Đang tải dữ liệu...
Đang tải dữ liệu...
Hàm Ngọc Sang ra khỏi mật thất, kéo rèm đỏ lại, bước chân thong thả trên hành lang gỗ kêu nhẹ. Đèn trong viện chưa tắt, ánh sáng mờ chiếu lên mấy tầng khói trắng lơ lửng, gió đêm luồn qua khe cửa lạnh nhưng chẳng làm hắn run. Hắn khẽ khịt mũi, không nghĩ ở lại trò chuyện với Cơ Huyền thêm một chút thời gian lại trôi nhanh như thế. Cơ Huyền bị thương vẫn chưa khỏi, ở lại chỗ hắn càng không muốn lộ thân phận hay tin tức gì để ai biết, thế rồi cứ sống như bình hoa sâu trong mật thất gần một năm như vậy. Hắn cũng không muốn nhiều chuyện với tâm tư và vấn đề riêng của tiền bối mà hắn kính cẩn.
Hắn mở cửa gian phòng chính, lại ngồi xuống bàn gỗ đầy công văn và sổ sách chất cao như núi. Cây bút lông vẫn còn vệt mực cũ, hắn cầm lên viết vài hàng, xem lại từng tờ giấy dày đặc con số, rồi ký tên xuống góc. Hắn rất nhanh, kỹ năng có được do hơn mười năm tính toán sổ sách, nhưng tuyệt nhiên không sót một dòng. Tờ giấy báo cáo nào hắn thấy không quan trọng, hắn gấp lại rồi châm lửa đốt bỏ vào trong lư hương nhỏ, mùi khói nhẹ len qua làn sương rồi tan đi. Công việc này dù kẻ khác có thấy nhàm chán hay không thú vị, đối với Hàm Ngọc Sang thì lại giống như hít thở đều đặn, có quy luật, không cần vui vẫn phải làm, vì hắn luôn muốn nhìn thấy những thứ liên quan đến tiền.
Khi trang cuối cùng được đóng lại, hắn mới thở ra một hơi, tay chống cằm nhìn ra ngoài. Bên ngoài, tiếng dế kêu liên tục, mà chẳng có đệ tử nào quấy rầy tới hắn. Thế cũng tốt, hắn nghĩ rồi nghiêng người,lục trong túi pháp bảo một vật nặng tay, lấy ra quyển sách cũ bọc da xanh thẫm, góc bị sờn, mặt bìa in mấy chữ mờ nhòe: [Truyền kỳ sử – Đàn Nghi Quốc]. Quyển này hắn đọc suốt mười năm nay vẫn chưa xong. Cứ đọc tới đâu thì hắn hoặc là bận, hoặc là chán nản. Những người viết quyển này, có vẻ như cả đời chẳng biết mệt, đem hết mọi chuyện từ lúc khai quốc đến giờ ghi lại không sót chi tiết và văn tự nào. Ngay cả chuyện Thái tử Đàn Nghi ăn gì, thích màu áo gì đều có đủ. Hắn mở ra, nhìn dòng chữ ngay trang đầu chương thứ ba mươi hai, miệng lẩm bẩm đọc nhỏ: “Thái tử Yến Đoạt, tự hiệu Họa Yêu Thiền Vu, tư chất hơn người, ngọc thụ lâm phong, gương mặt thanh tú, trên người mang theo gió xuân khiến vạn vật héo úa nhìn chàng đều tươi tốt trở lại…”. Hàm Ngọc Sang khẽ đảo mắt, ngón tay búng một cái lên trang giấy:
“Có thể viết ra những dòng này, tám phần là kẻ cuồng si sắc đẹp.”
Sau đó hắn vẫn đọc tiếp, ở trang kế ghi chép như sau:
“Thái tử rất thích nhã nhạc, tinh thông cầm kỳ thi họa, cưỡi ngựa bắn cung bay xa trăm dặm, khi giận vẫn dịu nhẹ mát mẻ như gió xuân.”
Hàm Ngọc Sang hừ nhẹ: “Gió xuân thì làm sao bắn cung bay xa trăm dặm được.”
Hắn lật thêm vài tờ nữa, nhìn những văn tự nhỏ nét nghiêng như rắn quấn trên thân cây:
“Thái tử Đàn Nghi mỗi ngày sáng sớm đều tới chợ hỏi han dân sinh, thấy người bệnh thì dừng xe, tự tay ban thuốc.”
Đọc đến đây ánh mắt hắn dừng lại. Không phải vì xúc động mà vì hơi tò mò. Hắn từng nghe đồn đại về Đàn Nghi Quốc nói tới Yến Đoạt này, một kẻ trông hiền lành lại ẩn giấu nguyhiểm, như dao giấu trong bao lụa mềm mại xinh đẹp, người trong cung kính trọng, dân bên ngoài kính sợ. Hàm Ngọc Sang nghiêng đầu, trán dựa lên tay, nhìn con chữ uốn cong trên trang giấy cũ. Câu chữ như cố tình đan xen lẫn lộn, một nửa tán tụng, một nửa giễu cợt.
“Người ấy cùng các vị phi tử, công chúa, dân nữ trong thiên hạ có mối giao tình rộng rãi. Ai gặp cũng gọi là Thái tử ôn nhu, nhưng mỗi người sau khi tạm biệt, trong lòng không nữ nhân nào dám nghĩ mình được chàng yêu thật lòng."
Hàm Ngọc Sang hơi nhướng lông mày, hắn cảm thấy mấy nữ nhân này có chút giống Cơ tiền bối. Cơ Huyền theo sau khi cùng hắn quen biết cũng hơn mười năm năm, hắn nhớ là tiền bối từng yêu sâu đậm một nam nhân nên không nói gì tới việc kẻ kia qua lại với nhiều nữ nhân khác, nhưng hắn biết, kể ra tai mắt của lúc nào cũng có, dù năm đó hắn chỉ là thiếu niên mười sáu tuổi. Một con thiêu thân đâm đầu vào ngọn lửa hừng hực, rồi phát ra tiếng tách khẽ khi đã bị cháy, tuy hắn cảm thấy những kẻ tin vào tình yêu này thực ngu ngốc nhưng hắn sẽ chẳng nói ra, vì hắn biết con người khi yêu rồi sẽ khó để giữ tâm ý vững vàng, càng khó nghe lời người ngoài nói.
Ánh sáng trong phòng chiếu lên gương mặt nam tính ở cái mũi cao cao của hắn, hắn đưa mắt đọc tiếp:
“Ngày mười lăm tháng tư năm ấy, Thái tử Yến Đoạt ra ngoài thành bắt yêu. Dân chúng hai bên đường dâng rượu, kẻ theo ngàn người, ngựa phi ngàn dặm. Trong tay những kẻ đi theo, hưởng mã kỳ thêu chữ 'Đoạt' tung bay, ánh nhìn tựa thần minh, lại giống như ác thần. 'Đoạt' trong tùy ý cướp đoạt, sinh sát dư đoạt.”