảnh hưởng thế nào.’”
Hàm Ngọc Sang yên lặng một thoáng. Một lúc sau, hắn gấp góc mép trang giấy cũ lại để đánh dấu trang, tựa lưng vào ghế ngửa mặt nhìn ra bên ngoài khoảng sân trốn trải rộng rãi. Ánh đèn hắt lên gương mặt hắn, một nửa sáng lộ ra dung nhan mỹ mạo, còn nửa kia lẩn vào trong tối như chiếc mặt nạ. Đôi mắt hổ phách sáng như đá nằm dưới đáy dòng Dịch Thủy lạnh, phản chiếu màu xanh đen và ánh trăng ngoài cửa.
“Dối lòng mà cười…” - Hắn nhắc lại, một câu tuy đơn giản, lại như một đôi đũa bới móc trong từng miếng rau xào rối ren để tìm ra một miếng thịt ngon nghẻ, lôi ra tâm tư thầm kín hắn giấu kỹ trong tim.
Gió bên ngoài thổi vào kheo cửa sổ lật thêm một trang. Trên đó, hàng chữ nghiêng nghiêng mờ ảo:
“Ngày trận Xích Diễm năm đó khai chiến, tin báo Thái tử Yến Đoạt cùng Thái tử Đông Ni Quốc cùng nhau biến mất, trời đổ một cơn mưa máu gió tanh. Không ai còn thấy Thái tử trở về.”
Bên ngoài sương mù dày đặc hơn, trong phòng Hàm Ngọc Sang đã ngồi lại vào ghế, tay cầm ấm trà rót ra chén ngọc, hơi ấm bay lên phủ quanh bờ môi của hắn, hắn khẽ nhấp một chút trà. Nhìn quyển sách một lần cuối, giọng hắn hơi khàn đi vì im lặng quá lâu.
“Người như vậy, ai biết sống được bao lâu.”-Hắn cứ nói dù không có ai đáp lời, chỉ có tiếng mưa bắt đầu rơi xuống mái ngói gạch chậm rồi nhanh dần, đều đặn lại còn lạnh buốt như từng chữ hắn vừa đọc.
Hắn cầm chén trà còn ấm, lại nhấp một ngụm nữa, vị đắng len qua đầu lưỡi xuống cổ họng khiến cơ thể thoải mái hơn, trà này cũng có thể giúp cho việc luyện thể như hai sư đệ sư muội hắn uống rượu vậy. Bên ngoài gió thổi mạnh, lá cây đập lên đập xuống, vài hạt mưa rơi xuống rìa hành lang gỗ kêu lên lạch tạch, rồi mang theo tiếng gió rít. Nếu Hàm Ngọc Sang chịu tu luyện thêm chục năm nữa bỏ qua kinh doanh làm một tiên nhân ẩn cư, biết đâu chừng hắn có thể nghe thấy trong gió tiếng oan hồn đang kêu khóc ai oán. Hắn ngồi yên, ngón tay gõ đều lên bàn, một nhịp, hai nhịp, ba nhịp, giống như đang đếm thời gian trôi đi, hoặc đang đo xem mình vừa nghĩ điều gì. Hắn không thích mấy chuyện cảm xúc, càng không tin hoàn toàn vào thiên mệnh. Nhưng quyển sử này, khi đọc đến Thái tử Yến Đoạt, hắn đều thấy trong lòng như có thứ gì đó khẽ động. Không hẳn đồng cảm, mà giống như gặp người cùng thói quen che giấu dã tâm.
Trang kế cuối hắn đang đọc ghi bằng nét chữ khác, lơn hơn cũng nguệch ngoạc hơn, còn có ghi thêm:
“Họa Yêu Thiền Vu không phải người dễ đoán. Kẻ gặp lần đầu tưởng hắn là gió xuân, người ở lâu lại nhìn hắn như tuyết đầu đông, đã lạnh lại còn dễ chôn vùi những thứ không nên nhìn. Mỗi lời hắn nói thật giả đoán không ra, người hiểu được hắn cũng chỉ có Thái tử Đông Ni, nhưng không thể xem họ là tri kỷ được...”
Hàm Ngọc Sang khẽ nghiêng đầu, môi nhếch nhẹ:
“Chỉ có một người hiểu, lại chẳng phải tri kỷ? Thiên địch à…”
Hắn có hơi buồn cười khi nhắc hai chữ thiên địch này.
“Nghe y như tình cảnh trong mấy tập truyện Xung Hầu viết mà lại giấu mọi người chỉ dám kể ta nghe.”
Câu nói ấy bật ra vô thức, nhưng vừa thốt xong, hắn khựng lại. Im lặng một lúc, rồi hắn khẽ bật cười, như chê chính mình, nói là lạnh nhạt thế mà vô thức lại nghĩ tới một thiếu niên thân quen làm tổ trong tửu lâu của mình. Ánh nến trên bàn đã yếu, ngọn lửa nhỏ sắp tắt rồi. Hàm Ngọc Sang khép sách, đẩy nắp đèn, ngọn lửa tắt hẳn. Hắn đặt quyển sang một bên, nhìn nó chằm chằm như nhìn một người đang ngủ.
“Ngọc thụ lâm phong, gương mặt thanh tú, trên người mang theo gió xuân…” -hắn lặp lại câu mở đầu
“Nhiều chữ mà chẳng rõ bao nhiêu là thật.”
Rồi hắn đứng dậy, đi tới cửa sổ ngắm từng hạt mưa nặng trĩu. Sương mù phủ trắng cả sân viện, cây cổ thụ đứng cô độc giữa trời, nước đọng trên lá chảy xuống như sợi chỉ bạc, trông còn mỏng manh hơn cả tơ hồng của Nguyệt Lão, nhưng sức mạnh của nó lại có thể khiến người ta khổ sở nếu đem đi luyện thành công pháp. Hắn nhìn hồi lâu, đôi mắt vẫn là vẻ bình thản, trong lòng phảng phất cảm giác khác thường, như vừa đi lạc vào một câu chuyện hắn không muốn tin. Ở đâu đó trong đầu hắn, gương mặt Thái tử Yến Đoạt hiện ra, không phải từ chữ viết, mà như thể nó tồn tại sẵn hay vừa sinh ra đã kí sinh vào máu hắn rồi.
Rốt cuộc người đó có liên quan gì tới hắn mà khiến hắn phải đào sâu trong vô thức?
Một người mang gió xuân, thế mà lại bước đi trên tuyết. Một người dịu dàng, ánh nhìn lại tựa lưỡi kiếm rèn từ thời Bàn Cổ khai thiên lập địa. Hàm Ngọc Sang nhắm mắt thở dài, thấp giọng nói:
“Thôi được, ngươi cứ là thần thoại của Đàn Nghi, ta vẫn là kẻ tính toán sổ sách của Huyền viện, ai cũng mang một thân phận trong số mệnh.”
Trong bóng tối, ánh trăng lách qua song cửa sổ, chiếu xuống bàn, lên quyển sách vẫn còn mở, lên bóng người trầm tĩnh cô độc như cây cổ thụ giữa đất trời.